Chương 26: Hoàn tất cảnh quay

Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc nhận được tin nhắn của Ôn Nhiên, Thẩm Minh Xuyên đang ở trong thư phòng chuẩn bị một cuộc họp qua video call. Video đã được mở, nhưng vì hệ thống mic của đối phương đang gặp trục trặc nên họ đều chờ hắn thử trước.
Vì cần giữ hình tượng, sau khi tập thể hình Thẩm Minh Xuyên đã đi chỉnh trang lại bản thân. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, tóc vuốt cẩn thận tỉ mỉ, hệt như một tinh anh cấp cao đang chuẩn bị dự hội nghị, không còn chút dấu vết nào của kẻ vừa mới nãy còn chụp cơ bụng để quyến rũ người ta.
Thẩm Minh Xuyên mở tấm ảnh Ôn Nhiên gửi cho mình, ngón tay khẽ khựng lại.
Cơ ngực gì gì đó đều là chuyện ma quỷ, trọng điểm là tấm ảnh này đây.
Là một người đàn ông đã hơn 30 tuổi, loại ảnh khiêu gợi nào mà Thẩm Minh Xuyên chưa từng xem qua. Nhưng từ đó tới giờ, hắn chưa từng thấy tấm ảnh nào khiến tâm can cồn cào như vậy.
Vẻ đẹp ẩn hiện, mang theo một sức hấp dẫn mê hoặc lạ lùng. Rõ ràng là tấm ảnh cực kỳ quyến rũ nhưng ánh mắt ấy lại thuần khiết vô tội, tưởng như một đứa trẻ chưa từng trải sự đời, bản thân đầy quyến rũ mà chẳng hề hay biết, thật sự khiến lòng người xao động.
Điều khiến người ta hận nhất chính là không thể kéo chiếc áo choàng tắm vướng víu kia xuống để xem được cảnh xuân bên trong.
Nhất định là cực kỳ... Khóe miệng Thẩm Minh Xuyên khẽ nhếch lên, bé con này thật biết cách quyến rũ người khác.
Ngón tay thon dài của hắn lướt trên màn hình, nhắn một chuỗi tin nhắn thật dài rồi gửi đi.
“Thẩm tổng.” Thẩm Minh Xuyên vừa gửi tin nhắn xong thì người phụ trách rụt rè lên tiếng, “Bên này đã ổn định rồi, có thể bắt đầu chưa ạ?”
Thẩm Minh Xuyên ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt của tất cả những người đang ngồi trước bàn họp chăm chú nhìn mình.
Các vị tinh anh bề ngoài nghiêm nghị, kỳ thực trong lòng đều đang không ngừng la hét: Thẩm tổng thường ngày luôn nghiêm túc lãnh đạm mà lại cười ngọt ngào như vậy, nhất định là vì Thẩm phu nhân đã nhắn tin cho ngài ấy rồi. A a a a không biết là Thẩm phu nhân đã nói gì nhỉ.
Thẩm Minh Xuyên bỏ điện thoại sang một bên: “Bắt đầu đi.”
Những nhân viên đêm nay tham dự cuộc họp này đều không phải tinh anh cấp cao của Viễn Tông, mà là nhân viên của công ty mà hắn và Kỉ Thừa An mới góp vốn mở ra, tên là Studio Hội Ảnh.
Vài năm gần đây Thẩm Minh Xuyên vẫn luôn có ý định dấn thân vào giới giải trí. Cộng thêm việc đầu tư vào nền tảng phát sóng trực tuyến Phiên Gia TV, nền tảng này trong vài năm gần đây có sự khởi sắc rất nhanh chóng giúp Thẩm Minh Xuyên gặt hái thành công ở phương diện này, liền muốn mở rộng hơn nữa.
Bởi vậy mới sinh ra studio này.
Mục tiêu chủ yếu của Studio Hội Ảnh là lĩnh vực ngoại tuyến trong ngành điện ảnh truyền hình, dự tính đến việc thu mua các rạp chiếu phim ở các thành phố hạng ba, hạng tư trong nước để tạo ra nguồn tài nguyên tổng hợp trong lĩnh vực phim chiếu rạp. Các rạp chiếu phim ngoại tuyến cũng sẽ có được phần lợi.
Đồng thời, toàn bộ các rạp chiếu phim sẽ triển khai mô hình phim điện ảnh O2O, kết hợp rạp chiếu phim ngoại tuyến cùng trực tuyến trở thành công cụ phái sinh, liên kết cùng các sản phẩm của chính Viễn Tông, hình thành việc khán giả có thể đi xem phim miễn phí, và các nhà đầu tư sẽ trợ cấp tiền vé.
Như vậy có thể thu hút khách tới rạp, cũng có thể thu hút khách thích xem phim chiếu rạp tới nền tảng trực tuyến của mình. Nếu có thể hình thành một vòng tuần hoàn khép kín như vậy, đây có thể coi như một cuộc cách mạng lớn.
Trải qua một thời gian âm thầm phát triển, Studio Hội Ảnh cuối cùng cũng bộc lộ tài năng, trở thành đối tượng rất được quan tâm trên các trang tin kinh doanh.
Cho dù bản thân Hội Ảnh cũng có đội ngũ quản lý chủ chốt, nhưng vẫn cần Thẩm Minh Xuyên tham dự vào rất nhiều quyết sách ở bên này, đặc biệt là dưới tình huống hai ông lớn trong lĩnh vực rạp chiếu phim là Nhuận Thị và Kim Ngung đang chiếm lĩnh thị trường. Hội Ảnh muốn chỉnh hợp các rạp tầm trung và nhỏ hơn thì cũng sẽ gặp muôn vàn khó khăn.
Các cuộc họp cứ nối tiếp nhau từng cái một, Thẩm Minh Xuyên quản lý cả hai bên Viễn Tông và Hội Ảnh. Cho dù hắn tự nhận là người nghiện công việc thì vẫn cảm thấy có chút không thể chịu nổi.
Đêm nay Ôn Nhiên phải quay cảnh vừa lái xe vừa trò chuyện, cũng không phải là quá khó diễn, chỉ sau 9 cảnh quay đã hoàn thành công việc. Ôn Nhiên thay lại quần áo của mình rồi ngồi vào xe chuyên dụng, nhận lại điện thoại của mình từ Tiểu Lâm.
Cậu mở WeChat, quả nhiên là nhìn thấy mấy tin nhắn của Thẩm Minh Xuyên gửi tới.
Thẩm Minh Xuyên: Ôn tiên sinh, em đang dùng sắc dụ trái phép đấy nhé.
Thẩm Minh Xuyên: Đáng yêu, muốn...
Thẩm Minh Xuyên: Bảo bối, sao em lại có thể đáng yêu như vậy.
“.........” Anh ấy học ở đâu mấy câu tán tỉnh này?!
Nguy rồi, Ôn Nhiên cho rằng Thẩm Minh Xuyên là người chỉ một lòng vùi đầu vào công việc, là tuýp người ngay cả xem tin tức cũng đều là loại tin tài chính kinh tế không thì là tin tức quốc gia đại sự. Thỉnh thoảng có đi giải trí thì cũng là đi cùng đám người Kỉ Thừa An ra ngoài uống rượu hoặc là tham gia tiệc rượu gì đó, ngay cả chuyện ra ngoài ăn với các thiếu gia nhà giàu cũng rất ít.
Người như vậy thế mà ngay cả mấy từ ngữ trên mạng như “Đáng yêu, muốn” mà cũng biết.
Ôn Nhiên nhắn lại: (cười gian) (cười gian) Bởi vì tôi lớn lên đã đáng yêu rồi đó.
Thẩm Minh Xuyên cũng không đáp lại ngay, hẳn là đang bận việc. Đến tận khi cậu tắm rửa sấy tóc xong rồi lên giường nằm thì Thẩm Minh Xuyên mới trực tiếp gọi video tới.
Thỉnh thoảng mới làm ra mấy hành động khiêu khích như vậy, Ôn Nhiên với nội tâm vẫn vô cùng thuần khiết đã chuyển camera ra phía trước, có chút ngại ngùng mà để camera đối diện với trần nhà.
Thẩm Minh Xuyên nhìn vào màn hình điện thoại thấy một mảng trần nhà trắng xóa thay vì người đã khiến hắn xao lòng suốt đêm, liền trêu đùa: “Không phải là rất tự nhiên mà gửi ảnh trêu chọc tôi sao, sao thế nào lại bắt đầu ngượng ngùng rồi?”
“Tôi gửi ảnh trêu anh ở chỗ nào, tôi là đang khoe cơ ngực.”
“Ảnh em gửi che kín quá, anh không nhìn ra cơ ngực của em. Hay là em khoe cơ ngực săn chắc của mình cho tôi xem luôn bây giờ đi?”
Cơ ngực... săn chắc, những lời này có gì đó ám muội khó tả, Ôn Nhiên bị lời nói ấy trêu chọc đến độ lòng cậu run rẩy, ngượng đến mức không biết nói gì thêm, lại nghe thấy Thẩm Minh Xuyên tự nói tiếp: “Tiện thể so sánh xem là cơ ngực của em lớn hơn hay là cơ bụng tôi lớn hơn.”
“......” Câu này quá mức gợi hình, trong đầu Ôn Nhiên nhất thời hiện lên những hình ảnh cấm trẻ dưới 18 tuổi, cả người lập tức liền không ổn lắm.
Nói về mấy chuyện trêu chọc thế này, vẫn là Thẩm tổng lợi hại hơn.
Ôn Nhiên tự thấy da mặt mình không dày bằng Thẩm Minh Xuyên, liền nói sang chuyện khác để trêu chọc hắn, “Giọng anh sao lại yếu vậy, lúc chiều rèn luyện thân thể thành ra giờ cả người bị rút sạch năng lượng rồi sao Thẩm tiên sinh.”
“Em thật là...” Thẩm Minh Xuyên bị cậu chọc cười, “Sao trước đây tôi không phát hiện ra em là nhóc mồm mép vậy?”
“Để anh vừa nhìn đã thấu, thế thì còn gì là sự mới mẻ nữa rồi sao.”
Cũng rất thuyết phục! Thẩm Minh Xuyên cười khẽ: “Có rút sạch năng lượng hay không thì chờ em trở về chúng ta thử một lần là biết ngay, đúng không?”
Thử một lần... thử một lần, thử như thế nào thì người trưởng thành nghe là hiểu. Mặt Ôn Nhiên đỏ bừng.
Đạo cao một thước ma cao một trượng (*), cậu chẳng việc gì mà phải chọc tên lưu manh này cả.
Thẩm Minh Xuyên đùa giỡn đủ rồi, liền nghiêm túc giải thích với cậu: “Tôi vừa mở một cuộc họp qua video với các lãnh đạo cấp cao của Studio Hội Ảnh, thảo luận về chuyện phim điện ảnh O2O.”
(*) Đây là một cách nói về cuộc chiến tinh thần giữa người tu hành và yêu ma hay cám dỗ.
Về chuyện Studio Hội Ảnh, Thẩm Minh Xuyên có mô tả qua ý tưởng của mình với Ôn Nhiên, nhưng Ôn Nhiên vẫn chưa hiểu rõ lắm, cũng không hiểu lắm mấy điều ẩn giấu bên trong, chỉ biết là ông chủ lớn muốn dấn thân vào giới giải trí, hơn nữa còn là lĩnh vực rạp chiếu phim ngoại tuyến đang rất tiềm năng. Về sau cậu vẫn muốn tiếp tục đi trên con đường điện ảnh này, thì có thể tùy ý sắp xếp đóng phim nào.
Ngẫm lại thì cũng thật bá đạo làm sao.
Nhưng mà, sự nghiệp của Thẩm gia hiện tại đã đủ lớn mạnh rồi, Thẩm Minh Xuyên mở rộng sang giới giải trí cũng một phần vì cậu, vì hắn muốn mở rộng thêm con đường thuận lợi cho cậu càng sớm càng tốt. Đây không phải là Ôn Nhiên tự luyến, trước đó Thẩm Minh Xuyên đã nói qua rồi.
Ban ngày hắn bận bịu việc của công ty mình, đến tối lại phải để tâm đến chuyện của Hội Ảnh ở bên này. Dù là một người cực kỳ khỏe mạnh, cũng không thể chịu nổi cường độ làm việc liên tục đó.
Ôn Nhiên cực kỳ cảm động, nỗi xót xa lúc trước đột nhiên ập đến, cậu hơi mất tự nhiên, ấn chuyển camera lại, quay thẳng về mặt mình, nói: “Anh đừng để bản thân mệt mỏi quá.”
Thẩm Minh Xuyên thấy được khuôn mặt của người mình mong nhớ bấy lâu, thì liền nhịn không được mà vươn ngón tay vuốt nhẹ khuôn mặt đang hiện trên màn hình điện thoại, giọng nói bất giác trở nên dịu dàng hơn: “Em đang quan tâm đến tôi sao?”
Ôn Nhiên cãi lại: “Tôi lo anh bị mệt mỏi quá độ thì về sau chỉ còn một mình tôi nuôi con thôi, đến lúc đó chẳng phải tôi sẽ kiệt sức sao.”
“Em không phải sợ, số tiền tôi tích cóp hiện tại đủ để em sinh 18 đứa con thì tôi vẫn nuôi nổi.”
“..........” Hôm nay không thể nào nói chuyện đàng hoàng được.
“Nhưng mà vì lo lắng cũng không muốn em quá mệt nên sinh hai đứa là đủ rồi.”
“Thẩm tiên sinh, tôi còn chưa đáp ứng anh đâu, anh đã nghĩ đến chuyện sinh con xa xôi như vậy rồi. Mà tôi thấy chỉ một người sinh con thì rất vất vả, chi bằng cả hai chúng ta cùng sinh đi.”
Thẩm Minh Xuyên: “.............”
Cuối cùng cũng chọc lại được khiến Ôn Nhiên bật cười, chỉ cần tưởng tượng tới hình ảnh Thẩm Minh Xuyên sẽ sinh con là đã thấy dở khóc dở cười. Thực ra cậu không quá đặt nặng chuyện ai trên ai dưới. Vả lại có lẽ khi kết hôn với Thẩm Minh Xuyên cậu đã có ấn tượng ban đầu (*), cho nên tâm trí cậu vẫn nghiêng về việc ở dưới hơn.
Chuyện sinh con, đã là tình yêu đích thực, thì vì hắn mà sinh hai đứa cũng chẳng nhằm nhò gì.
Hai người cứ thế trò chuyện vu vơ, mãi cho đến tận 10 giờ rưỡi mới lưu luyến cúp máy.
Trước khi đi vào giấc ngủ, Ôn Nhiên đột nhiên nghĩ tới một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng: Thẩm Minh Xuyên là người có bản tính lãnh đạm, về sau đến lúc hai người ân ái, hắn không có phản ứng thì phải làm sao bây giờ.
Chết tiệt, hạnh phúc chăn gối nửa đời sau của cậu chẳng lẽ lại cần nhờ đến thuốc kích dục để duy trì, mà uống mấy cái đấy nhiều cũng không tốt.
Hy vọng Thẩm Minh Xuyên chỉ có tính cách là lãnh đạm, còn đối với người mình thích thì vẫn thỉnh thoảng có thể một hai lần. Cậu cũng không phải người có nhu cầu cao gì, ừm, một tuần một lần đi, hai lần là rất tốt rồi, ba lần thì có hơi nhiều.
Nếu thật sự không được, cậu cũng có thể làm giúp ở bên trên...
Ôn Nhiên chôn khuôn mặt nóng rực của mình ở trong chăn, cậu đang nghĩ cái quái gì thế này.
Phần diễn trong “Sinh ra ảnh đế” của Ôn Nhiên đã gần đến lúc kết thúc, sẽ rất nhanh được đóng máy.
Trong gần một tháng ở đây, đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Đầu tiên là có người phát hiện được Phiên Gia TV của Kỉ Thừa An đã gỡ bỏ toàn bộ phim điện ảnh và truyền hình do Đàm Hoài sản xuất. Bất luận là phim truyền hình hay điện ảnh thì cũng đều biến mất khỏi đây.
Trong khoảng thời gian đó Phiên Gia TV và Đàm Hoài đấu đá kịch liệt.
Vì thế Đàm Hoài mua không ít báo chí để đăng thông cáo bôi nhọ, nhưng Kỉ Thừa An cũng cứng đầu, dù sao thì ông thích bôi nhọ thì cứ bôi nhọ, Phiên Gia TV của tôi vẫn cứ gỡ tác phẩm của ông đấy, ông làm gì được tôi?
Những năm đầu mới vào nghề, Đàm Hoài đã sản xuất không ít bộ phim hay. Mấy năm gần đây có lẽ vì bị cuộc sống xa hoa làm mờ mắt, mấy bộ phim dở ngày càng nhiều. Có kịch bản hay, có đoàn đội chế tác tốt, nhưng quan trọng là lại cố tình chọn một bình hoa di động từng lên giường với mình để làm diễn viên chính, chỉ biết duy nhất một “kỹ năng” là trợn mắt như hai viên bi ve, cứ thế mà phá hỏng một bộ phim.
Đặc biệt là những bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết, khiến cho rất nhiều độc giả vì thế mà oán giận.
Bởi vậy trên mạng lúc này ý kiến trái chiều, không ít cư dân mạng đăng lên những bình luận hả hê.
Cho nên việc gỡ những bộ phim điện ảnh và truyền hình của lão xuống thì cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn, ít nhất thì giá cổ phiếu của Phiên Gia TV cũng không gặp phải biến động lớn.
Studio Hội Ảnh của mấy người Thẩm Minh Xuyên thành lập cũng bắt đầu bộc lộ tài năng. Thế nhưng hiện tại thị trường rạp chiếu phim ngoại tuyến đã có hai ông lớn chiếm phần lớn thị trường, mặt khác còn có hàng chục thương hiệu rạp khác cùng nhau chia sẻ thị phần này. Muốn phát triển để trở thành thế lực thứ ba cũng không dễ dàng như vậy, tất cả mọi người đều đang trong trạng thái chờ xem.
Viên Tuấn và công ty cũ giải trừ hợp đồng thuận lợi. Đàm Mai đã sắp xếp, cũng không ký hợp đồng ngay lập tức với cậu ta, mà thông qua một người bạn đạo diễn để cho Viên Tuấn một vai nam thứ, để cho cậu ta gia nhập đoàn phim.
Ngày ấy Ôn Nhiên đóng máy, Cố Danh Thành dẫn mọi người tới tiệm ăn mừng một bữa. Vì sau khi cả đoàn đóng máy thì sẽ có tiệc mừng công, cho nên giờ cũng không muốn làm quá long trọng, coi như là một bữa tiệc chia tay nho nhỏ. Vì ngày hôm sau vẫn phải quay phim nên tan tiệc sớm.
Đã xa Thẩm Minh Xuyên gần một tháng, trong một tháng này tuy rằng hai người vẫn thường xuyên gọi điện thoại, gọi video trên WeChat, thế nhưng chung quy vẫn là không sờ thấy được. Trong lòng Ôn Nhiên đã sớm muốn về nhà nhanh như bay.
Thế nên vừa quay lại khách sạn sau khi tan tiệc, Ôn Nhiên đã tra lịch bay, còn cả các chuyến bay về thành phố B. Cậu bỗng nảy ra ý định, liền bảo Tiểu Lâm đổi vé máy bay của cậu thành chuyến tối nay, tự mình trở về thành phố B.
Lúc máy bay hạ cánh đã là hơn 12 giờ đêm, Ôn Nhiên đã ngủ một giấc trên máy bay nên giờ cũng không thấy quá mệt. Cậu không mang theo hành lý gì, chỉ có duy nhất một chiếc ba lô, cũng không tiết lộ thông tin chuyến bay, vậy nên không có fan tới đón.
Cậu ôm bụng bước ra khỏi sân bay, tự thấy bản thân có hơi điên rồ, giống hệt như một đứa trẻ con vậy.
Cậu cho rằng bản thân cũng không yêu Thẩm Minh Xuyên đến thế, thậm chí khi thổ lộ thất bại vẫn cảm thấy không sao cả, ly hôn rồi cũng có thể tìm người khác.
Giờ thì một đêm cũng không thể chờ đợi nổi, rõ ràng hai tháng này hai người cũng không thực sự có tiếp xúc gì, mà tại sao bất tri bất giác đã trở nên sâu đậm rồi.
Đã muộn thế này, Thẩm Minh Xuyên nhất định sẽ lại mắng cậu một trận.
“Sắp được gặp ba rồi đó, có phấn khích không.” Ôn Nhiên xoa xoa bụng, lẩm bẩm.
Nhóc con trong bụng đã ngủ say rồi. Dạo này thai máy càng ngày càng rõ, mỗi khi sau bữa tối, nhóc con này còn có thể cùng cậu hoạt động một chút, đá đá vào bụng, duỗi tay duỗi chân, chẳng hề yên phận chút nào, vừa nhìn đã biết là một đứa bé nghịch ngợm.
Ôn Nhiên trực tiếp gọi taxi về, khoảng cách từ sân bay về đến nhà cậu khá xa. Lúc về đến nhà thì đã hơn 1 giờ sáng, cậu nghĩ chắc là Thẩm Minh Xuyên đã đi ngủ rồi.
Kết quả lại ngoài dự đoán, đèn phòng khách nhà họ vẫn sáng!
Đã muộn thế này rồi còn chưa ngủ, hay là quên tắt đèn?
Ôn Nhiên mở cửa bước vào, tâm trạng vốn dĩ đang vui vẻ mong chờ đến khi nhìn tới lối vào thì lập tức lòng cậu nguội lạnh.
---------- Ở lối vào có một đôi giày da, không phải kiểu Thẩm Minh Xuyên hay mang, cũng không phải giày của cậu. Hai chiếc giày mỗi chiếc một nơi, thậm chí một chiếc còn bị lật úp.
Giày của Thẩm Minh Xuyên cũng là được cởi ra vứt bừa một chỗ, kệ giày bên cạnh thì bị họ hoàn toàn bỏ qua. Có thể thấy cảnh tượng lúc ấy... vội vàng đến mức nào.
Đây chẳng phải là cảnh tượng bắt quả tang ngoại tình ngoài đời thật sao?
Chết tiệt, sao lại phải kịch tính đến mức này chứ.
Phim truyền hình cũng không dám làm quá như vậy đâu.