Chương 24: Bày tỏ

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bài đăng Weibo này Ôn Nhiên không bàn bạc hay báo trước với chị mà tự mình đăng lên. May mắn là nội dung cũng không có gì quá đáng, dù Đàm Mai rất bực nhưng cũng khó nói gì được.
Người khác có bôi nhọ cậu thì cậu không hề hăng hái như thế, hôm nay cậu ta cứ như uống nhầm thuốc vậy, đây rõ ràng là dáng vẻ của một "cuồng thê bảo vệ chồng" còn gì?
Cuồng thê bảo vệ chồng? Đàm Mai nheo mắt, thằng nhóc này không lẽ thật sự thích Thẩm Minh Xuyên?
Nếu là như thế, Đàm Mai xoa mi tâm, điều mà chị không mong muốn nhất lại chính là chuyện này.
Nếu cả hai đều tình nguyện thì không nói làm gì, nhưng nếu chỉ có mình Ôn Nhiên đơn phương, với tác phong làm việc dứt khoát của Thẩm tổng, rất có thể sau khi cậu sinh con xong sẽ ly hôn ngay.
Hết thảy những thứ mà Ôn Nhiên có được ngày hôm nay, hơn một nửa là nhờ tiền của Thẩm Minh Xuyên và địa vị của Thẩm gia, nhưng sự cố gắng không ngừng nghỉ của bản thân Ôn Nhiên cũng là yếu tố then chốt.
Ngoại trừ hai điều này, còn có một thứ không thể xem nhẹ, đó chính là hình tượng "ân ái" mà hai người cố ý hoặc vô tình xây dựng. Đặc biệt là các fan hủ nam, hủ nữ rất yêu thích kiểu này, họ coi hai người như hình mẫu tình yêu của một cặp phu phu.
Nếu cậu và Thẩm Minh Xuyên ly hôn, điều đó sẽ tạo ra ảnh hưởng khó lường đối với Ôn Nhiên.
Hiện tại sự nghiệp của Ôn Nhiên vẫn đang trên đà phát triển, vẫn chưa biết Đàm Hoài, kẻ đang ôm hận kia, lúc nào sẽ trồi lên tấn công, thực sự không thể chịu nổi áp lực như vậy.
Đàm Mai tự nhốt mình trong văn phòng mà suy nghĩ cặn kẽ một hồi. Chị quyết định trước hết phải thăm dò ý của Ôn Nhiên để kịp thời chuẩn bị đối sách, tiện thể cũng muốn hỏi rõ chuyện của Đàm Hoài.
+++
Ôn Nhiên thỏa mãn ngồi ăn cupcake. Thẩm Minh Xuyên sau khi nghe xong cuộc điện thoại bàn công việc, quay ra vẫn thấy Ôn Nhiên đang ăn, liền nhíu mày nói: "Vừa ăn cơm trưa xong, đừng cố quá."
"Em thấy mình có thể đi tham gia livestream 'vua dạ dày' lớn nhất," Ôn Nhiên bỏ miếng bánh ngọt cuối cùng vào miệng, "Ăn thế nào cũng không thấy đủ no."
"Phần lớn là do tâm lý, dạ dày em không tốt, ăn nhiều sẽ bị đầy bụng, tịch thu chỗ còn lại."
Thẩm Minh Xuyên nói xong liền đóng hộp bánh lại, mặc kệ sự phản đối của Ôn Nhiên, mang ra ngoài.
Thật là vô nhân đạo.
Ôn Nhiên phản đối không có kết quả, đành quay về chăn nằm, trong lòng lại vô cớ cảm thấy vui sướng. Lớn đến từng này rồi, đây lại là lần đầu tiên cảm thấy bị người khác quản cũng là một điều hạnh phúc.
Cơn buồn ngủ dần dần kéo tới, Ôn Nhiên liền ngủ thiếp đi. Nhưng chưa được bao lâu thì điện thoại để ở trên bàn bắt đầu rung. Ôn Nhiên buồn ngủ vô cùng nên cũng không muốn nhận điện, nếu có việc gấp thì gọi cho Tiểu Lâm hoặc Đàm Mai bên kia đi.
Vừa vặn lúc ấy Thẩm Minh Xuyên đi vào phòng nghe thấy động tĩnh. Hắn nhìn sang, thấy là Đàm Mai gọi nên cầm máy lên định nói giúp rằng cậu đang ngủ, nếu không phải chuyện gấp thì nói sau.
Vừa bắt máy, Đàm Mai bên kia đã đi thẳng vào vấn đề: "Bài đăng trên Weibo kia là sao?"
"Weibo? Cái gì Weibo?"
Đàm Mai hoàn toàn không ngờ lại gặp Thẩm Minh Xuyên, lập tức hoảng sợ: "Thẩm tổng, sao lại là ngài?"
"Cậu ấy đang ngủ," Thẩm Minh Xuyên liếc nhìn Ôn Nhiên vẫn đang vùi đầu trong chăn, rồi mang điện thoại ra phòng ngoài. "Có chuyện gì trên Weibo à?"
Đàm Mai do dự một chút, vẫn thành thật nói: "Tin ngài đến thăm đoàn phim hôm qua trên Weibo, dưới phần bình luận có mấy người nói xấu ngài, bảo ngài không đẹp. Cậu ấy bực mình nên đã đăng Weibo phản bác antifan, ra sức khen ngài."
Vậy là bao che khuyết điểm sao, mặt Thẩm Minh Xuyên hơi giật giật, khẽ nói: "Hiện tại cậu ấy đang mang thai, có hơi nóng nảy cũng là chuyện bình thường."
Nguyên nhân là vì đang mang thai sao? Thật ra Đàm Mai cũng từng nghe nói người có thai tính tình sẽ trở nên rất thất thường, hở một chút là tức giận.
Nhưng thật sự là nguyên nhân này sao?
Câu nói này cũng làm Đàm Mai thay đổi ý định, dù sao hai ngày này cũng không quá bận rộn, vậy thì cứ đi thăm đoàn phim đi.
Kết thúc cuộc gọi với Đàm Mai, Thẩm Minh Xuyên mở điện thoại đăng nhập vào Weibo, quả nhiên là nhìn thấy bài đăng Weibo của Ôn Nhiên từ nửa tiếng trước, hắn không nhịn được mà bật cười. Kỳ thật Ôn Nhiên cũng không nói dối, hôm nay Ôn Nhiên đi đeo cả khẩu trang, mũ và kính râm, bọc kín mít như một cái bánh chưng. Y tá người ta đương nhiên sẽ chọn ngắm hắn chứ không phải ngắm một cái bánh chưng.
Hắn biết trên mạng vẫn có người nói hắn xấu, thật sự cho tới bây giờ Thẩm Minh Xuyên vẫn chẳng để ý chuyện đó. Vẻ ngoài của hắn có đẹp hay không cũng chẳng liên quan gì, hắn còn bao nhiêu việc phải giải quyết, không có thời gian mà bận tâm đến đánh giá của người khác về mình.
Đồng thời Thẩm Minh Xuyên lại suy nghĩ sâu xa một lần: Rốt cuộc những người đó làm gì mà cả ngày rảnh rỗi không làm gì, cứ lên mạng công kích vẻ ngoài của người khác để tìm niềm vui. Vì buồn chán? Không được như ý? Tuổi nhỏ không hiểu chuyện?
Hừm, sau này khi dạy dỗ bé con, phải cân nhắc cả những yếu tố này nữa.
+++
Đến chiều tối, Thẩm Minh Xuyên đã ở đây hai ngày mà vẫn chưa đạt được gì nên có chút sốt ruột. Hắn lên Baidu tìm hiểu cách "tấn công" một chút, cuối cùng quyết định hẹn Ôn Nhiên đi xem phim cùng mình.
"Đi xem phim?" Ôn Nhiên hơi nghi ngờ có phải mình nghe nhầm rồi không, Thẩm Minh Xuyên thế mà lại chủ động mời cậu đi xem phim.
"Rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi, ngồi không trong phòng thì rất chán."
Cái cớ này khá hợp lý, Ôn Nhiên bị thuyết phục.
Đây là đoàn phim, ngoại trừ một chiếc xe chuyên dụng thì không có phương tiện đi lại nào khác. Nếu tạm thời thuê xe thì rất phiền phức, chỉ có thể chọn bắt taxi hoặc gọi Didi (*).
Ôn Nhiên đột nhiên nghĩ ra: "Hay là chúng ta đi tàu điện ngầm đi, anh đã đi tàu điện ngầm bao giờ chưa?"
"Em đừng nghĩ anh như người ngoài hành tinh thế chứ, nhưng em thật sự muốn đi tàu điện ngầm ư?" Cơ thể Ôn Nhiên bây giờ không tiện, Thẩm Minh Xuyên sợ trên tàu quá đông đúc sẽ va chạm đến bụng cậu.
"Đi chứ, đi chứ," Ôn Nhiên phấn khích nói, "Lâu lắm rồi em không được đi tàu điện ngầm."
Ôn Nhiên vì không muốn bị nhận ra nên mặc một bộ quần áo rộng thùng thình, còn mang theo khẩu trang. Cậu không đeo kính râm vì sẽ quá khoa trương, nhưng lại mang theo một chiếc kính mắt bình thường. Bản thân cậu cũng bị cận 200 độ (*), bình thường thì không ảnh hưởng gì nhưng nếu xem phim trong rạp thì sẽ không nhìn rõ lắm.
Ngụy trang như vậy vừa vặn che khuất hết khuôn mặt cậu, đừng nói người khác, ngay cả Thẩm Minh Xuyên cũng không nhận ra.
Thẩm Minh Xuyên cũng phối hợp với cậu đeo khẩu trang vào, để tránh diện mạo quá nổi bật bị người khác vây xem lại liên lụy đến Ôn Nhiên.
Hai người mua vé rồi ngồi tàu điện ngầm đi tới rạp chiếu phim.
Vì để dễ dàng lấy bối cảnh cho phim, địa điểm được chọn để quay phim là thành phố S sầm uất. Hôm nay là thứ bảy nên tàu điện ngầm có khá nhiều người, không đến mức quá đông nhưng cũng đừng nghĩ đến việc tìm được chỗ ngồi.
Thẩm Minh Xuyên che chở cho Ôn Nhiên, chú ý không để người khác va chạm vào cậu.
"Chúng ta đi lên phía trước, tìm ai đó nhường chỗ cho em."
"Không cần phải làm quá vậy, cũng không phải quá xa."
Thẩm Minh Xuyên quét mắt nhìn qua những chỗ ngồi gần bọn họ, nếu không phải người già thì cũng là người có dẫn theo trẻ nhỏ, bảo họ nhường chỗ thì cũng không ổn. Xa hơn một chút thì lại rất đông, cho nên hắn nói: "Vậy em dựa vào phía anh này, đừng để người khác va phải."
Lại một tốp người nữa đi lên, hai người bị đẩy dồn về một góc. Thẩm Minh Xuyên cẩn thận bảo vệ Ôn Nhiên ở khoảng giữa hai tay mình (kiểu như Kabedon) để tránh người qua lại va chạm vào cậu.
Ôn Nhiên gần như được hắn ôm vào lòng, hơi thở của Thẩm Minh Xuyên nhất thời bao trùm lấy cậu. Cũng không biết tiếp xúc thân mật với người mình thích thì có cảm giác gì, dù sao hiện tại Ôn Nhiên cảm thấy từng tế bào trên cơ thể mình đều đang vùng dậy. Nơi nào vô tình chạm vào Thẩm Minh Xuyên thì nơi đó có thể sẽ tê dại đến cả nửa ngày.
Ôn Nhiên không nhịn được mà bực bội quay mặt sang một bên. Cậu không muốn quá mức thân mật với hắn, như vậy cũng chẳng hay ho gì. Thậm chí Ôn Nhiên còn hối hận vì đã đồng ý sinh đứa bé. Nếu không phải vì đứa bé thì giữa hai người họ đã không có quá nhiều ràng buộc.
Cậu cũng sẽ không... vì sắc đẹp mà mê mẩn đến thế.
May mà ngày mai Thẩm Minh Xuyên đã đi rồi. Chờ sau khi quay xong bộ phim này, Ôn Nhiên sẽ lấy cớ dưỡng thai mà về nhà mình ở một thời gian. Như vậy vừa tiện để mẹ chăm sóc cậu, cũng sẽ không bị vướng bận vì đứa bé mà cưỡng ép hai người gắn bó với nhau.
Rồi lại càng lún sâu hơn.
Thẩm Minh Xuyên thật vất vả mới có cơ hội đường hoàng thân mật, lại thấy Ôn Nhiên không tự nhiên né tránh mình thì thở dài.
Con đường "theo đuổi vợ" thật xa xôi.
Bộ phim bọn họ chọn là một bộ phim mới ra rạp, đánh giá trên mạng cũng không tệ. Điểm mấu chốt là khách mời của phim chính là Cố Danh Thành!
Là fan trung thành của Cố Danh Thành, Ôn Nhiên đương nhiên phải góp một vé cho bộ phim này rồi.
Nội dung bộ phim vô cùng tuyệt vời và chặt chẽ, đặc biệt trong mấy phút Cố Danh Thành xuất hiện, cả bộ phim được đẩy lên cao trào.
Trong phim, Cố Danh Thành đóng vai... một tên ăn mày võ công cái thế. Trong khoảnh khắc khi bước ra với bộ quần áo rách tơi tả, tóc tai bù xù, tất cả khán giả vừa nhìn thấy đều không nhịn được mà cười thành tiếng.
Ôn Nhiên cũng mang vẻ mặt phấn khích mà nhìn chằm chằm màn chiếu, đẹp trai quá đi mất!
Kỹ năng và giá trị nhan sắc của thần tượng đều trước sau như một, phong cách nào cũng đều "cân" được, hóa trang gì cũng giống y như thật!
Thẩm Minh Xuyên liếc nhìn màn hình mấy lần khi Cố Danh Thành xuất hiện, còn lại lực chú ý đều đặt lên người Ôn Nhiên. Thấy hai mắt cậu sáng lên nhìn chằm chằm màn chiếu, chiếc khẩu trang to đùng kia cũng không che giấu được hết nét mặt phấn khích của cậu. Ánh mắt kia nữa, so với lúc nhìn thấy mấy món đồ ngọt mà cậu thích thì còn sáng hơn.
Thẩm Minh Xuyên rất giỏi trong việc phỏng đoán tâm tư của người khác qua biểu hiện của họ. Lúc này đoán tới đoán lui cũng chỉ có một kết quả: Ôn Nhiên thật sự siêu cấp sùng bái, thậm chí là thích Cố Danh Thành.
Cố Danh Thành là thần tượng của Ôn Nhiên đó cũng không phải điều bí mật gì, Thẩm Minh Xuyên cũng biết. Nhưng nhìn thấy trong mắt Ôn Nhiên tràn ngập hình ảnh của Cố Danh Thành, không hiểu sao hắn lại thấy khó chịu như vậy chứ?!
Đặc biệt sau khi xem hết bộ phim, Ôn Nhiên còn đăng lên vòng bạn bè: Một câu "Đông Trì Tây Sính", Cố Danh Thành là ăn mày đối với tôi cũng vẫn rất soái. Đêm nay, chúng ta đều là anh hùng cái thế!
Lúc Ôn Nhiên đăng bài lên vòng bạn bè là khi hai người đang ngồi trên xe đi về. Thẩm Minh Xuyên nhìn thấy cậu đăng. Chờ Ôn Nhiên đăng xong, hắn liền lấy điện thoại của mình ra, mở vòng bạn bè rồi bình luận: Anh đây là cái gì?
"Anh là trẻ con đấy à?" Ôn Nhiên thấy bình luận này hiện lên, vừa cạn lời lại vừa thấy buồn cười.
"Khoe ân ái một chút, tuyên bố quyền sở hữu."
"Anh đúng là ở bất cứ đâu cũng không quên được cái hình tượng ấy."
"Không phải là hình tượng."
"Hả?" Ôn Nhiên vẫn đang xem bình luận, nhất thời cũng không để ý xem hắn đang nói gì. "Oa, tuy rằng chỉ là khách mời nhưng đánh giá của mọi người đối với Cố tiền bối rất cao nha, không phải nói quá chứ rất được lòng phái nữ đó."
".........." Em chuyển hướng đề tài quá rõ ràng rồi đó, Ôn tiên sinh.
Chỉ một lát sau, trong vòng bạn bè của Ôn Nhiên lại hiện lên một bình luận.
Kỷ Thừa An: Em là điện, em là ánh sáng, em là Ưu Nhạc Mỹ (*) anh nâng trong lòng bàn tay.
Cô em gái là bạn của ba người họ: ........ Mối quan hệ này thật phức tạp.
Ôn Nhiên đọc được bình luận của Kỷ Thừa An, không kìm lòng được mà nuốt nước miếng, tự nhiên muốn uống trà sữa loại nhiều đường.
"Mèo con ham ăn." Thẩm Minh Xuyên nghe ý nghĩ của cậu thì bất đắc dĩ cười nói, rồi bảo lái xe tìm một quán trà sữa.
"Là con anh ham ăn ấy." Ôn Nhiên rất đúng lý hợp tình mà đổ lỗi.
Thẩm Minh Xuyên thấp giọng cười đáp: "Dựa theo thuyết tiến hóa, con anh bây giờ vẫn còn là một bé cá, còn chưa biết uống trà sữa."
"Anh đi chết đi!"
Lại còn lấy việc này ra giễu cợt cậu, giận rồi.
Đến quán trà sữa rồi, Ôn Nhiên gọi một cốc trà sữa kiểu Hồng Kông, lại muốn thêm một cây kem ốc quế. Thẩm Minh Xuyên không có hứng thú với đồ ngọt, liền mua một cốc Latte ít đường.
"Chỗ này cách khách sạn không xa, đi bộ về thôi." Thẩm Minh Xuyên đề nghị.
"Được."
Hai người dọc theo con đường chậm rãi đi về. Vị trí khách sạn có hơi lệch so với chỗ này, trên đường gần như không thấy mấy người đi lại. Vì để tiện cho ăn uống nên Ôn Nhiên bỏ khẩu trang xuống, chỉ đội mũ trùm đầu của áo (áo hoodie/áo khoác có mũ).
Tuy rằng cậu đã 27 tuổi nhưng vẫn giống như sinh viên, một chút cũng không hề lộ tuổi.
Ôn Nhiên tập trung ăn kem, còn sự chú ý của Thẩm Minh Xuyên lại tập trung hết vào cậu.
Bóng đêm quyến rũ lòng người, mà người lại càng quyến rũ hơn. Thẩm Minh Xuyên cảm thấy có lẽ mình bị điên rồi. Trước kia sống cùng nhau ba năm hắn cũng không cảm thấy Ôn Nhiên đặc biệt hơn người khác ở điểm nào, hiện tại thì ngược lại, càng ngắm càng thấy đẹp, ngay cả bộ dạng cậu liếm kem cũng cảm thấy đáng yêu.
Thậm chí có chút hâm mộ cây kem ốc quế kia.
"Nghe Đàm Mai nói."
"Hửm? Đàm tỷ nói gì ạ?"
"Hôm nay em đã đăng Weibo để bảo vệ anh."
"Sao ngay cả chuyện này mà Đàm tỷ cũng phải cáo trạng với anh là sao?"
"Không phải cáo trạng, chị ấy gọi cho em nhưng anh thấy em đang ngủ nên mới nghe máy giúp."
"À...." Ôn Nhiên vô thức xoay cái kem ở trên tay, "Đúng vậy, bọn họ bôi nhọ nói anh xấu, em đọc được thấy khó chịu nên đã đăng Weibo."
"Cho nên, em cũng không phải là bài xích anh, đúng không?"
Ôn Nhiên buồn bực: "....... Em bài xích anh để làm gì?"
Thẩm Minh Xuyên nói: "Từ thân đến tâm của em đều tràn ngập sự bài xích với anh, trái tim anh cũng làm bằng pha lê đó."
Dù sao Thẩm thiếu gia từ nhỏ đến lớn đều được người ta nâng niu, còn chưa từng đi nâng niu người khác, cũng chưa từng có ai mà không nể mặt hắn.
"Tiểu Nhiên." Thẩm Minh Xuyên đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nhìn cậu.
"Làm, làm sao?" Đột nhiên nghiêm túc như thế, hù chết cậu rồi. Ôn Nhiên bị hắn làm cho căng thẳng, chẳng lẽ có "đại chiêu" gì? Muốn ly hôn?
"Chúng ta hãy thử hẹn hò xem sao?"
Hết chương 24.
(*) Ưu Nhạc Mỹ cũng là một thương hiệu trà sữa tại Trung mà Châu Kiệt Luân từng làm đại diện.