209. Chương 209: ngươi này kêu gọi lực không được a

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ

Chương 209: ngươi này kêu gọi lực không được a

Mãn Môn Vai Ác Điên Phê, Chỉ Có Sư Muội Đậu Bỉ thuộc thể loại Huyền Huyễn, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiểu sư muội tính cách nói là làm ngay, nàng lập tức nhảy từ trên cây xuống, nhặt một xác cá yêu lên, rồi hì hục mổ xẻ mấy xác tiểu yêu khác. Nàng vừa mân mê, vừa lật sách, thậm chí còn ghi chép, vẽ vời, trông y hệt một nhà nghiên cứu thực thụ.
Thấy nàng say sưa nghiên cứu, Ninh Minh Thành đành chán nản ngồi canh mấy xác tiểu yêu còn lại, rồi tìm một tảng đá ngồi xuống chống cằm ngắm nàng.
Thời gian từng chút một trôi qua, Diệp Linh Lang khép sách lại, dừng bút, cất tất cả đồ đạc rồi ngẩng đầu lên.
“Lục sư huynh.”
“Làm sao vậy?”
“Đã qua bao lâu rồi mà con cua yêu kia vẫn chưa dẫn huynh đệ đến vậy?”
Vừa nãy, nhân lúc Lục sư huynh đang giết yêu, nàng đã bố trí xong trận pháp ở một bên, chỉ chờ mấy tiểu yêu kia kéo đến nộp mạng. Thế mà đợi mãi, sao chẳng thấy con nào? Ngay cả con vừa thả đi cũng không thấy quay lại, lạ thật.
“Ta không biết, có khi nào cách của muội không hiệu quả không?”
“Sao có thể? Cái kiểu 'vào hang bắt cọp' thế này, ta đã có kinh nghiệm chuyên nghiệp trên hai lần rồi đó.”
“Chuyên nghiệp sao?”
“Đúng vậy, trước đây đi Đại Kim Sơn rèn luyện, Thất sư huynh làm mồi nhử để bắt Kim Sí Điểu; đi Già Vân thành, Ngũ sư huynh làm mồi nhử để bắt Yêu Sài. Thực tế chứng minh, cứ đến một nơi mới là lại bắt một thứ mới, thường mang lại hiệu quả bất ngờ trong quá trình rèn luyện sau này, nên ta cứ vào là phải bắt trước đã.”
Ninh Minh Thành trợn tròn mắt, thảo nào các đồng môn sau khi trở về thấy tiểu sư muội là muốn chạy trốn, thì ra mỗi sư huynh đi rèn luyện cùng nàng đều phải bị lôi đi làm mồi nhử!
“Ta nghĩ tới nghĩ lui, vấn đề này tuyệt đối không thể do ta gây ra, chín phần mười là vấn đề của huynh.”
“Ta ư?” Ninh Minh Thành trợn tròn mắt, cái này cũng đổ cho huynh sao?
“Các sư huynh khác làm mồi nhử thì trăm lần thử đều hiệu nghiệm, đến lượt huynh thì lại chẳng linh nghiệm, đương nhiên là lỗi của huynh rồi. Có thời gian huynh tự kiểm điểm lại đi.”
...
Đã làm mồi nhử thảm hại như vậy, không thành công còn phải tự kiểm điểm. Kiểm điểm cái gì chứ? Chẳng lẽ phải làm sao để lần sau kéo thù hận khiến đối phương hận đến mức thành quỷ cũng không tha cho mình sao?
Ninh Minh Thành hít sâu một hơi, không sao, khả năng chấp nhận của huynh ấy rất cao.
Chỉ thấy Diệp Linh Lang thở dài thườn thượt.
“Cứ tưởng có thể thiết đãi Thái Tử một bữa tiệc hải sản thịnh soạn chứ. Giờ thì hay rồi, chỉ có mấy con cá con tôm bé tí thế này, ta cũng ngại không dám gọi ngài ấy ra ăn. Thôi, ta tự mình cất đi vậy.”
Diệp Linh Lang nói xong, thuần thục nhặt xác yêu lên. Nhặt mãi, đến khi chỉ còn lại một con cuối cùng thì nàng bỗng nhiên không nhặt nữa, mà cứ nhìn chằm chằm nó ngẩn người.
“Lục sư huynh, huynh nói những yêu quái này ăn tu sĩ có thể bổ sung linh khí, tăng tu vi, vậy chúng ta ăn những yêu quái này, có phải cũng sẽ đại bổ không?”
??? Nghe thì có lý quá đi mất, chắc là đại bổ thật nhỉ? Không đúng! Từ xưa đến nay, các tu sĩ giết yêu, chưa từng nghe nói ai giết yêu xong còn bắt về ăn cả! Hơn nữa, đây là yêu quái mà! Ăn vào không sợ bị nhiễm yêu khí, dẫn đến linh khí không thuần, tẩu hỏa nhập ma sao? Cái này tuyệt đối không thể thử bừa!
Thấy Diệp Linh Lang thực sự cầm đao rạch xác con cá yêu kia, Ninh Minh Thành sợ đến tim gan run rẩy, vội vàng lao tới.
“Tiểu sư muội, yêu quái không thể ăn!”
“Sẽ như thế nào?”
“Sẽ tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp không thể siêu sinh! Hơn nữa, ta là danh môn chính phái, đệ tử danh môn chính phái sao có thể ăn yêu quái?”
“À đúng rồi, ta suýt nữa quên mất hiện tại ta vẫn là danh môn chính phái. Vậy ta cứ cất đi đã, sau này không còn là danh môn chính phái nữa, muốn cùng nhau giết xuyên toàn bộ Tu Tiên giới, lúc đó lại lấy ra tẩm bổ cũng được.”
??? Yên lành sao lại không làm danh môn chính phái? Vì sao lại muốn giết xuyên Tu Tiên giới? Sao huynh ấy chẳng hiểu một câu nào cả, suy nghĩ của tiểu sư muội sao toàn là những thứ nguy hiểm vậy? Huynh ấy bỗng nhiên phát hiện khả năng chấp nhận của mình cũng không mạnh đến thế. Không chừng chuyến này huynh ấy trở về sẽ không còn là chính mình nữa.
Diệp Linh Lang thu tay lại, cất khối xác yêu cuối cùng còn lại vào nhẫn trữ vật.
Nàng nhìn quanh bốn phía trống rỗng, con cua yêu kia thật sự đã chạy mất rồi, chạy một mạch không quay đầu!
Tức chết đi được! Cá không bắt được, cua thì để sổng!
“Mấy con yêu quái kiểu gì vậy, còn chẳng có tí nghĩa khí nào như yêu thú bình thường, thật quá đáng.”
“Thôi được, chúng ta đi nơi khác…”
“Ta thấy rồi! Nó ở đằng kia! Nó tìm được đồng bọn của nó rồi!”
Diệp Linh Lang vừa dứt lời, Ninh Minh Thành nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên thấy con cua yêu vừa bị huynh ấy đả thương đang chạy theo sau một đám yêu quái, đám yêu quái đó ít nhất cũng phải mười mấy con.
Nhưng khác với dự đoán của Diệp Linh Lang, nó không hề dẫn huynh đệ đến trả thù, mà lại tự mình chạy theo huynh đệ, như thể có việc gì gấp lắm vậy.
“Lục sư huynh, người ta thà chạy đi làm việc khác còn hơn tiện đường đến đánh huynh một trận, sức hút của huynh kém quá!”
...
Chỉ là, huynh ấy muốn cái sức hút kiểu này làm gì cơ chứ?
“Nếu chúng nó ngay cả mối thù máu mủ sâu nặng cũng không báo, vậy chúng ta chi bằng từ bỏ đi, đến nơi khác xem…”
Lời Ninh Minh Thành còn chưa nói xong, đã bị Diệp Linh Lang túm chặt cổ tay lôi xềnh xệch về phía trước.
“Đi xem rốt cuộc là thứ gì có sức hấp dẫn hơn huynh.”
“Tiểu sư muội, đội yêu quái kia số lượng ít nhất cũng phải mười mấy con!”
“Huynh quá bảo thủ rồi, căn cứ kinh nghiệm của ta, đi về phía đó tuyệt đối không chỉ có một đội. Nếu có vài đội thì ít nhất cũng phải ba mươi con.”
!!!
Vậy huynh còn tiến lên?
Nàng thật sự xông thẳng tới.
Chỉ là trước khi đi, nàng dán một lá bùa tăng tốc, một lá bùa ẩn thân, và một lá bùa yêu khí.
Ninh Minh Thành làm theo nàng, cũng dán lên người mình chừng ấy lá, lập tức cảm thấy an toàn tuyệt đối.
Cứ thế, hai người lén lút đi theo sau đội yêu đó, rất nhanh đã thấy đội yêu đó hội họp với mấy đội khác.
Đúng như dự đoán của nàng không sai, đếm sơ qua nhóm yêu quái này, quả nhiên có tới ba mươi con.
Ninh Minh Thành vẫn là lần đầu nhìn thấy nhiều yêu quái tụ tập ở một chỗ như vậy, thật sự là mở mang tầm mắt.
Đa số yêu quái này có tu vi Kim Đan, chúng chưa hóa hình, lại còn lớn lên tùy tiện, hoang dã, chỉ nhìn thôi đã thấy chướng mắt rồi.
Mà số ít vài con yêu quái đạt tới Nguyên Anh, hóa hình được một nửa, lại còn khó coi hơn cả chưa hóa hình, nhìn càng chướng mắt hơn.
Huynh ấy bỗng nhiên nghĩ, nếu thật sự đến Yêu giới, khắp nơi đều có những thứ méo mó, xấu xí này, vậy cuộc sống sẽ trôi qua thế nào đây?
Chỉ thấy những yêu quái đó hội họp xong, cùng nhau tiến vào một sơn động khổng lồ. Tình hình bên trong thế nào thì không thấy rõ lắm, nhưng từ xa đã có thể thấy bên đó tỏa ra linh khí nồng đậm, không giống nơi tiểu yêu tụ tập chút nào, ngược lại như một động phủ tiên nhân vậy.
(Ghi chú của tác giả: Trong truyện này, thiết lập cấp bậc tu vi của yêu và người sẽ được đơn giản hóa để tránh quá nhiều cấp bậc khó nhớ. Thông thường, yêu ở cấp Luyện Khí sẽ biết pháp thuật và khai mở linh trí; yêu ở cấp Trúc Cơ có thể nghe hiểu tiếng người và dần dần có thể nói tiếng người; yêu ở cấp Kim Đan sẽ kết thành yêu đan; yêu ở cấp Nguyên Anh có thể hóa hình. Yêu có huyết thống cao quý thì tính khác. Mấy con yêu ở đoạn trước được thiết lập là đã sinh yêu đan, có thể nghe hiểu tiếng người và cũng có thể nói tiếng người, ta đã sửa lại một chút rồi.)