Chương 18: không thể nào? Ta lợi hại như vậy sao?

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ

Chương 18: không thể nào? Ta lợi hại như vậy sao?

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huyền Ảnh bay ra với một tư thế đẹp mắt hơn hẳn lúc trước, uy lực cũng mạnh hơn nhiều.
Nó nhanh chóng vượt qua các đệ tử Thất Tinh Tông đang lao tới, lướt qua Diệp Dung Nguyệt, đuổi kịp và vượt qua Tạ Lâm Dật đang dẫn đầu.
Khi thấy thanh kiếm bay đến chắn trước mặt mình, khóe môi Tạ Lâm Dật nhếch lên một nụ cười khinh miệt.
Nếu không nhầm thì thanh kiếm này là của con nhóc chết tiệt Diệp Linh Lang kia mà?
Nếu là đại sư huynh của nàng đến ngăn cản có lẽ còn có thể cản được mình, chứ với thực lực Luyện Khí kỳ của nàng mà cũng muốn cản hắn sao? Nếu nàng đã muốn mất mặt như vậy, vậy hắn sẽ giúp nàng toại nguyện, để nàng mất mặt đủ kiểu!
Vì thế, Tạ Lâm Dật vung trường kiếm chém mạnh về phía trước, tính toán chém gãy kiếm của Diệp Linh Lang, khiến nàng mất đi linh kiếm, hối hận không thôi, ôm đoạn kiếm của mình mà gào khóc trước mặt mọi người.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng đó là hắn đã thấy hả dạ rồi, nên khi vung kiếm chém ra, hắn đã dốc hết toàn lực, không hề lưu tình chút nào!
Một tiếng “Tranh” vang lớn, một lực lượng cực lớn bùng nổ, khiến hổ khẩu (phần thịt giữa ngón cái và ngón trỏ) của Tạ Lâm Dật tê dại. Ngay giây tiếp theo, linh kiếm trong tay hắn đã đứt thành hai đoạn trước mắt bao người!
Nụ cười còn đang treo trên khóe miệng hắn chưa kịp thu lại, đã trực tiếp cứng đờ tại khoảnh khắc đó.
Nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc, vì hắn chém kiếm quá mạnh, khiến thân kiếm của Diệp Linh Lang bật ngược lại. Một tiếng “Bang” vang lớn, chuôi kiếm đập thẳng vào mặt hắn, trực tiếp đập lệch mũi. Máu mũi đỏ tươi lập tức bắn ra, văng tung tóe trong không trung.
Cả người Tạ Lâm Dật bị cú đánh này quật ngã xuống đất, gáy đập xuống đất phát ra tiếng “Đông” lớn, khiến lòng mọi người rung động.
Khi nhìn thấy cảnh tượng này, ngay cả Diệp Linh Lang cũng phải ngây người, niềm hạnh phúc này đến quá đột ngột!
Mặc dù nàng đã sớm muốn đánh Tạ Lâm Dật, nhưng khiến hắn ra nông nỗi này thì trước đây nàng chưa từng dám nghĩ tới.
Trong tiếng kêu kinh ngạc theo bản năng của mọi người, Diệp Dung Nguyệt phản ứng lại đầu tiên.
“Đại sư huynh!”
Diệp Dung Nguyệt vọt đến bên Tạ Lâm Dật, khom người kiểm tra tình hình của hắn, chỉ thấy hắn đang ôm mũi, cả mặt đầy máu, trong tay vẫn còn nắm chặt đoạn chuôi kiếm đã gãy rời, trông thê thảm và đáng thương vô cùng.
Lúc này, các đệ tử Thất Tinh Tông nhanh chóng vây quanh hắn. Đó là đại sư huynh của họ mà! Người đến cứu viện, giúp họ đánh bại tên ma đầu kia mà!
Kết quả là còn chưa kịp giao đấu, người ta đã nằm đo ván rồi, vậy họ phải làm sao bây giờ? Không có người chống lưng, lập tức hoảng loạn cả lên.
“Đại sư huynh ngươi không sao chứ? Tại sao lại như vậy a! Thật quá đáng! Thế nhưng có người ám toán chúng ta đại sư huynh!”
Lúc này, Diệp Dung Nguyệt cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đứng phắt dậy, chỉ vào Diệp Linh Lang mà mắng: “Diệp Linh Lang, ngươi thế nhưng tâm địa rắn rết đến thế! Ngươi…”
Nửa câu sau “Ngươi thế mà lại ám toán đại sư huynh của ta” còn chưa dứt, Diệp Linh Lang đã “A” lên một tiếng kinh ngạc, trừng đôi mắt to linh động nhìn nàng, với vẻ mặt vô cùng khoa trương, rồi xách chiếc váy đỏ nhỏ của mình chạy tới.
“Không thể nào? Ta chỉ tùy tay ném một cái thôi mà, sẽ không thật sự có người cảm thấy ta một con chim non Luyện Khí kỳ có thể ám toán một đại sư huynh Kim Đan kỳ của Thất Tinh Tông trước mặt nhiều người như vậy chứ? Hắn bị thương thành ra thế này là do ta sao? Thật á? Ta lại mạnh đến thế ư?”
Câu hỏi chân thành lại lớn tiếng này của Diệp Linh Lang khiến tất cả đệ tử Thất Tinh Tông có mặt đều ngây ngốc, ngay cả Diệp Dung Nguyệt cũng há hốc miệng nửa ngày cũng không tìm ra được lời nào để đáp lại.
Mặc dù vậy, nói nàng ám toán đại sư huynh có phải là quá đề cao nàng rồi không? Hơn nữa, nàng còn tỏ vẻ rất kiêu ngạo như vậy, cứ trừng mắt chờ họ thừa nhận đại sư huynh là do nàng gây hại.
Nghe Diệp Linh Lang nói, Tạ Lâm Dật đang nằm trên mặt đất lại phun ra một ngụm máu.
Hắn hôm nay ra ngoài không xem ngày à? Sao lại có thể gặp phải một con nhóc đáng ghét như vậy chứ?
Các đệ tử Thất Tinh Tông còn đang trố mắt nhìn nhau, không biết phải trả lời thế nào, phía sau những đệ tử tông môn khác đang đứng xem náo nhiệt đã bắt đầu bàn tán, có người thậm chí không nhịn được đã lén che miệng cười.
Lúc này, Diệp Linh Lang bỗng nhiên lại “A” lên một tiếng chói tai, khoa trương hơn cả tiếng vừa nãy.
“Ai nha! Thanh linh kiếm này là do Thất Tinh Tông chế tạo à? Nó đã đứt rồi, nhưng chỗ nứt vỡ thế mà vẫn còn linh khí tràn ra, có thể thấy thanh linh kiếm này chắc chắn không phải vật tầm thường! Hàng của Thất Tinh Tông quả nhiên khác biệt, kiếm của ta mà đứt thì chắc chắn cũng chỉ như sắt vụn, tuyệt đối sẽ không tỏa ra linh khí đâu.”
Nghe những lời này, không ít đệ tử của các tông môn khác tò mò nhìn sang, quả nhiên thấy chỗ nứt vỡ có một chút linh khí tràn ra. Thanh kiếm này là kiếm tốt, nhưng đứt thì cũng quá là quá đáng, còn không bằng thanh bạch kiếm tầm thường trong tay Diệp Linh Lang.
Các đệ tử Thất Tinh Tông, bao gồm cả Diệp Dung Nguyệt, lại một lần nữa rơi vào im lặng. Họ nên trả lời thế nào đây? Tổng không thể nói kiếm của tông môn ta chất lượng không tốt, ngươi đừng có mà nói bừa chứ? Nhưng nếu nói kiếm của tông môn mình chất lượng không thành vấn đề, chẳng phải là gián tiếp thừa nhận kiếm trong tay nàng còn thượng thừa hơn sao?
Khoan đã, chẳng lẽ nàng đang chờ họ mở miệng khen kiếm của nàng lợi hại sao?
Các đệ tử Thất Tinh Tông ý thức được điều này lập tức càng thêm trầm mặc, còn Tạ Lâm Dật đang nằm trên mặt đất, ở một góc không ai chú ý, lại lặng lẽ phun ra một ngụm máu.
Cũng may Diệp Dung Nguyệt đủ thông minh, nàng rất nhanh đã phản ứng lại, ngẩng đầu lên, thoát khỏi nhịp điệu của Diệp Linh Lang, trực tiếp chất vấn nàng.
“Ngươi lại ném kiếm làm gì nữa? Hôm nay ngươi đã là lần thứ hai rồi đó, ngươi đây là cố ý gây sự với Thất Tinh Tông đúng không? Ta biết ngươi oán ta hận ta, nhưng ngươi đừng mang ân oán cá nhân vào trường hợp này được không? Hành vi ác liệt của ngươi không chỉ làm đại sư huynh của ta bị thương, mà còn thả tên ma đầu kia chạy mất!”
Diệp Linh Lang chỉ vào Quý Tử Trạc đã thấy động tĩnh mà đi đến sau lưng nàng.
“Ngươi nói là hắn sao? Hắn có chạy đâu? Trước khi nói chuyện, ngươi có thể mở to mắt nhìn một chút được không? Ngươi như vậy ta rất khó giao tiếp với ngươi.”
……
Diệp Dung Nguyệt giận đến bốc khói trên đầu, nàng vừa rồi chỉ lo công kích Diệp Linh Lang, căn bản không chú ý Quý Tử Trạc đã đến sau lưng nàng. Dù sao Quý Tử Trạc trông không lớn, mà người ở đây lại đông, hắn đứng trong đám đông rất dễ bị bỏ qua.
“Vậy cũng không thể thay đổi sự thật ngươi cố ý khiêu khích Thất Tinh Tông ta!”
“Đó là bởi vì các ngươi trước không phân biệt phải trái, muốn làm hại thất sư huynh của ta nên ta mới ngăn cản các ngươi. Ta đã nhắc nhở các ngươi dừng tay rồi, nhưng không ai để ý ta, vậy ta đành phải ra tay thôi!”
Lời này vừa ra, cả trường một trận kinh hô. Tiểu ma đầu Quý Tử Trạc này thế mà lại là thất sư huynh của Diệp Linh Lang ư?
“Ngươi nói cái này tiểu ma đầu là ngươi thất sư huynh?”
Diệp Linh Lang từ trên mặt đất nhặt Huyền Ảnh lên, ôm vào lòng.
“Tỷ tỷ, ngươi nói chuyện cho đàng hoàng nhé, ngươi mà còn vũ nhục sư huynh ta nữa, thì thanh kiếm này của ta lại muốn bay ra ngoài đó. Nó không hoàn mỹ như đồ chế tạo của Thất Tinh Tông các ngươi, thanh phá kiếm này của ta không chịu khống chế đâu.”
“Ngươi…” Diệp Dung Nguyệt bị nàng chọc tức đến nghẹn lời.
Nàng chắc chắn sẽ không sợ Diệp Linh Lang, nhưng thanh kiếm trong tay nàng đã khiến đại sư huynh bị thương đến mức đó. Nàng lại không ngốc, sao có thể tin đó chỉ là sự trùng hợp mà bỏ qua được. Nàng tạm thời vẫn chưa nhìn ra được huyền cơ gì nên không dám tùy tiện ra tay.
Hơn nữa, đại sư huynh của Diệp Linh Lang còn đang ở đó, còn đại sư huynh của nàng thì đã gục ngã, nàng có điên mới đi động thủ với Diệp Linh Lang lúc này.