Mang Con Đến Chương Trình Nuôi Trẻ Cùng Đại Lão, Tôi Nổi Tiếng Rồi
Hôn Lễ Ở Thành Phố Biển
Mang Con Đến Chương Trình Nuôi Trẻ Cùng Đại Lão, Tôi Nổi Tiếng Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôn lễ của Trì Dữ và Cố Văn Triều được tổ chức tại thành phố ven biển S ở phía Nam, một điểm đến du lịch nổi tiếng.
Họ đã bao trọn một khách sạn 5 sao ven biển tại thành phố S suốt một tuần. Tất cả khách mời tham dự hôn lễ đều được ở lại nghỉ dưỡng, ăn uống hoàn toàn miễn phí.
Một ngày trước hôn lễ, Trì Dữ và Cố Văn Triều vừa làm thủ tục đăng ký kết hôn xong liền nhanh chóng ra sân bay. Cả nhà bay đến thành phố S, và nhiều khách mời cũng đã lần lượt có mặt.
Vừa đặt hành lý xuống phòng, chưa kịp nghỉ ngơi, Trì Dữ và Cố Văn Triều đã bị đội tổ chức kéo đi diễn tập.
Hai người bận rộn tới tận tối mịt mới được trở về phòng nghỉ ngơi.
Lúc này, giữa mùa đông, ở Kinh thành tuyết đã bắt đầu rơi. Nhưng tại thành phố S, hoa vẫn nở rộ, cây cối xanh tươi tốt.
Nhiệt độ ngoài trời vẫn duy trì trên hai mươi độ, không khí ấm áp dễ chịu, vô cùng thoải mái.
Trì Dữ tắm xong, quấn áo choàng tắm, đắp một miếng mặt nạ sợi băng lên mặt. Cậu lấy thêm một miếng, gọi Cố Văn Triều:
"Ông xã, mau lại đây đắp mặt nạ."
Cố Văn Triều thắt chặt dây lưng áo choàng, nhìn Trì Dữ đang đắp mặt nạ, nhíu mày: "Anh không cần."
"Cần chứ! Đây là mặt nạ sợi băng, đắp vào rất mát. Tia UV ở đây mạnh lắm, lại còn là bãi biển, chiều nay phơi nắng hai tiếng, da phải được cấp ẩm và làm dịu kịp thời."
Trì Dữ xé gói mặt nạ, đắp lên mặt Cố Văn Triều: "Đừng cử động, em muốn anh ngày mai lên sân khấu thật rạng rỡ! Chồng em phải là người đẹp trai nhất!"
Nghe vậy, Cố Văn Triều im lặng đứng yên.
Trì Dữ khẽ cười, cẩn thận dán mặt nạ, vuốt phẳng các mép.
"Có thấy mát lạnh dễ chịu không?"
"Ừm." Cảm giác trên da thật sự rất dễ chịu, Cố Văn Triều gật đầu, ngửa cổ nói: "Đắp luôn phần cổ nữa."
Trì Dữ lau sạch tinh chất thừa, dắt anh ra ghế sofa phòng khách: "Đến đây, nằm xuống."
Cố Văn Triều nằm xuống, đầu gối lên đùi Trì Dữ. Trì Dữ đổ phần tinh chất còn lại trong gói lên mặt anh, nhẹ nhàng thoa đều.
"Ngày mai chắc sẽ mệt, lát nữa đi ngủ sớm một chút."
"Ừm."
Trì Dữ bỗng cười khẽ, rồi vội nín: "Ui da, không được cười, đang đắp mặt nạ mà."
Cố Văn Triều ngước mắt nhìn cậu: "Cười gì vậy?"
"Em cười cuộc đời mình cũng thật một không hai." Trì Dữ vừa mát xa mặt cho anh vừa nói: "Yêu một người hai lần, kết hôn hai lần, giữa chừng còn chẳng ly hôn mà lại kết nối."
Cố Văn Triều nhìn thẳng vào mắt cậu, nói: "Mệnh trời đã định, em là của anh."
"Đúng vậy, mệnh trời đã định." Trì Dữ cười cong mắt, cúi xuống hôn nhẹ lên môi Cố Văn Triều.
Hôn xong, cậu chép miệng: "Ui da, dính tinh chất mặt nạ rồi."
Cố Văn Triều: "......"
Trì Dữ lấy khăn giấy lau miệng mình, rồi lau cho Cố Văn Triều.
Hai người trò chuyện thêm một lúc, Trì Dữ liếc đồng hồ: "Đến giờ rồi."
Cậu tháo mặt nạ của cả hai, mát xa thêm một lát cho tinh chất thấm sâu, sau đó mới vào rửa mặt.
"Xem nào." Trì Dữ xoay mặt Cố Văn Triều, sờ sờ rồi gật đầu: "Ừm, tốt lắm, da mịn màng căng bóng, hoàn hảo!"
Cố Văn Triều: "......"
Anh nhìn khuôn mặt Trì Dữ mới thật sự như trứng gà lột vỏ, mịn màng đến mức không thể kìm lòng. Cố Văn Triều đưa tay ôm lấy người, hôn mạnh một cái, rồi bế ngang cậu lên.
Trì Dữ kêu khẽ, vội ôm chặt cổ chồng: "Làm gì vậy?"
"Ngủ!"
Trì Dữ sững lại một chút: "Ngày mai hôn lễ, hôm nay không được, phải ngủ sớm."
Cố Văn Triều liếc cậu: "Anh nói ngủ, không làm gì hết."
Trì Dữ: "......"
Hừ, cứ giả vờ đi.
***
Hôm nay là ngày hôn lễ, nhân viên đã bận rộn từ sáng sớm.
Lễ cưới được bắt đầu lúc 10 giờ 10 phút, Trì Dữ và Cố Văn Triều đã được trợ lý gọi dậy từ sớm để vệ sinh và trang điểm.
Hai người đang ăn sáng thì Pi Pi cũng tỉnh giấc, cùng Diệp Uyển Thanh xuống dùng bữa.
"Ba ba, hai người đã kết hôn rồi mà? Sao lại kết hôn thêm lần nữa ạ?"
Pi Pi thắc mắc đã lâu, nhưng mỗi lần thấy ba ba lại quên mất, giờ mới nhớ ra.
"À..." Trì Dữ suy nghĩ một chút rồi nói: "Lần trước chúng ta kết hôn, mọi người ở đây chưa biết, nên lần này tổ chức để thông báo với mọi người."
"Ồ." Pi Pi gật đầu, vừa hiểu vừa không hiểu: "Con cũng chưa thấy lần trước."
"Đúng vậy, lần này con sẽ được thấy." Trì Dữ cười.
Pi Pi vui vẻ nói: "Vậy chỉ có con thấy, em trai em gái đều không được thấy."
Trì Dữ: "...... Đúng, các em không được thấy, tiếc thật."
"Vậy thì lần sau hai người lại kết hôn thêm lần nữa, các em sẽ thấy."
Trì Dữ: "......"
Cậu nghiêm túc nói với con trai: "Bảo bối, daddy và ba ba chỉ kết hôn lần này thôi, sau này sẽ không kết hôn nữa."
Pi Pi: "A, tại sao?"
"Bởi vì sau này chúng ta sẽ không xa nhau nữa. Con có muốn daddy và ba ba chia tay không?"
Pi Pi lắc đầu liên tục: "Không muốn!"
"Đúng vậy! Đây là lần kết hôn cuối cùng của chúng ta!"
"Ồ, con hiểu rồi."
Cố Văn Triều và Diệp Uyển Thanh nhìn nhau, vừa lắc đầu vừa bật cười.
Sau bữa sáng, chuyên viên trang điểm đến hoàn tất phần make-up cho Trì Dữ và Cố Văn Triều. Pi Pi cũng được đưa đi thay đồ. Hôm nay cậu và Khang Khang là hai hoa đồng.
9 giờ 50, khu vườn sau khách sạn – nơi tổ chức hôn lễ – đã được trang hoàng hoàn chỉnh. Khách mời cũng đã ăn mặc lộng lẫy, lần lượt xuống sảnh.
Thời tiết trong xanh, gió nhẹ thổi qua, ấm áp dễ chịu.
Trên các màn hình LED ở sảnh và các tầng khách sạn, những thước phim quảng bá hôn lễ cùng ảnh cưới của Trì Dữ và Cố Văn Triều được phát liên tục.
Sân cỏ dưới hàng dừa là nơi diễn ra lễ cưới, âm nhạc nhẹ nhàng, vui tươi vang lên.
Toàn bộ không gian lấy hoa hồng trắng tinh khiết làm chủ đạo, kết hợp với phong cách nhiệt đới của dừa, cọ, tạo nên vẻ đẹp tươi mát, rực rỡ.
Cánh hoa hồng trắng rải thành con đường hạnh phúc dẫn tới hai tân lang.
Ghế trắng được bọc vải tinh tế, xếp ngay ngắn hai bên. Sân khấu chính phía trước trang trí bằng hoa tươi và dải lụa trắng bay nhẹ trong gió.
Gió thổi qua, lụa trắng tung bay, mang theo hơi thở ngọt ngào lan tỏa khắp nơi.
Phía sau sân khấu là bãi cát trắng trải dài và biển xanh thẳm vô tận.
Đúng 10 giờ 10 phút, khách mời đã an vị đầy đủ. Người dẫn chương trình bước lên, vui vẻ thông báo hôn lễ chính thức bắt đầu.
Nhạc lễ vang lên, hai hoa đồng tay cầm giỏ hoa bước ra, tiếng vỗ tay vang dội khắp nơi.
Hoa đồng là Pi Pi và Khang Khang. Khang Khang đi trước Cố Văn Triều, Pi Pi đi trước Trì Dữ.
Hai cậu bé mặc sơ mi trắng, quần đen kèm dây đeo, thắt nơ đỏ, trông như hai hoàng tử nhỏ.
Tay trái cầm giỏ hoa, hai cậu bé vui vẻ bước theo nhịp nhạc, từ cổng hoa tiến vào, vừa đi vừa rắc cánh hoa hồng đỏ lên không trung.
Cánh hoa đỏ bay lả tả, rơi xuống thảm cỏ phủ kín hoa hồng trắng.
Sự thuần khiết và nồng nhiệt hòa quyện, như chính tình yêu của Cố Văn Triều và Trì Dữ.
Với Pi Pi và Khang Khang, đây là một trò chơi vừa vui vừa thú vị.
Sau cổng hoa, hai tân lang liếc nhau, nắm tay nhau theo bước dẫn của hai hoa đồng, bước đi trên con đường hạnh phúc được dệt nên từ hoa trắng và hoa đỏ.
Cố Văn Triều mặc vest đen – sơ mi trắng, Trì Dữ mặc lễ phục trắng. Một đen, một trắng, đối lập mà hòa hợp.
Hai người cùng cao ráo, chân dài, tuấn tú, rạng rỡ, trên môi nở nụ cười hạnh phúc không giấu nổi.
Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của người thân và bạn bè, họ tiến đến trước sân khấu, đứng chính giữa.
Sau lời dẫn của MC, người chứng hôn và chủ hôn lần lượt lên phát biểu.
Người chứng hôn là cậu ruột Cố Văn Triều, chủ hôn là Diệp Uyển Thanh. Cả hai đều gửi những lời chúc phúc chân thành nhất đến cặp đôi tân nhân.
Tiếp theo là nghi thức trao nhẫn.
Khang Khang và Pi Pi lấy hộp nhẫn từ giỏ hoa, trao tận tay hai tân lang.
Trì Dữ và Cố Văn Triều trao nhẫn cho nhau, rồi ôm hôn trong tiếng hò reo vang dội.
Pi Pi ngẩng đầu, nhìn ba ba và daddy cười rạng rỡ, vui vẻ vỗ tay theo mọi người.
Khang Khang thì che mắt, chỉ hé một khe hở giữa các ngón tay để lén nhìn.
Pi Pi gạt tay cậu bé xuống, ngạc nhiên hỏi: "Anh Khang Khang, sao anh che mắt?"
Khang Khang đỏ mặt: "Trẻ con không được xem hôn nhau."
Pi Pi chớp mắt: "Em thường xuyên xem daddy và ba ba hôn nhau mà. Ba ba ở nhà, mỗi ngày daddy đi làm đều hôn ba ba, hôn tạm biệt."
Khang Khang há hốc: "...... Em còn xem thường xuyên nữa hả?"
"Đúng vậy, điều đó chứng tỏ daddy và ba ba yêu nhau lắm mà."
"Thật vậy sao?"
"Đúng vậy. Ba mẹ anh có hôn nhau không?"
Khang Khang ngẩng lên nhìn hai chú vẫn đang hôn nhau, rồi lại quay sang nhìn ba mẹ dưới hàng ghế, trong lòng bỗng rối bời......
Hết hôn, Cố Văn Triều bế bổng Pi Pi lên.
Pi Pi hớn hở hôn hai má daddy và ba ba, nhận lại nụ hôn đáp lễ từ cả hai.
Ba người trên sân khấu, ai nấy đều ánh lên nụ cười hạnh phúc.
Sau đó, bạn bè và người thân của tân nhân lên chúc mừng. Lâm Cảnh và Tống Hiểu cũng được mời lên phát biểu.
Sau khi phát biểu xong, MC nhìn thấy Pi Pi đang ngồi trong lòng Cố Văn Triều, bèn quay sang hỏi cậu bé:
"Pi Pi, daddy và ba ba kết hôn, con muốn nói gì với họ nhất?"
Pi Pi suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Daddy, ba ba, em trai em gái của con khi nào mới đến ạ?"
Cả hội trường bùng nổ tiếng cười.
Lâm Cảnh hét to từ dưới: "Đúng vậy, lão Cố! Hai người nhanh sinh thêm em trai hay em gái cho Pi Pi đi! Mọi người có đồng ý không?"
Mọi người đồng thanh: "Đồng ý!"
Trì Dữ cười bất lực: "Vừa kết hôn mà đã giục sinh đứa thứ hai, các anh các chị còn nóng lòng hơn cả tôi."
Cả hội trường lại vỡ òa trong tiếng cười.
Thấy chiếc khay hoa cưới bên cạnh lễ tân, Trì Dữ liền giành micro từ MC:
"Đến lúc ném hoa cưới rồi! Dù là nam hay nữ, còn độc thân, muốn có người yêu, mau lên đây! Chúng tôi chia sẻ may mắn này cho các bạn – người kết hôn tiếp theo chính là bạn!"
MC cười: "Trì lão sư, không được cướp việc của tôi thế này đâu."
Mọi người lại cười ầm lên.
Các bạn trẻ độc thân ùa lên phía trước, chen chúc sau sân khấu.
Thấy Lâm Cảnh vẫn ngồi yên, Trì Dữ gọi to: "Lão Lâm! Lại đây đi, đừng ngại!"
"Tôi còn chưa muốn kết hôn." Lâm Cảnh ngồi im, mặt tỉnh bơ.
Cố Văn Triều liếc anh ta: "Cậu mau lên đây cho tôi."
Lâm Cảnh: "......" Mới cưới đã sợ vợ rồi.
Anh cười cười bước ra phía sau nhóm người, khoanh tay đứng: "Thôi được, dù sao cũng không trúng đâu......"
Ngay lập tức, một bó hoa cưới trắng bay thẳng về phía anh ta. Anh giật mình, theo bản năng đưa tay bắt lấy.
Lâm Cảnh ngơ ngác nhìn bó hoa trong tay: "...... Vãi!"
Mọi người: "......"
"Ha ha ha ha ha ~"
"Chúc mừng Lâm tổng! Người kết hôn tiếp theo chính là cậu!"
"Ui da, vẫn là Lâm tổng may mắn, tôi giơ tay mà không chụp được."
Lâm Cảnh: "......" Cảm ơn, cái may mắn này tôi không cần.
Anh dở khóc dở cười, dúi bó hoa vào tay một cô gái xinh đẹp bên cạnh: "Người kết hôn tiếp theo là cô."
Cố Văn Triều và Trì Dữ mỉm cười nhìn anh ta.
Hôn lễ khép lại trong tiếng cười rộn rã. Mọi người lần lượt trở về khách sạn dự tiệc.
Buổi trưa là tiệc cưới kiểu Trung Quốc, kéo dài hai tiếng. Cố Văn Triều và Trì Dữ uống kha khá rượu.
Tiệc tàn, hai người trở về phòng tổng thống – nơi đã được trang trí thành phòng tân hôn.
Cố Văn Triều ôm Trì Dữ đứng trước cửa sổ kính sát sàn. Hai người ôm nhau, hôn nhẹ, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh biển cả mênh mông ngoài kia.
Biển xanh, trời xanh, bầu trời như được gột rửa trong vắt.
Trên mặt biển, ánh dương lấp lánh vàng rực, từng đợt sóng nhẹ nhàng vỗ bờ, ấm áp và tươi đẹp.
Ánh nắng rực rỡ trải dài vạn dặm, tương lai phía trước – ngập tràn hy vọng.
(Chính văn hoàn tất)