Tháng tư về, những chồi non e ấp trên cành cây, nhưng trong chiếc xe ngựa cũ kỹ ấy, tiếng kẽo kẹt đều đều như nhịp tim lo âu. Giữa hành trình mệt mỏi từ Tây Bắc trở về kinh thành, hai người ngồi cạnh nhau—một người tỉnh táo, một kẻ ngủ say.
Hà Yến Đình nhìn sang người kề bên, đôi mắt sâu thẳm dưới lớp áo giáp cũ. Tang Ký Sanh, người từng theo anh vào sinh ra tử, giờ đây gối đầu lên cánh tay, say sưa trong giấc mộng. Bất chấp những rung lắc của xe, hắn vẫn ngủ ngon lành, như thể chẳng có gì trên đời có thể đánh thức.
Một cú đá nhẹ vào lưng khiến hắn giật mình. "Huynh đá ta làm gì?" tiếng nói trễ nãi, nhưng đôi mắt vẫn nhắm tịt.
Hà Yến Đình thu gọn ánh nhìn sắc lạnh. "Về đến đây rồi, không phải chốn cũ nữa. Cách ngươi sống cũng nên thay đổi."
Tang Ký Sanh mở hé mắt, ánh mắt ấy—từng khiến anh thấy ấm lòng—lần này lại khiến anh bực bội. Hắn lười biếng nhướng mày: "Biết rồi, đừng quấy nhiễu."
Nhưng trong lòng, anh biết, cuộc hành trình này không chỉ là trở về kinh thành... mà còn là sự khởi đầu của một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Truyện Đề Cử






