112. Chương 112: nơi này còn có hay không một người bình thường?

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ

Chương 112: nơi này còn có hay không một người bình thường?

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba người đang trò chuyện hăng say, sau khi La Diên Trung lại ăn thêm mấy cái tát vào đầu, Giang Du Tranh đã đi tới.
“Đại sư huynh của ta hiện giờ tâm trạng không tốt lắm, đến lượt ta chăm sóc ngươi.”
“Ngươi thấy ta có vẻ cần được chăm sóc sao?”
Diệp Linh Lang cắn một miếng linh quả, rồi chỉ chỉ về phía Tư Ngự Thần ở đằng xa.
“Ngươi không bằng đi chăm sóc đại sư huynh của ngươi một chút đi, hắn quá ngây thơ, không đấu lại con hồ ly kia đâu.”
“Hồ ly?”
Diệp Linh Lang giật mình một cái, chết rồi, nhất thời không để ý mà lỡ lời nói ra chuyện Hứa Thiên Du đến từ Hồ tộc Yêu giới.
“Ngươi không thấy hắn lớn lên rất giống hồ ly tinh sao? Lúc nào cũng tìm cách quyến rũ đại tẩu tương lai của ngươi, không chừng quyến rũ mãi rồi ngươi sẽ không còn đại tẩu nữa. Không có đại tẩu là chuyện nhỏ, vạn nhất đại sư huynh của ngươi nghĩ quẩn, tẩu hỏa nhập ma, thì Côn Ngô Thành các ngươi sẽ không còn thủ tịch đại đệ tử!”
Bị Diệp Linh Lang dọa như vậy, nụ cười trên mặt Giang Du Tranh thu lại một chút.
Dù sao thì ngày thường đại sư huynh đối xử với hắn như đệ đệ ruột, hắn quả thật nên quan tâm đến cảm xúc của huynh ấy một chút.
“Vậy ngươi có thể giúp ta đi khuyên nhủ tỷ tỷ của ngươi được không?”
“Đến giờ nàng còn chưa phát hiện ta đi theo trong đội ngũ, ngươi nghĩ tiếng nói yếu ớt của ta có thể khuyên nổi sao?”
……
Nói ra thì thật là quá đáng, Dung Nguyệt dường như hoàn toàn không để ý đến muội muội mình cũng ở đây.
“Ngươi buồn sao?”
“Làm sao có thể? Càng nhiều tỷ phu ta càng vui vẻ, đi đâu cũng có người chăm sóc ta, cô em vợ này.”
……
Giang Du Tranh há hốc mồm, phát hiện nàng tuy nhìn khả ái nhưng tư tưởng thì luôn kỳ quái.
Nhưng điều đáng nói hơn là, những tư tưởng kỳ quái đó của nàng rõ ràng rất lệch lạc, nhưng muốn phản bác thì căn bản không tìm được điểm nào để bắt bẻ.
Cuối cùng, Giang Du Tranh đành bất đắc dĩ quay người đi đến chỗ Tư Ngự Thần.
“Tiểu sư muội, ngươi có phát hiện Giang Du Tranh hình như có ý gì đó với ngươi không?” Lục Bạch Vi hỏi.
“Có chứ, hắn không có việc gì là lại đến gây sự với ta, chắc là nhìn ta không vừa mắt, lúc nào cũng muốn làm ta khó chịu.”
Lời này vừa thốt ra, Lục Bạch Vi, Mục Tiêu Nhiên và La Diên Trung đồng thời kinh ngạc.
“Thật vậy sao? Ta còn tưởng hắn cứ hay lân la đến gần là muốn lừa tiền ngươi chứ.”
Lời này vừa thốt ra, La Diên Trung và Mục Tiêu Nhiên càng thêm chấn động.
“Không phải chứ? Ta còn tưởng hắn chỉ muốn đến cọ phù chết bái của ngươi thôi chứ.”
Lúc này Mục Tiêu Nhiên trực tiếp ngây người.
Chốn này còn có ai bình thường nữa không?
Thằng nhóc kia mỗi ngày đến trước mặt tiểu sư muội của hắn để “đánh dấu sự tồn tại” rõ ràng là vì nàng còn nhỏ dễ lừa gạt, tiện thể nói mấy lời khách sáo mà thôi!
Tỉnh táo lại đi, các ngươi đang nghĩ cái gì vậy?
Thôi, các ngươi không hiểu đâu.
Không biết bên kia Diệp Dung Nguyệt đã thu phục thủ tịch đại đệ tử của Côn Ngô Thành và Tam điện hạ Hồ tộc Yêu giới bằng cách nào, nhưng nàng đã khiến họ tạm thời chung sống hòa bình, cho đến khi màn đêm buông xuống.
Sau một ngày xem vở kịch cẩu huyết, lại nhận được sự động viên và ủng hộ, bốn người Diệp Linh Lang đang ngồi trên đệm đả tọa tu luyện.
Hôm nay bọn họ không bố trí trận pháp, vì tiểu sư muội nói, tối nay sẽ không dùng lâu nên bố trí cũng lãng phí.
Bởi vậy họ trực tiếp ngồi xuống đả tọa, nếu linh khí không đủ thì dán phù chết bái dùng tạm.
La Diên Trung lần đầu gia nhập nhóm họ, giờ phút này trên người cũng dán mấy lá phù chết bái, dán lên xong cảm giác thật sự như thăng thiên tại chỗ vậy.
Hảo ~ sảng khoái ~
“Ta có lý do để nghi ngờ hôm nay ngươi không bố trí trận pháp là vì ta gia nhập.”
“Sai rồi, là vì hôm nay ta không bố trí trận pháp nên mới đồng ý ngươi gia nhập.”
……
Cái này có khác nhau sao?
La Diên Trung không vui rầm rì hai tiếng, nhưng mấy lá phù chết bái này quá mạnh mẽ, khiến nàng tự tha thứ cho mình.
Lúc này, Diệp Dung Nguyệt mới tạm rút khỏi những chuyện tình tứ của mình, đến hỏi thăm cô muội muội không cùng huyết thống này.
“Ơ? Linh Lang, sao muội lại tu luyện ở đây?”
Tư Ngự Thần nhớ rõ tối qua khi ở tửu lâu bọn họ cũng tu luyện như vậy, người của Thanh Huyền tông quả thật rất khắc khổ.
“Thái độ tu luyện nghiêm túc, không tệ.”
Nghe Tư Ngự Thần khen Diệp Linh Lang, Hứa Thiên Du liền không nhịn được đối chọi với hắn.
“Chậc, thái độ tu luyện thì rất nghiêm túc thật, nhưng phương pháp cũng quá không nghiêm cẩn đi? Nơi này sát khí tràn ngập, lại không có linh khí, nghiêm túc thì có ích lợi gì?”
Diệp Linh Lang vạn lần không ngờ, trong nháy mắt chiến trường đã chuyển đến chỗ nàng.
Không phải chứ? Nàng chỉ muốn đi nhờ xe thôi mà, đâu có muốn tiến vào tu la tràng đâu.
Chỉ thấy Diệp Dung Nguyệt khẽ cười một tiếng: “Trước kia cha mẹ chúng ta luôn nói, chim vụng về phải bay trước, Linh Lang muội ấy nhất định đã ghi nhớ đạo lý này.”
“Đúng vậy, cho nên lúc trước tỷ tỷ đã đi trước ta một bước trên con đường tu luyện.”
Nụ cười của Diệp Dung Nguyệt cứng lại, lập tức có chút không vui.
“Chỗ này nguy hiểm lắm, muội cứ theo sát phía sau là được, đến lúc đó phải nghe theo chỉ huy, không được tự ý chạy loạn, nếu không muội có chuyện gì ta cũng không giữ được muội đâu.”
“Được.”
……
Hai chữ đó kết thúc cuộc trò chuyện, Diệp Dung Nguyệt không tìm thấy đề tài nào khác, chi bằng trực tiếp đi vào vấn đề chính.
“Ngự Thần, Thiên Du, ta và muội muội có chút chuyện riêng cần nói.”
Hai người ngầm hiểu ý, quay người rời đi, nhường không gian lại cho hai tỷ muội họ.
Bên phía Diệp Linh Lang, những người khác cũng dãn ra để nhường chỗ cho hai người.
Lúc này, Diệp Dung Nguyệt lấy từ trong nhẫn ra một cái hộp, hộp vừa mở ra, một luồng linh khí nồng đậm ập thẳng vào mặt, bên trong đặt một cành linh sâm ngàn năm tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết là vật cực tốt.
“Còn nhớ lần trước ta hỏi muội về Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết không? Muội đưa nó cho ta, cành linh sâm ngàn năm này sẽ là của muội. Tư chất của muội không tốt, tu luyện khó có tiến triển, cành linh sâm ngàn năm này có thể giúp muội đột phá bình cảnh, tiến thêm một bước, là thứ muội cần nhất.”
Lời này nói ra cũng không sai, linh sâm ngàn năm là vật tốt ai cũng tranh giành, nhưng so với Béo Đầu thì vẫn còn kém xa.
Nếu thật sự có một ngày nàng cần dựa vào uống thuốc để đột phá, vậy thà trực tiếp gặm Béo Đầu, gặm xong rồi bồi bổ lại cho nó, sau một thời gian dưỡng thì chỗ bị gặm cũng sẽ từ từ trở nên dinh dưỡng như những chỗ khác, là một loại thực phẩm xanh có thể tái sinh liên tục.
Tuy Diệp Linh Lang không thèm để mắt, nhưng nàng không thể phủ nhận lần này Diệp Dung Nguyệt đã bỏ ra vốn lớn vì Phượng Hoàng Thần Hỏa Quyết.
So với mấy quả linh quả ném cho nàng trước đây, lần này xem như thành ý mười phần.
“Cảm ơn, nhưng bí tịch của môn phái ta không được truyền ra ngoài.”
“Nếu muội nguyện ý, pháp quyết của Thất Tinh Tông ta cũng có thể dạy muội.”
“Cảm ơn, nhưng ta không muốn học pháp quyết của Thất Tinh Tông.”
Diệp Dung Nguyệt thấy nàng không biết điều, lông mày lập tức nhíu chặt.
“Với thiên phú và khí vận của ta, tương lai nhất định tiền đồ như gấm, muội bán cho ta một cái nhân tình, kết giao với ta là chuyện tốt cho muội.”
Lời này nói ra cũng là sự thật, trong nguyên tác Diệp Dung Nguyệt chính là thiên tuyển chi nữ, phàm là ai kết giao với nàng đều được hưởng lợi, phàm là ai đối nghịch với nàng thì không một ai có kết cục tốt.
Chẳng nói đâu xa, những người ở Thất Tinh Tông ngày ngày đố kỵ nàng, cũng đã gặp xui xẻo không ít rồi.
Nhưng đối với Diệp Linh Lang mà nói, nhân tình của nàng không có ý nghĩa.
Bởi vì chỉ cần tương lai có một ngày Diệp Dung Nguyệt muốn giẫm lên đồng môn Thanh Huyền tông của nàng để thăng tiến, nàng sẽ không ngồi yên mà nhìn.
“Cảm ơn, ngươi bay cao là chuyện của ngươi, ta ở bụi bặm chẳng liên quan gì đến ngươi, nhân tình này e rằng ta không dùng được.”
Lông mày Diệp Dung Nguyệt tức khắc nhăn lại càng chặt, Diệp Linh Lang sao lại không biết tốt xấu như vậy?
“À đúng rồi, muội giờ có tiền như vậy, chi bằng trả nợ số tiền trước đây muội thiếu ta đi? Để ta xem muội còn thiếu bao nhiêu.”