Gọi video

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên ngồi ở ghế vừa xem Cố Danh Thành cùng những người khác diễn vừa trò chuyện. Cảnh họ đang diễn là Cố Danh Thành, nhờ buổi tiệc rượu do Ôn Nhiên dẫn đến, đã quen được một đạo diễn và nhận một vai phụ trong phim. Tuy nhiên, nam chính của bộ phim đó chỉ là một diễn viên 'bình hoa' (đẹp mã nhưng diễn dở), diễn xuất cực kỳ tệ hại, tính tình lại rất kém. Anh ta không ưa Cố Danh Thành nên cố tình gây khó dễ cho cậu.
Thẩm Minh Xuyên nhìn người đóng vai nam chính 'bình hoa' đó, thản nhiên nói với Ôn Nhiên: "Nhìn chung, dàn diễn viên của cậu có vẻ đẹp nổi bật đấy chứ. Cố Danh Thành không phải chỉ chọn người dựa vào vẻ ngoài đấy chứ."
"Chỉ là vai diễn 'bình hoa' thôi mà, chắc chắn sẽ làm tốt thôi. Vậy anh thấy cậu ta thế nào?"
"Ai?"
"Chính là người đóng vai nam chính 'bình hoa' đó."
Thẩm Minh Xuyên nhìn bọn họ diễn xong một cảnh quay. Cố Danh Thành thấy chưa đạt, yêu cầu quay lại, giải thích cho người đóng vai nam chính 'bình hoa' cách diễn. Nam chính đó cũng rất khiêm tốn lắng nghe. Thấy vậy, hắn trả lời: "Diễn xuất tốt hơn phân nửa diễn viên trong giới giải trí hiện tại, thái độ cũng khá ổn."
Hiện tại, vì Thẩm Minh Xuyên đang dần dần tiếp xúc với giới giải trí, hiểu biết của hắn về giới này đã tăng lên đáng kể. Thời đại thay đổi, khi hắn còn đi học, những minh tinh nổi tiếng đều dựa vào thực lực, còn bây giờ nhiều người lại nổi nhờ nhan sắc và chiêu trò PR. May mắn là Ôn Nhiên, dù là kỹ năng diễn xuất hay nhan sắc đều thuộc hàng top, nếu không thì vợ của hắn mỗi ngày bị người khác chỉ trích là 'bình hoa', Thẩm Minh Xuyên sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Tôi muốn ký hợp đồng để cậu ta về cùng studio."
"Ồ? Sao tự nhiên lại muốn ký hợp đồng với ai nữa vậy?"
"Tôi cảm thấy cậu ta sẽ nổi tiếng thôi."
Mấy ngày trước, cậu diễn viên này có một phân đoạn nên đã đến đoàn phim, một mặt hỗ trợ làm vài việc vặt, mặt khác quan sát cách diễn của những người khác. Theo như những gì cậu ta nói, cậu ta là một nghệ sĩ mới ký hợp đồng với một công ty nhỏ, khó khăn lắm mới có được cơ hội này, cậu ta không muốn đánh mất nó. Phân đoạn diễn của cậu ta chỉ có vài phút ngắn ngủi, nhưng cậu ta lại cực kỳ chịu khó nghiên cứu vai diễn, hơn nữa cách đối nhân xử thế lại rất khiêm tốn, không kiêu căng cũng không nịnh bợ. Ôn Nhiên đã gặp qua không ít những nghệ sĩ mới luôn cố gắng nỗ lực và cống hiến, duy chỉ có người này là khiến cậu vừa ý, nên mới nảy ra ý định ký hợp đồng với cậu ta.
Cậu còn chưa bàn chuyện này với Đàm Mai, hôm nay Thẩm Minh Xuyên vừa hay có mặt ở đây, nên cậu bàn bạc vấn đề này với hắn. Dù sao trên danh nghĩa cậu là ông chủ của studio đó, nhưng thực chất 'ông chủ lớn' đứng sau màn vẫn là vị kim chủ này.
Thật ra Thẩm Minh Xuyên cũng không có ý kiến gì, Ôn Nhiên vui vẻ là được.
Ăn xong cơm tối, hai người đi dạo một vòng quanh đó rồi mới trở về khách sạn. Thẩm Minh Xuyên đương nhiên là ngủ chung phòng với cậu. Đầu tiên, họ đến quầy lễ tân lấy hành lý, sau đó cùng nhau về phòng.
Trên đường về phòng, cả hai mang theo những suy nghĩ riêng.
Về phần Ôn Nhiên, cậu đối với Thẩm Minh Xuyên vốn đã có tình ý. Nghĩ đến mấy ngày tới, cậu và Thẩm Minh Xuyên cùng ăn, cùng ở, thậm chí có thể ngủ chung giường. Thử hỏi, người mình thích, sau khi tắm rửa thơm tho lại nằm chung giường, là một người đàn ông với những nhu cầu sinh lý bình thường, liệu có thể chịu đựng nổi không?
Chỉ nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi.
Về phần Thẩm Minh Xuyên, hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện tự mình đa tình. Không may là người kia đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng hắn, một khi chưa thể có được, trái tim vẫn cứ mãi xao động không yên. Trước kia lúc hắn tưởng rằng Ôn Nhiên thích mình, cũng chẳng có cảm giác gì, thậm chí còn hơi đau đầu. Nhưng từ khi phát hiện chuyện này có thể là do hắn đơn phương hiểu lầm, thì trong lòng lại cảm thấy bứt rứt, như thể một cánh cửa bí ẩn vừa được mở ra, cứ nhìn thấy Ôn Nhiên là hắn lại có một xúc động muốn ôm người vào lòng mà cưng nựng một phen. Nhưng hắn lại không dám biểu hiện quá rõ ràng, sợ làm Ôn Nhiên sợ.
Đến khách sạn rồi, Thẩm Minh Xuyên đi tắm rửa trước. Ôn Nhiên cũng không tập trung chơi điện thoại. Đợi đến khi cửa phòng tắm 'cạch' một tiếng mở ra, trái tim Ôn Nhiên cũng theo đó mà đập mạnh một nhịp, nhìn Thẩm Minh Xuyên đi ra khỏi phòng tắm.
Hắn mặc một bộ đồ ngủ bằng tơ tằm. Thiết kế của bộ đồ ngủ dài tay này không hề gợi cảm, thế nhưng chất liệu lại rất tốt. Thân hình cao lớn ẩn dưới lớp quần áo vẫn được phác họa hoàn hảo. Rõ ràng thường xuyên ngồi văn phòng, nhưng thân hình Thẩm Minh Xuyên lại cân đối và đẹp hơn người bình thường.
Ôn Nhiên cũng nhớ rõ dáng người ẩn dưới lớp quần áo quyến rũ đến mức nào. Bỏ qua những ký ức không mấy tốt đẹp, chỉ là một hồi ức về thân thể cường tráng, đầy sức sống dưới ánh đèn mờ, khiến cậu không nhịn được mà cảm thấy hưng phấn...
"Lưu manh!" Ôn Nhiên không nhịn nổi che mặt lại, cậu thật sự có chút không thể khống chế nổi suy nghĩ dâm dục. Khuôn mặt vốn trắng nõn nay đột nhiên đỏ bừng.
"Gì cơ?" Thẩm Minh Xuyên đứng cách đó khá xa, không nghe rõ cậu vừa nói gì, liền quay lại hỏi. "Không, không có gì." Ôn Nhiên âm thầm tự mắng mình, bản thân cậu đói khát đến mức nào mà lại nghĩ bậy bạ như vậy chứ.
Hơn nữa Thẩm Minh Xuyên cũng không thích cậu, được chưa? Ôn Nhiên tự nhủ trong lòng mười lần, rất nhanh đã nản lòng. Cậu cầm đồ ngủ của mình rồi đi tắm.
Ôn Nhiên tắm rửa xong, chậm rãi bước ra ngoài, thấy Thẩm Minh Xuyên đã ngồi trên ghế sofa gọi cậu. Ôn Nhiên không hiểu có chuyện gì: "Có chuyện gì vậy? Anh muốn nói chuyện với em sao?"
"Mẹ gọi video cho chúng ta, đừng để lộ chuyện gì, mau ra ngồi cạnh tôi đi." "......" Trời ơi, anh đang muốn lấy mạng tôi đấy à.
Ôn Nhiên từ từ ngồi xuống bên cạnh. Thẩm Minh Xuyên vừa nhấn trả lời cuộc gọi vừa nói với cậu: "Cố gắng chịu đựng một chút nhé." Cuộc gọi rất nhanh đã được kết nối, mẹ Thẩm và ba Thẩm đều ở đó. Mẹ Thẩm vẫy tay trước màn hình, vậy mà câu đầu tiên lại nói: "A, Nhiên Nhiên béo lên này."
"Thật vậy ạ?" Câu nói của mẹ Thẩm khiến Ôn Nhiên hơi dao động. Cậu cũng không nghĩ nhiều về chuyện đó, nhưng diễn viên thì kiêng kỵ nhất là bị béo lên, nam hay nữ cũng đều như vậy.
Thẩm Minh Xuyên thật sự không biết nói gì với mẹ mình: "Mẹ, em ấy đang mang thai đó. Mẹ nói thế thì em ấy đâu dám ăn gì nữa. Hơn nữa, nhìn qua màn hình nên mới vậy, chứ thật ra em ấy không béo lên đâu."
"Không phải mẹ lo con ở đoàn phim mệt mỏi, đói gầy sao? Hiện tại con còn nghén nhiều không?"
"Đã hết rồi ạ," Ôn Nhiên nói, "Gần đây con đột nhiên thèm ăn, ăn gì cũng thấy ngon miệng, có lẽ vì thế nên mới béo lên ạ."
"Đúng vậy mà! Khi mẹ mang bầu Minh Xuyên được bốn tháng liền vô cùng thích ăn, còn đặc biệt thèm ăn, nhìn cái gì cũng muốn ăn. Có lần đi ra ngoài thấy một cậu bé trước mặt mẹ ăn gói que cay (1), cái mùi vị đó, mẹ thèm quá nên liền lén lút đi mua một gói, kết quả là chưa kịp ăn đã bị ba con bắt quả tang rồi vứt đi luôn. Mẹ tức đến độ mấy ngày liền không thèm để ý đến ông ấy."
Ba Thẩm ngồi bên cạnh bà trừng mắt: "Mấy cái món đó chính là đồ ăn rác."
"Vậy cũng không được," mẹ Thẩm nói, "Trước đây Minh Xuyên rất thích làm khổ mẹ. Lúc ở trong bụng cũng chẳng để mẹ sống yên, lúc ra đời rồi lại càng ầm ĩ. Ban ngày ngủ, buổi tối thì thích hành hạ người khác. Người ta thì chỉ cần thuê một bảo mẫu để trông thôi là được, mình thì cần đến hai người thay nhau luân phiên, còn một lời không hợp liền làm ầm ĩ cả lên."
Ôn Nhiên nghe vậy thì bật cười thành tiếng. Ấn tượng của cậu về Thẩm Minh Xuyên chính là một người kín đáo, trầm ổn, không thể tưởng tượng nổi hồi nhỏ hắn lại như vậy.
Thẩm Minh Xuyên đen mặt: "Mẹ, mẹ có thể đừng vạch khuyết điểm của con trước mặt con dâu và cháu nội của mẹ như thế chứ, toàn là mấy chuyện vớ vẩn."
"Rồi rồi rồi, không nói nữa," mẹ Thẩm nói, "Giờ cũng đến tháng thứ tư rồi, bụng cũng lộ rõ rồi nhỉ."
Thẩm Minh Xuyên đưa tay giữ lấy eo Ôn Nhiên. Chờ đợi cả một ngày, rốt cuộc hắn cũng có lý do quang minh chính đại để chạm vào bụng Ôn Nhiên. Quả nhiên là cảm giác rất rõ ràng. Hắn vén áo cậu lên, đưa điện thoại về phía đối diện: "Con sờ thì cảm thấy rất rõ, mẹ chắc không nhìn thấy được đâu."
Ôn Nhiên cứng đờ người, toàn bộ các sợi thần kinh đều tập trung vào bàn tay đang đặt trên bụng mình.
Lần trước lúc gọi video với ông ngoại, so với khi ấy thì bây giờ Thẩm Minh Xuyên lại càng quá đáng mà sờ soạng cậu hơn, nhưng cảm giác giữa hai lần lại hoàn toàn không giống nhau!
Lần trước là cảm giác bị người ta trêu đùa, lợi dụng, mà hiện tại thì lại... có cảm giác như bị điện giật. Lông tơ trên người Ôn Nhiên dựng cả lên, cái cảm giác này thật kỳ lạ.
Thẩm Minh Xuyên như vậy là quá đáng. Ôn Nhiên cảm giác nhiệt độ cơ thể cậu vất vả lắm mới hạ xuống, giờ lại bùng cháy dữ dội.
Cũng không biết có phải vì đang trong thời kỳ mang thai hay không, nhưng cơ thể cậu đặc biệt nhạy cảm, căn bản là không thể chịu được loại trêu chọc thế này.
Mẹ Thẩm cố gắng nhìn kỹ một chút, nhưng lại chẳng nhìn thấy gì cả, có chút tiếc nuối nói: "Qua một thời gian nữa thì sẽ rõ ràng hơn thôi. Còn bao lâu nữa thì con về?"
"Khoảng chừng một tháng nữa, cũng nhanh thôi ạ." Ôn Nhiên không tự nhiên mà xê dịch vị trí, muốn tạo khoảng cách với Thẩm Minh Xuyên.
Thẩm Minh Xuyên này khi trên thương trường thì chỉ số IQ vô cùng cao, vậy mà giờ lại cứ như tên ngốc. Bàn tay đang đặt trên eo Ôn Nhiên vẫn giữ chặt, không để cậu thoát.
Cái tên bản tính lạnh nhạt chết tiệt này! Hắn cứ đè như vậy, không sợ là đang 'châm lửa' rồi 'nổ súng' luôn sao?
Cậu biết phải làm sao bây giờ, cậu đang rất tuyệt vọng đó.
Ôn Nhiên ở trong lòng thầm mắng một vạn câu mmp, trên mặt thì vẫn cứ giữ nguyên nụ cười.
Mẹ Thẩm dặn dò: "Ừ, con muốn ăn gì thì đừng nhịn, không phải sợ béo. Thời điểm hiện tại là lúc đứa bé đang lớn dần, cơ thể người mẹ cần nhiều dinh dưỡng, ăn nhiều hoa quả một chút, như thế có lợi cho bé con."
"Vâng, mẹ, con rõ rồi ạ."
May là cũng không nói chuyện được bao lâu, mẹ Thẩm đã cúp máy trước.
Vừa mới tắt cuộc gọi, Ôn Nhiên đã nhanh chóng vọt vào phòng tắm. Thẩm Minh Xuyên tưởng cậu bị làm sao, liền đến gõ cửa: "Có phải cậu lại không khỏe, lại nghén à?"
"Nôn nghén cái gì mà nôn nghén." Ôn Nhiên đang dán người vào vách kính phòng tắm để hạ nhiệt độ thì không biết phải trả lời thế nào, rầu rĩ đáp: "Con người có ba việc gấp."
.........
Thẩm Minh Xuyên cũng không ngốc, cái cớ 'ba việc gấp' đó cũng chỉ là bao biện mà thôi. Từ việc Ôn Nhiên cứng đờ người như vậy, có thể thấy cậu bài xích những tiếp xúc thân mật. Lần trước gọi video cho ông ngoại, hắn mới chạm vài cái đã bị cậu đạp cho một cú, giờ lại càng nghiêm trọng hơn, dứt khoát không muốn ở cùng một không gian với hắn.
Nhiệt độ hạ xuống, Ôn Nhiên liền đi ra ngoài, thấy kẻ 'đầu sỏ' đã lấy laptop ra ngồi gõ, chắc là hắn đang làm việc.
Người càng có tiền thì càng phải cố gắng, những lời này đặt vào Thẩm Minh Xuyên thì hoàn toàn chính xác. Rõ ràng là một ông chủ, nhưng trong thời gian nghỉ ngơi, hắn vậy mà vẫn tăng ca!
Được rồi, Ôn Nhiên lấy kịch bản ra đặt sang một bên. Ngày mai cậu còn có cảnh diễn, phải nghiên cứu kịch bản để nhớ lời thoại.
Hai người, một người ngồi trên sofa, một người nằm trên giường. Cả hai đều không quấy rầy đối phương làm việc, lại cảm thấy những tháng ngày yên bình thật là tốt.
Ôn Nhiên vừa đọc vừa ngẫm lại. Kết quả là đã khuya rồi, mà cậu cảm thấy như chưa đọc được gì vào đầu. Ngược lại, cơn buồn ngủ cứ ập đến. Cậu cố gắng tập trung vào kịch bản, cuối cùng, nhìn vào đống chữ được đánh dấu chi chít kia chưa được bao lâu thì đã ngủ thiếp đi. Kịch bản cầm trong tay rơi xuống đất lúc nào không hay.
Thẩm Minh Xuyên đang ngồi xử lý những công việc chất đống từ buổi chiều, vừa nghe thấy động tĩnh thì quay đầu nhìn, thấy Ôn Nhiên gối đầu lên hai chiếc gối chồng lên nhau mà say sưa ngủ.
Hiện tại tuy thời tiết đã nóng lên, nhưng buổi tối vẫn hơi lạnh. Thẩm Minh Xuyên sợ cậu bị lạnh, đặt công việc đang làm xuống, hắn đi tới đặt cánh tay trượt ra ngoài chăn của cậu vào trong rồi đắp chăn lại gọn gàng, rút bớt một chiếc gối để cậu ngủ thoải mái hơn.
Trong lúc ấy, Ôn Nhiên tự lẩm bẩm điều gì đó, không có chút dấu hiệu nào của việc bị đánh thức.
Thẩm Minh Xuyên ngắm nhìn khuôn mặt cậu khi đang ngủ say, nhớ lại lần trước khi Ôn Nhiên bị đau dạ dày, hắn cũng ngắm nhìn cậu như vậy và cảm thấy cậu đẹp đến lạ kỳ. Hiện tại ngắm nhìn lại, không chỉ thấy đẹp, mà nhìn đến đôi môi xinh đẹp của cậu, hắn liền cảm thấy có chút xúc động.
Thế nhưng Thẩm tiên sinh lại là người quân tử biết tự kiềm chế, không làm cái việc lợi dụng cơ hội để chiếm tiện nghi, chỉ cố kiềm chế đưa tay khẽ nhéo hai bên má phúng phính một chút.
Cảm giác thật tốt.