Mang Con Đến Chương Trình Nuôi Trẻ Cùng Đại Lão, Tôi Nổi Tiếng Rồi
Chương 26: Trò Chơi Đứng Vòng
Mang Con Đến Chương Trình Nuôi Trẻ Cùng Đại Lão, Tôi Nổi Tiếng Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đạo diễn cho các đội vài phút chuẩn bị. Trì Dữ kéo Cố Văn Triều và Pi Pi đứng bên vòng tròn, nói: "Ông xã, anh vào thử xem nào." Cố Văn Triều bước vào giữa vòng, hai chân khép sát, vòng tròn gần như kín khít, chỉ còn hai khe nhỏ hai bên. Pi Pi có thể đặt chân vào, nhưng chắc chắn không thể đứng vững.
Trì Dữ quan sát vài giây, ngẩng lên nhìn Cố Văn Triều với vẻ tiếc nuối: "Thôi đành vậy, ông xã, anh chỉ còn cách ôm em thôi."
Cố Văn Triều: "..."
Trì Dữ không đợi phản ứng, nhanh nhẹn bước tới ôm cổ Cố Văn Triều, chân hơi nhấc rồi vắt lên eo anh: "Lát nữa anh cứ bế em kiểu này, thấy sao?"
Cơ thể ấm áp áp sát, cánh tay Trì Dữ quấn quanh cổ Cố Văn Triều, trước mắt anh là gương mặt tinh xảo của Trì Dữ, đôi mắt đào hoa long lanh, đôi môi đỏ mọng chỉ cách chưa đầy mười centimet. Cố Văn Triều khẽ nín thở.
"Thế nào, ông xã?" Trì Dữ nhìn thẳng vào mắt anh, mong chờ hỏi.
Cố Văn Triều im lặng hai giây rồi đưa tay đẩy nhẹ: "Vô duyên."
"Như vậy anh đỡ tốn sức hơn. Anh yên tâm, trước kia anh thường ôm em thế này, em sẽ tự ôm chặt." Trì Dữ nháy mắt nói.
Thường xuyên ôm như vậy… Cố Văn Triều thoáng hình dung, cổ họng khẽ run, giọng trầm khàn: "Từ chối."
"Vậy để anh bế công chúa? Nhưng sẽ mệt lắm." Trì Dữ lại đề nghị.
Cố Văn Triều không lay chuyển: "Đổi cách khác."
"Hay để em ôm anh?" Trì Dữ bỗng sáng mắt, vuốt cằm suy nghĩ: "Cũng được, em ôm được, em sẽ cố đứng lâu hơn."
Cố Văn Triều: ...
Thái dương anh giật nhẹ, ánh mắt nheo lại nhìn Trì Dữ, giọng trầm thấp, hơi nghiến răng: "Trì Dữ."
Trì Dữ nhìn lại: "Sao vậy? Anh không muốn em ôm à?"
Cố Văn Triều xoa nhẹ giữa hai lông mày.
"Ông xã, anh đừng khó tính. Mình còn phải thắng phần ăn về chứ, đúng không, Pi Pi?" Trì Dữ than vãn.
Pi Pi gật gù: "Đúng đúng, không thịt thì phải có đồ ăn!"
Cố Văn Triều nhìn hai người lớn nhỏ trước mặt, thở dài: "Tôi cõng cậu, Pi Pi đứng trên chân tôi."
Đây là phương án "an toàn" nhất anh có thể nghĩ ra.
[Bế lên bế lên, cuối cùng vẫn bị bế!]
[Ôi trời, cũng phải vậy thôi, trò chơi kiểu gì cũng có ôm.]
[Ôi dời, còn dám nói Cố tổng khó tính, ha ha ha ~]
[Ha ha, Trì Dữ ôm Cố tổng cũng được mà, có gì đâu ngại!]
[Cố tổng thẳng thừng từ chối ôm trực diện.]
[Nhớ không, Trì Dữ vừa nói gì? Trước kia thường xuyên ôm vậy, thường xuyên làm gì thế, hắc hắc hắc ~]
[Tôi là VIP, tôi muốn xem cảnh ôm trực diện!]
Trì Dữ vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Nghĩ một hồi, cậu nói: "Thế này nha ông xã."
Cậu bước vào vòng, mũi chân đặt sát bên chân Cố Văn Triều, gót chân đặt nửa lên bàn chân anh, rồi ôm lấy eo Cố Văn Triều. Chân còn lại cũng bước lên. Cố Văn Triều bị ôm bất ngờ, người hơi lảo đảo, tay theo phản xạ ôm lấy eo Trì Dữ, nhanh chóng ổn định bằng cách bám ngón chân xuống đất. Tay anh vòng quanh eo mềm mà săn chắc, cảm giác thân quen thoáng qua.
Trì Dữ ngước lên, cười tinh nghịch: "Sao? Đứng vững chưa?"
Cố Văn Triều tỉnh lại, nhìn cậu với ánh mắt phức tạp: "Cậu thấy thế nào?"
"Nhưng lúc đó anh còn phải cõng Pi Pi, em thấy thế này khó mà đứng lâu được." Trì Dữ nói.
Cố Văn Triều nghiêng người, buông tay: "Vậy còn không xuống?"
Trì Dữ cười hắc hắc rồi buông lỏng tay.
[Hắn rõ ràng là lợi dụng lúc để chiếm tiện nghi!]
[Xem mặt Cố tổng đầy ngán ngẩm kìa, ha ha ha ~]
Đã đến giờ, đạo diễn hô: "Các thầy cô, bắt đầu trò chơi. Mời năm gia đình vào vòng, khi đứng vững, nhân viên sẽ bắt đầu tính giờ."
Mọi người lần lượt vào vị trí. Gia đình Tạ Minh Triết: cõng mẹ Khang Khang, ôm Khang Khang phía trước.
Gia đình Lâm Thư: ôm trực diện, phía sau cõng Dương Dương.
Gia đình Từ Lực: Từ Lực ôm Đóa Đóa, một chân trụ, chân kia chỉ dính nửa bàn chân để giữ thăng bằng; mẹ Đóa Đóa cũng một chân vào vòng, chân còn lại đặt lên người Từ Lực, ôm chặt anh.
Gia đình Lý Chu Tri: cõng mẹ Miêu Miêu, Miêu Miêu đạp hai bên chân Lý Chu Tri, ôm lấy anh.
Trì Dữ nhìn rồi nói: "Ông xã, thấy không, cách Lâm Thư ôm trực diện là vững nhất, đỡ tốn sức."
Cố Văn Triều liếc nhìn, rồi quỳ gối nửa người xuống: "Được rồi, lên đi."
"Thật đó, anh phải tin em," Trì Dữ lẩm bẩm, vòng ra sau lưng Cố Văn Triều, ôm cổ anh trèo lên.
"Cũng may, cõng vẫn ổn mà." Cậu vòng hai chân ra trước, khóa chặt eo Cố Văn Triều, không cần anh phải dùng tay đỡ.
Cố Văn Triều: ...
"Pi Pi, đứng lên mu bàn chân daddy." Cố Văn Triều bỏ ngoài tai Trì Dữ, nắm tay Pi Pi đặt lên chân mình.
Biên kịch Tiểu Vương: "Bắt đầu tính giờ."
Trì Dữ liếc sang các đội khác, thấy họ vẫn vững, lại thấy Lâm Thư được ôm trực diện, ghen tị ra mặt.
Cậu ghé tai Cố Văn Triều thì thầm: "Ông xã, cố lên nha."
Hơi thở ấm áp phả vào tai, Cố Văn Triều nghiêng đầu: "Đừng nói chuyện."
Trì Dữ nhướng mày, nhất quyết nói: "Sao lại không? Im lặng chán lắm." Nói rồi, cậu còn cọ má vào má Cố Văn Triều.
Cố Văn Triều: "...Đừng làm trò."
Trì Dữ dán mặt vào anh: "Em đâu có làm trò."
[Hắn được lợi thiệt to rồi.]
[Không phải làm trò, toàn hành động có chủ đích hết.]
[Xem tư thế cõng thuần thục kia, chắc trước giờ cõng không biết bao nhiêu người.]
[A a a, dán dính, cọ sát!]
Trì Dữ áp sát Cố Văn Triều, tay cầm micro cổ áo, thì thầm: "Ông xã, lần trước anh cõng em là lúc em quay phim mệt, anh cõng em về khách sạn đó."
Cố Văn Triều biết cậu đang nói đến chuyện trong sách: "...Tôi không nhớ."
"Em biết anh không nhớ, nên em đang giúp anh tìm lại ký ức mà." Trì Dữ nhẹ giọng, đầy hoài niệm: "Hôm đó là mùa xuân, mưa phùn bay nhẹ, hai bên đường thoang thoảng mùi hoa mộc lan. Từ phim trường về khách sạn dài cả cây số, anh cứ thế cõng em đi suốt."
Cố Văn Triều im lặng lắng nghe. Những ký ức ấy anh chẳng hề biết, nhưng qua lời Trì Dữ, qua lời Pi Pi, anh và cậu từng yêu nhau, từng là một gia đình hạnh phúc. Nhưng vì không có ký ức, mọi thứ với anh đều như hư vô. Nói xong, Trì Dữ tựa vai vào Cố Văn Triều, không nói thêm.
Cố Văn Triều nghiêng đầu: "Sao im lặng rồi?"
Trì Dữ hừ nhẹ, thở hổn hển: "Anh giờ khó ưa quá, em không muốn nói nữa, nói cũng vô ích."
Cố Văn Triều: ...
Khán giả sốt ruột: [Sao không nghe thấy gì? Trì Dữ nói gì thế?]
[Trì Dữ, đừng bịt micro, có gì mà giấu chúng tôi?]
[Đạo diễn, mau bảo Trì Dữ bỏ tay ra!]
Trì Dữ buông tay khỏi micro, nhìn sang đội Từ Lực: "Nhìn kìa, gia đình Từ lão sư sắp không trụ nổi rồi."
Cố Văn Triều quay sang, thấy Từ Lực và mẹ Đóa Đóa đang chòng chành. Cả hai chỉ trụ một chân, nửa bàn chân kia làm điểm tựa, lại còn ôm nhau, dễ mất thăng bằng.
"Thấy chưa, em đã nói rồi, kiểu này không đứng được lâu." Trì Dữ thì thầm.
"Ừm." Cố Văn Triều đáp.
Chớp mắt, mẹ Đóa Đóa loạng choạng, một chân bước ra ngoài vòng.
"Gia đình Từ Lực bị loại," đạo diễn thông báo.
Các đội còn lại vẫn vững, dù cõng người lớn.
Đạo diễn tăng độ khó: "Mọi người kiên trì giỏi quá. Bây giờ chơi hỏi đáp. Câu đầu tiên, các bé trả lời."
"Các bé nghe rõ nhé. Hôm nay hái thanh long, có thể ăn như thế nào? Kể tên các cách."
Miêu Miêu hét to: "Ăn trực tiếp!"
Dương Dương: "Ép nước!"
Khang Khang: "Dùng muỗng múc!"
Pi Pi định nói "dùng muỗng", nhưng đã bị Khang Khang nói mất. Đạo diễn hỏi: "Pi Pi, con nói đi?"
Pi Pi ấp úng: "Dùng miệng ăn!"
Trì Dữ phì cười: "Hahaahaha!"
Cố Văn Triều xoa đầu con, cũng bật cười. Cả rừng vang tiếng cười. Pi Pi thấy mọi người cười, cũng ngây ngô cười theo.
Trì Dữ vừa cười vừa bênh: "Pi Pi nói đúng mà, đương nhiên phải dùng miệng ăn rồi."
[Đúng đúng, Pi Pi nói chính xác!]
[Trời ơi, Pi Pi dễ thương quá chừng!]
Đạo diễn cũng phải thừa nhận: lời Pi Pi không sai.
Đang cười, Dương Dương kêu: "Ba ba, cứu con, con ngã mất!"
Dương Dương được ba cõng, ba phải vừa cõng con, vừa ôm Lâm Thư phía trước, tay mỏi dần, chân con thì không giữ được.
Lâm Thư nhanh trí: "Dương Dương, dẫm lên đùi mẹ!"
Dương Dương lập tức đạp lên, ổn định lại.
Cố Văn Triều nhìn, nói với Trì Dữ: "Cái này là ổn định cậu nói à?"
Trì Dữ: "..."
Cậu gằn giọng: "Nếu là em, đã kẹp Pi Pi phía sau rồi, không bao giờ rơi."
"Chân cậu giờ vẫn đè lên Pi Pi, nó phải ngửa đầu suốt." Cố Văn Triều thẳng thắn.
"À? Để em xem." Trì Dữ nhích người lên, cúi nhìn từ trước cổ Cố Văn Triều. Chân cậu giao nhau trước bụng Cố Văn Triều, đúng độ cao đầu Pi Pi. Cậu bé ngửa ra sau, tay ngắn không với tới, đang được Cố Văn Triều kéo.
Trì Dữ điều chỉnh, kẹp chặt hơn, dán sát anh: "Có đỡ hơn không?"
Cố Văn Triều: "...Đừng động đậy."
"Em sợ các anh không trụ nổi mà." Trì Dữ ngừng lại: "Hay để em kẹp Pi Pi?"
"Cậu đứng yên là được," Cố Văn Triều nói.
"Ừ, được rồi." Trì Dữ cúi xuống: "Bảo bối?"
Pi Pi ngẩng lên, mắt cong: "Ba ba."
"Bảo bối đứng vững, cố lên nha."
"Dạ, con đứng vững rồi ba ba."
Vài phút sau, Miêu Miêu trượt ra ngoài, gia đình họ bị loại.
Sau mười phút, đạo diễn thấy khó phân thắng bại: "Còn ba đội, tăng độ khó. Các ba ba phải đứng một chân."
Ba ba Dương Dương: "..."
Tạ Minh Triết: "..."
Cố Văn Triều: "..."
Mọi người: "...Ha ha ha ha ~"
Trì Dữ thì thầm vào tai Cố Văn Triều: "Anh đừng động."
[Đạo diễn cao tay thật!]
[Cõng một, ôm một, lại phải đứng một chân? Khổ các ba quá!]
[Trì Dữ đang rỉ tai gì vậy? Lại bày trò gì đây?]
Đạo diễn: "Bắt đầu, các ba ba đứng một chân."
Ba ba Dương Dương nhấc chân, chưa đầy vài giây đã ngã.
Tạ Minh Triết trụ được mười mấy giây rồi cũng lảo đảo thất bại. Trì Dữ reo: "Ha ha, chúng ta thắng!"
Đạo diễn ngạc nhiên: "Khoan, Cố tổng sao vẫn đứng?"
Trì Dữ cười phá: "Anh nói các ba ba phải đứng một chân, nhưng em là ba ba mà, hai chân em đâu có chạm đất!"
Cố Văn Triều cúi đầu, bật cười.
Đạo diễn: ...
Mọi người: ...
[Trời ơi, lỗ hổng nào hắn cũng chui vô được!]
[Mặt dày mà Trì Dữ nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất!]
[Ha ha, hắn chính hiệu là ba ba, Cố tổng là daddy!]
[Ha ha ha, tuyệt diệu!]