Ninh Dung có một tiểu sư muội yếu ớt đến mức đáng thương: đi hai bước đã thở hồng hộc, đứng lâu là đau lưng, học thuật pháp thì quên trước quên sau, đến cây pháp khí cũng không cầm nổi. Ngày ngày chỉ biết rên rỉ, than thân trách phận, nhưng trong lời nói lại chan chứa niềm tin sắt đá:
“Sư tỷ nhất định làm được! Cứ từ từ tiến lên, cả Tu chân giới này rồi sẽ là của người!”
“Sư tỷ mau mạnh lên… cho em ăn một bữa cơm mềm được không?”
Bị những bát canh gà ấm áp và ánh mắt chờ đợi của sư muội thúc giục, Ninh Dung dốc toàn lực vươn lên, quyết trở thành hậu thuẫn vững chắc nhất, để người kia cả đời được che chở, chẳng cần lo nghĩ.
Cho đến một ngày, xuống núi tu luyện, bị vây giữa đàn ma thú hung tàn, thân tàn lực kiệt, Ninh Dung chỉ còn một ý niệm: *Phải bảo vệ sư muội bằng mọi giá.*
Chớp mắt —
Người mà nàng từng nghĩ chẳng cầm nổi cây kiếm… xắn vạt váy lên, một cước đá gãy cổ ma thú to hơn cả thân hình nàng. Máu bắn tung tóe, đàn thú kinh hồn tè ra quần, bỏ chạy tán loạn.
Sư muội từ từ thả váy xuống, nước mắt lưng tròng, thút thít chạy đến nức nở:
“Sư tỷ… giày em dơ rồi… em không biết dùng Tẩy Tuyết thuật…”
Ninh Dung nhìn đôi giày thêu hồng lấm lem máu tanh, tim như bị siết chặt.
Phục Hạ — một người đã phi thăng ngàn năm, bất ngờ xuyên vào thân xác pháo hôi, trở thành sư muội phế vật trong cuốn thoại bản. Nàng chỉ muốn trốn tránh, giả ngốc giả yếu, sống an phận, được ăn cơm mềm bên cạnh sư tỷ yêu quý.
Cơ mà… thân phận chân thực của nàng, cuối cùng cũng bị lật mở.
Ninh Dung nhìn cô, vừa tức vừa yêu, nghiến răng:
“Mi nói muốn ăn cơm mềm của ta, hóa ra là âm thầm trở thành đại lão?!”
Phục Hạ khẽ mỉm cười, giọng ngọt như mía lùi:
“Vậy… giờ tỷ có thể cho em ăn cơm mềm của tỷ không?”
Từ kẻ bị coi là gánh nặng, hóa thân thành sát thần rung chuyển thiên hạ — một tiểu sư muội làm nũng bậc thầy, một sư tỷ chất phác nhưng mạnh mẽ vô song. Tình cảm họ dành cho nhau, là canh gà ấm áp, là cơm mềm ngọt ngào, là chỗ dựa vững chắc giữa thế giới tàn khốc.
**Một câu tóm gọn: Ngươi rót canh gà, ta cho ngươi ăn cơm mềm.**
**Lập ý:** Dù xuất phát điểm có là phế vật, chỉ cần tin vào bản thân, kiên cường vươn lên, ai rồi cũng có thể bước lên đỉnh phong. Yêu thương và nỗ lực không bao giờ là vô ích — vì đằng sau mỗi đại lão, có thể chỉ là một người từng mong được ăn một bữa cơm mềm.
Truyện Đề Cử






