Mãng Hoang Kỷ
Chương 1781: Sắc thái sinh tử
Mãng Hoang Kỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 1781 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Hoang vu, tan tành...
Một người đàn ông tóc bạc nhìn thẳng vào vùng đất hoang vu xung quanh, đột nhiên chiếc chén rượu ngon rơi vãi giữa không trung. Rượu như cam lộ, nhẹ nhàng trôi nổi như mưa, thấm ướt khắp vùng đất, dần mọc lên cỏ dại, cây cối sinh trưởng, ngôi sao kia cũng nhuốm màu xanh của thực vật.
Người đàn ông tóc bạc nhìn xung quanh, nói:
- Sắc thái sinh tử.
- Chẳng lẽ một vị chí tôn chỉ có thể khống chế được một loại vạn đạo bổn nguyên?
Ông lắc đầu, nói:
- Phải có một con đường cơ hội mới đúng.
Ông tự hỏi, tìm hiểu sinh tử đạt đến cảnh giới cực hạn, so sánh uy lực không thua kém gì vạn đạo trảo bổn nguyên của mình, nhưng không thể hình thành vạn đạo sinh tử bổn nguyên.
- Sự sống và sinh mệnh.
- Sinh mệnh thần kỳ đến mức nào, thật khiến người ta mê say.
Ba Lâm chí tôn nhìn ngôi sao biến hóa, cảm nhận sinh lực tràn ngập, sinh cơ bừng bừng bao phủ xung quanh, đột nhiên sắc mặt biến đổi, nhìn ra ngoài hư không vô tận.
Hư không triệu dặm xung quanh biến hóa.
Đầu tiên trong hư không xuất hiện quái vật khổng lồ, thân thể nguy nga, tuy tinh thần hỗn độn trước mặt nó chỉ bằng nắm tay, đầu lâu cực lớn, nhìn nó chẳng khác gì đại hùng màu xám, nó chỉ có một con mắt, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào ngôi sao trước mặt, nhìn Ba Lâm chí tôn trên ngôi sao.
- Sinh mệnh kỳ dị cấp chí tôn?
Ba Lâm chí tôn nói nhỏ:
- Thời không xung quanh bị khống chế rồi sao?
- Người tu hành, ngươi là sinh mệnh kỳ dị đầu tiên ta giết tại hỗn độn vũ trụ này!
Sinh vật đại hùng màu xám nói chuyện ồm ồm, sau đó nó vươn tay tát một cái. Những sinh mệnh kỳ dị này có thiên phú tuyệt luân, có am hiểu của riêng mình. Mà sinh vật giống như gấu ở trước mặt lại dùng lực lượng nổi danh, nó là sinh mệnh cấp chí tôn có lực lượng lớn nhất bị Y Da Nhĩ bắt được trong vô số năm tháng.
Xoẹt ~~~
Trên ngôi sao có rất nhiều trận pháp cấm chế, nó vươn bàn tay đánh tới liền nứt vỡ.
Ba Lâm chí tôn lạnh lùng nhìn tất cả, hắn xuất ra một cây cầu vàng to lớn, trên cầu có tòa nhà hình tháp, hắn đứng trên cầu và nhìn lên.
Đây chính là bảo vật hộ thân tự tại kim kiều, nếu tự tại kim kiều đã bạo lộ sớm, Ba Lâm chí tôn cũng đã sử dụng ngay từ đầu. Hắn đã cảm giác được mình đang lâm vào nguy cơ.
- Chết!
Bàn tay của đại hùng hàng lâm tự tại kim kiều, những nơi đi qua uy năng kim kiều bị xé rách.
- Dùng trảo?
Ba Lâm chí tôn lúc này cười lạnh, đồng thời sử dụng ba đầu cánh tay, sáu cánh tay của hắn đều dùng trảo nghênh đón bàn tay khổng lồ kia.
Thời không bị trấn áp cũng vặn vẹo.
Tay của Ba Lâm chí tôn hóa thành trảo và nhìn giống như bình thường nhưng lại mang theo biến hóa vô cùng.
Bành.
Sáu cánh tay của Ba Lâm chí tôn hóa thành trảo và va chạm với bàn tay của đại hùng.
Ba Lâm chí tôn lúc này run rẩy và lui về phía sau hai bước.
Sinh mệnh kỳ dị giống đại hùng kia lảo đảo vài lần, hắn ngạc nhiên nhìn thẳng vào Ba Lâm chí tôn.
- Người tu hành như ngươi thật sự có vài phần lực lượng, chết đi cho ta!
Đại Hùng giống như lâm vào điên cuồng. Nó gào thét sau đó lao thẳng tới cực nhanh, hai bàn tay hóa thành cự trảo mang theo áp bách từ hai hướng đánh tới, thời không đông cứng cũng vặn vẹo. Uy thế như vậy cực kỳ to lớn, Ba Lâm chí tôn cũng chỉ có thể mượn nhờ uy năng của tự tại kim kiều tiến hành phòng ngự.
Rầm rầm rầm...
Trong hư không.
Sinh vật kỳ dị cấp chí tôn điên cuồng tấn công Ba Lâm chí tôn, qua ba giây nhưng không thể làm được gì.
- Ác Khung, có kim kiều này ngươi không thể giết kẻ đứng đầu người tu hành đâu.
Một giọng nói vang lên.
- Buông tha đi, nên dựa vào chúng ta hỗ trợ.
Trên cầu, sắc mặt Ba Lâm chí tôn không ngừng biến hóa, hắn nhìn vào hư không và quát lớn.
- Đi ra!
- Ha ha, đi ra? Ngươi đi ra cho ta!
- Chỉ bằng ngươi còn không có tư cách!
- Ngươi quá yếu.
Các giọng nói vang lên từ khắp bốn phương tám hướng.
Lúc này hư không rộng lớn không ngừng biến hóa, hư không mênh mông lúc này biến thành thảo nguyên, trên thảo nguyên có những con chim trắng bay bay, Ba Lâm chí tôn đang đứng trên thảo nguyên.
- Ân?
Ba Lâm chí tôn nhìn thảo nguyên to lớn xung quanh, nhìn kỹ một lúc và cảm nhận mỗi cọng cỏ trên thảo nguyên đang tỏa ra sinh lực bừng bừng, sinh mệnh còn mang theo linh tính.
- Lại là thảo nguyên thật sự?
- Tại sao thảo nguyên này lại vô biên vô hạn?
Ba Lâm chí tôn cẩn thận quan sát, phía trên có tầng mây, bốn phương tám hướng lại không có biên giới, dùng thực lực của hắn không nhìn thấy biên giới? Nói đùa gì vậy, cho dù là một vực giới cũng bị hắn nhìn thấy tận cùng.
- Phá cho ta!
Ba Lâm chí tôn đang đứng trên tự tại kim trên cầu, đồng thời hai tay của hắn xé rách hư không, xé rách bầu trời trên đầu.
Xoẹt xoẹt xoẹt...
Đôi tay của hắn xé rách hư không, Ba Lâm chí tôn cảm thấy hư không vô cùng mềm dẻo, hắn gian nan xé rách một chút nhưng lại có mây xuất hiện, hắn căn bản không phá được!
- Ta cũng không tin.
Ba Lâm chí tôn bắt đầu tấn công điên cuồng, chỉ thấy sáu cánh tay của hắn không ngừng xé rách tầng mây trên cao.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao các chí tôn lại ẩn cư thường xuyên, lực lượng của bọn họ vô cùng vô tận, bọn họ không sợ tiêu hao, lúc tấn công điên cuồng cũng áp bách thủ đoạn của đối thủ.
Qua thời gian uống một chén trà nhỏ.
Rốt cuộc Ba Lâm chí tôn cũng hoàn toàn phá vỡ tầng mây, trên tầng mây xuất hiện lỗ thủng lớn.
Vèo!
Hắn cưỡi tự tại kim kiều, tự tại kim kiều cũng thu nhỏ lại sau đó hóa thành hào quang chui vào trong lỗ thủng.
Sau khi xuyên qua lỗ thủng, phi hành giữa không trung, Ba Lâm chí tôn nhìn tầng mây dưới chân, hắn ngẩng đầu nhìn không trung, trên bầu trời lại có tầng mây dày đặc khác.
- Ha ha, ngươi phá đi, phá đi, nơi này không phải thần điện yếu ớt kia, tầng mây của thảo nguyên có tới chín tầng, một tầng dày hơn một tầng, ngươi căn bản không có hi vọng phá hủy tầng cuối cùng, hơn nữa thời không biến ảo làm ngươi vĩnh viễn chỉ có thể ở lại vân giới của thảo nguyên, không cách nào tiến vào vân giới tầng thứ chín.
Một đạo giọng nói khàn khàn vang vọng thiên địa.
- Các ngươi là ai? Tây Tư trưởng thượng chủ?
Ba Lâm chí tôn sớm cảm nhận được uy hiếp khi thời không chung quanh bị phong tỏa..
- Đừng so sánh chúng ta với đám gia hỏa ngu xuẩn yếu ớt kia, chúng ta cũng không phải thủ hạ của Y Da Nhĩ.
Một giọng nói thanh thúy vang vọng tầng mây.