Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 7: Lên núi
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, Ôn Nhiên nhìn thấy bài đăng Weibo này mà cười không được, khóc không xong. Bọn họ quá coi thường người khác rồi, với tài sản của Thẩm Minh Xuyên, 100 vạn có đáng là bao mà phải làm giả?
Đàm Mai để lại tin nhắn thoại cho cậu, nói rằng đã có cách đáp trả, cậu không cần lo lắng.
Đàm Mai là một quản lý hàng đầu trong giới, tài năng xử lý khủng hoảng của cô ấy không có gì phải bàn cãi, những chuyện như thế này không làm khó được cô. Ôn Nhiên cũng không quan tâm nhiều, cậu rời giường rửa mặt.
Từ sau khi biết mình mang thai, cuộc sống của Ôn Nhiên thảnh thơi hơn hẳn, không cần phải cả ngày chạy theo lịch trình. Nhưng cứ ở nhà mãi cũng không thú vị gì, cậu liền đến tòa nhà của studio. Ở đó có một văn phòng riêng dành cho cậu, thỉnh thoảng cậu ghé qua khi rảnh rỗi.
Ôn Nhiên vẫn luôn là người biết cách trau dồi bản thân, những lúc nhàn rỗi cậu chọn cách tự bổ sung kiến thức. Hiện giờ cậu phải nghiên cứu kịch bản <Sinh Ra Ảnh Đế>, học thuộc lời thoại, lại còn tiện thể học hỏi thêm kiến thức nuôi dạy trẻ, cũng khá bận rộn.
Bầu không khí ở công ty rõ ràng thoải mái hơn ở nhà, hơn nữa không cô đơn một mình. Ôn Nhiên bỗng trở thành thành viên của hội "chín giờ sáng đi, năm giờ chiều về", mỗi ngày đều đến công ty.
Hôm nay cậu ra khỏi nhà sớm hơn ngày thường một chút, ở dưới lầu gặp ngay Thẩm Minh Xuyên cũng đang chuẩn bị ra cửa. Công ty của Thẩm Minh Xuyên đi làm sớm hơn công ty của Ôn Nhiên nửa tiếng, giờ tan tầm cũng sớm hơn nửa tiếng, cho nên thời gian làm việc của hai người lại lệch nhau hoàn toàn, nếu không cố ý thì khó mà gặp được nhau.
Hôm nay Thẩm Minh Xuyên mặc một bộ vest may đo thủ công, bên trong là áo sơ mi màu lam nhạt, không đeo cà vạt, hắn toát lên vẻ lạnh lùng và khí chất tinh anh ngời ngời. Đi ra cùng với hắn là một Ôn Nhiên chỉ mặc quần áo bình thường, khiến cậu cảm thấy mình chẳng giống người đi làm chút nào.
Đã chạm mặt thì không thể giả vờ không thấy được, huống chi kim chủ đại nhân tối qua còn vừa mới tặng một khoản tiền lớn như vậy. Ôn Nhiên mỉm cười chào hỏi Thẩm Minh Xuyên: "Chào anh."
"Chào." Thẩm Minh Xuyên nhìn cậu, lại nhìn đồng hồ một chút, nhíu mày nói, "Tôi đã xem bài đăng Weibo kia rồi, 100 vạn ấy có đáng là gì đâu."
Ôn Nhiên không nghĩ Thẩm Minh Xuyên sẽ nói về chuyện này với mình, gật đầu nói: "Tôi biết, bọn họ là muốn tìm lý do để bôi đen tôi thôi."
Thẩm Minh Xuyên gật đầu, Ôn Nhiên thấy hắn đi ra ngoài, vội nói: "Từ từ đã."
"Chuyện gì?" Thẩm Minh Xuyên dừng lại, nhìn cậu.
"Chính là, tiền lời từ buổi livestream ngày hôm qua, đến tay tôi khoảng 50 vạn. Tôi muốn đem khoản tiền này đi quyên góp, coi như là thay bé cưng làm việc thiện, anh xem có được không?"
"Đó đều là tiền của cậu, cậu cảm thấy thích hợp là được," Thẩm Minh Xuyên nói. "Thế nhưng, nếu là vì bé cưng làm việc thiện, vậy tôi cũng sẽ góp thêm một ít, để cậu góp đủ 100 vạn."
"Không cần không cần, hôm qua anh đã tiêu nhiều rồi. Tôi vốn dĩ định lấy danh nghĩa của cả hai chúng ta quyên góp mà."
"Món tiền nhỏ thôi, tôi sẽ trực tiếp bảo trợ lý gửi qua cho cậu."
Được rồi, Ôn Nhiên biết Thẩm Minh Xuyên đã quyết định chuyện gì thì khó mà thay đổi được, chỉ có thể ở trong lòng thầm kêu kim chủ đại nhân uy vũ bá khí.
Phương pháp giải quyết của Đàm Mai vô cùng đơn giản và trực tiếp. Cô ấy phối hợp với trang chủ của Phiên Gia TV đăng ảnh chụp màn hình số tiền cực lớn mà Thẩm Minh Xuyên đã gửi ngày hôm qua, studio chỉ việc chia sẻ lại, rất dễ dàng làm sáng tỏ mọi chuyện.
Tình huống tưởng chừng như sắp đổ bể trong một giây đã biến thành màn tự vả mặt của anti-fan.
Anti-fan không cam lòng, nói đó là ảnh đã qua chỉnh sửa (*), liền bị fan của Ôn Nhiên phản bác ngay lập tức: "Thẩm Minh Xuyên là đại gia, 100 vạn có đáng là bao mà phải chỉnh sửa ảnh?"
(*) Nguyên văn là P đồ "P 图": là một cách viết tắt của phần mềm Photoshop thuộc hãng Adobe Systems.
"Nếu dám nói đó là ảnh chỉnh sửa, vậy hãy đưa ra bằng chứng rõ ràng của việc chỉnh sửa đi."
"Thừa nhận Minh Xuyên baba có tiền, việc anh ấy tặng tiền cho Ôn Nhiên có gì khó khăn đâu? Các người có phải người không vậy."
.........
Ôn Nhiên đọc bình luận mà vui vẻ vô cùng, cậu cực thích xem những màn tự vả mặt thế này, thật sự rất sảng khoái.
Chuyện quyên tiền cũng rất nhanh được thực hiện, số tiền được quyên góp cho một tổ chức phúc lợi cộng đồng mang tên Hướng Dương, chuyên trợ giúp trẻ em nghèo. Sau khi nhận được một khoản tiền từ thiện lớn, trang chủ của tổ chức phúc lợi cộng đồng Hướng Dương cũng đăng Weibo ngay lập tức, bày tỏ lòng biết ơn đối với đôi phu phu Ôn Nhiên. Cậu cũng đăng Weibo:
[Bắn tim] Vì bé cưng làm chút việc thiện.
Đây chính là một loạt hành động khiến người khác phải lóa mắt, khiến đám anti-fan không thể nói được lời nào, fan thì lại rất hãnh diện, khen ngợi Ôn Nhiên hết lời.
Thoáng cái đã lại đến thứ Bảy, Ôn Nhiên được một phen cảm nhận sự thống khổ của hội "chín giờ sáng đi, năm giờ chiều về". Đến thứ Bảy, cậu ngủ thẳng đến 10 giờ mới dậy.
Ôn Nhiên sợ bé cưng bị đói, vội vàng rửa mặt rồi xuống lầu. Nhà bọn họ đã mời một dì giúp việc, dì đến nấu ba bữa cơm mỗi ngày và dọn dẹp nhà cửa. Nếu bữa sáng đã làm xong mà họ chưa ăn thì sẽ được đặt trong bếp, chỉ cần hâm nóng bằng lò vi sóng là có thể ăn được.
Sữa ấm cùng sandwich, Ôn Nhiên ngồi xuống bàn ăn, mới cắn được vài miếng bánh thì Thẩm Minh Xuyên từ trên lầu đi xuống. Khác hoàn toàn với hình ảnh tinh anh hôm trước, hôm nay Thẩm Minh Xuyên mặc quần áo thường ngày, đeo một cái balo rất to, có vẻ là muốn ra ngoài chơi.
"Thẩm tiên sinh đi ra ngoài sao?"
"Ừm," Thẩm Minh Xuyên nhìn cậu, lại nhìn đồng hồ một chút, nhíu mày hỏi, "Sao giờ này mới ăn sáng?"
Bị bắt quả tang, Ôn Nhiên ngượng ngùng cười: "Chính là... tôi hơi mệt, không dậy nổi."
Thẩm Minh Xuyên suốt cả một tuần được mẹ Thẩm tận tình chỉ dạy, cho nên ít nhiều cũng đã có thêm kiến thức, biết được rằng người mang thai cần phải ra ngoài đi chơi giải khuây sẽ tốt cho bé cưng.
Thế nên Thẩm Minh Xuyên hỏi: "Chiều ngày mai cậu có lịch trình nào không?"
"Ừm," Ôn Nhiên nghĩ nghĩ, "Không có đâu."
"Tôi cùng bọn Thừa An lên núi chơi, cậu có đi cùng không?"
"A?"
Ôn Nhiên không nghĩ tới Thẩm Minh Xuyên lại có thể rủ mình đi chơi cùng. Kỉ Thừa An là tổng giám đốc của Phiên Gia TV, giống như Thẩm Minh Xuyên, cũng là một nhân vật vô cùng nổi tiếng.
Kỉ Thừa An cũng là một trong số ít những người biết chuyện của bọn họ, thế nhưng Ôn Nhiên và Kỉ Thừa An không thân thiết cho lắm. Đừng nói là Kỉ Thừa An, ngay cả với Thẩm Minh Xuyên cậu cũng không thân thiết, cùng nhau đi chơi sẽ rất gượng gạo.
Ôn Nhiên cũng không biết Thẩm Minh Xuyên có ý gì, hay chỉ là tâm huyết dâng trào nên tiện miệng mời một câu. Cậu lắc đầu đáp: "Tôi không đi đâu, giờ thân thể tôi không tiện lắm, leo núi rất hao sức."
"Ai bảo là phải leo núi," Thẩm Minh Xuyên nói, "Chúng ta lái xe đi."
"......" Không phải chính anh nói là lên núi chơi mà, chẳng lẽ không phải lên núi dã ngoại sao.
Thế nhưng thiếu gia mà, chắc chắn thể lực cũng không thể tốt được, leo núi cũng là chuyện phiền toái với họ. Ôn Nhiên đang nghĩ, đột nhiên trong đầu lại hiện ra cảnh tượng ngày hôm đó, Thẩm Minh Xuyên giống như cầm thú đè lên cậu, giày vò cậu tới lui cả nửa ngày...
Trong nháy mắt ngay cả vành tai Ôn Nhiên cũng đỏ ửng, cái thể lực đó không phải tốt bình thường đâu. "Không đi, kiên quyết không đi!"
Ôn Nhiên vừa muốn từ chối, điện thoại của Thẩm Minh Xuyên vang lên, cậu đành phải chờ hắn nghe điện thoại xong.
"Thừa An.... Ừ, bọn tôi bây giờ đang thu dọn chút đồ rồi sẽ đi... Đúng, Ôn Nhiên cũng đi cùng.... Được, cúp máy đây."
Cúp điện thoại rồi, Thẩm Minh Xuyên lắc lắc điện thoại nói: "Thừa An cũng dẫn bạn mình đi, cậu không đi tôi liền trở thành người thừa."
Cuối cùng Ôn Nhiên buộc phải thỏa hiệp đi cùng. Thẩm Minh Xuyên nói với cậu là phải đi lên núi, không phải khu du lịch nổi tiếng, cho nên sẽ không gặp phải ai, để cậu không phải cải trang cầu kỳ, chỉ cần mặc bình thường là được.
Cho nên Ôn Nhiên đành thu xếp chút đồ đạc, ngồi trên xe việt dã của Thẩm Minh Xuyên, rời khỏi nhà.
Thẩm Minh Xuyên và Kỉ Thừa An hẹn gặp nhau tại chân núi. Khi bọn họ đến thì Kỉ Thừa An đã đến được một lúc rồi. Ôn Nhiên nghĩ người mà Kỉ Thừa An dẫn đến chắc chắn là một chàng trai xinh đẹp, bởi vì Kỉ Thừa An là một kẻ nhan khống (*) siêu cấp, rất thích kiểu nam sinh non nớt, mặt búng ra sữa. Ôn Nhiên đã hơn một lần được nghe người khác kể về những chuyện tình ái của y.
(*) Nhan khống: Là một người dễ say đắm một người khác vì sắc đẹp.
Kỉ Thừa An nổi danh ở bên ngoài là rất chú ý đến chuyện tình nguyện hai bên, phong lưu nhưng không hạ lưu. Bằng không, dựa vào địa vị của y, phỏng chừng tiểu thịt tươi của giới giải trí đều sẽ bị y làm hại ít nhất một lần.
Càng thần kỳ hơn là, y phong lưu khắp chốn, thế mà bạn tốt Thẩm Minh Xuyên lại là một kẻ lạnh lùng không hơn không kém, đối với các loại sắc đẹp thì luôn tránh xa. Nếu không kết hôn với hắn, thì có lẽ Ôn Nhiên đã nghe người khác đồn về việc đương gia của Thẩm thị bị bất lực.
Chờ đến khi gặp được bọn Kỉ Thừa An, Ôn Nhiên nhìn đến người Kỉ Thừa An đang nói chuyện cùng, sửng sốt một lúc, ngay cả Thẩm Minh Xuyên cũng bất ngờ, nói thẳng: "Đổi khẩu vị?"
"Đổi khẩu vị cái gì," Kỉ Thừa An trừng hắn, "Đây là con một người họ hàng của tôi."
Thẩm Minh Xuyên chẳng hề nể nang gì mà vạch trần y: "Tôi quen cậu lâu như vậy, sao tôi lại không biết cậu có một người thân như vậy?"
"Không biết?" Kỉ Thừa An chuyển ánh mắt sang Ôn Nhiên, "Tôi biết cậu vài năm, cũng không biết cậu lại có lúc uy mãnh đến thế đấy."
Thẩm Minh Xuyên hiểu được ý tứ của y, thế nhưng chẳng hề xấu hổ chút nào, ngược lại còn đắc ý nói: "Cái này gọi là không lên tiếng thì thôi, nhất minh kinh nhân (*)."
(*) Nhất minh kinh nhân "一鸣惊人": Có ý chỉ lời nói và hành động khiến người ta kinh ngạc. (Theo maxreading)
Ôn Nhiên: "......"
Cậu muốn đánh Thẩm Minh Xuyên.
Kỉ Thừa An cũng giật giật khóe miệng: "Cậu nên biết xấu hổ đi chứ (*)."
(*) Ở đây nguyên gốc là "điểm mặt", mà mình chỉ biết nó là phương ngữ Đông Bắc còn nghĩa sát nhất là gì mình không rõ lắm, chỉ hiểu ý ở đây là nói anh Thẩm nên biết xấu hổ thôi ạ. Ai biết sát nghĩa nhất thì giúp mình nhé.
Hai người này gặp mặt trước tiên phải trêu chọc nhau vài câu, sau đó Kỉ Thừa An mới vỗ vai cậu thanh niên chỉ cao đến vai mình, giới thiệu: "Tần Tử Ngạn, cháu của tôi."
Tiếp đó lại chỉ Thẩm Minh Xuyên: "Cậu ta là đương gia Thẩm thị - Thẩm Minh Xuyên, vai vế ngang với chú, cháu gọi cậu ta là chú cũng được. Vị này chính là bạn đời của cậu ta – Ôn Nhiên."
"Cháu biết tiền bối Ôn, anh ấy là thần tượng của cháu." Tần Tử Ngạn vui vẻ nói, khi cười còn lộ ra hai cái răng khểnh nhỏ, trẻ trung, tuấn tú nhưng không mất đi sự đáng yêu.
"Hử? Người trong giới sao?" Ôn Nhiên cười chào hỏi: "Chào em."
"Em chào tiền bối Ôn, gần đây em đã xem rất nhiều bộ phim của anh để học tập, chúng vô cùng bổ ích với em, anh diễn xuất thật xuất sắc ạ."
"Cảm ơn em, anh rất vinh dự khi được em yêu thích như vậy."
Kỉ Thừa An nói: "Vậy giờ gặp được người thật rồi thì cho thần tượng tạo động lực cho cháu, đỡ khiến đạo diễn giận điên lên gọi điện cho chú nói chú nhét vào tay hắn một bình hoa di động."
Cậu nhóc nghe Kỉ Thừa An nói xong, xấu hổ xoa xoa gáy: "Cháu biết rồi ạ, thưa chú."
Thẩm Minh Xuyên nhìn Kỉ Thừa An đầy ẩn ý, mà y bị hắn nhìn thì cảm thấy khó chịu: "Cậu nhìn tôi như thế làm gì."
"Vẫn nói người trong giới giải trí thích chơi trò cha nuôi con gái nuôi, rất biết cách hưởng thụ, xem ra cậu cũng rất có phong cách đó đấy."
Kỉ Thừa An cười đấm hắn một cái: "Đi chết đi."
Bọn họ bốn người không cần đi hai xe. Ôn Nhiên cũng để ý là bọn họ đi xe con bình thường đến, còn đưa theo cả tài xế. Lúc gặp nhau ở chân núi rồi thì tài xế lái xe về, bốn người cùng nhau ngồi xe việt dã của Thẩm Minh Xuyên để lên núi.
Thẩm Minh Xuyên lái xe, Kỉ Thừa An ngồi ở ghế phó lái, Ôn Nhiên cùng Tần Tử Ngạn ngồi ở ghế sau.
Sau khi Kỉ Thừa An lên xe, đeo dây an toàn xong liền hỏi: "Đồ dùng lặt vặt mang đủ không?"
"Buổi sáng đã lập danh sách đưa cho trợ lý đi mua rồi." Thẩm Minh Xuyên đáp.
Kỉ Thừa An gật đầu, Ôn Nhiên và Tần Tử Ngạn ngồi ở phía sau nghe họ nói chuyện mà vẻ mặt ngơ ngác (*).
(*) Vẻ mặt mộng bức: Là biểu cảm khuôn mặt ngẩn tò te hoặc biểu cảm trợn mắt há mồm.
Thế nhưng Tần Tử Ngạn có thể cùng thần tượng của mình nói chuyện thân mật thế này thì rất hưng phấn, ra sức tìm chủ đề để bắt chuyện với Ôn Nhiên. Cậu nhóc trẻ tuổi nhất so với những người ở đây, hơn nữa còn hướng ngoại và hoạt ngôn. Mặc dù đây là lần đầu tiên họ gặp nhau, nhưng bầu không khí lại chẳng hề ngượng ngùng.
Từ cuộc nói chuyện, Ôn Nhiên biết được trước kia Tần Tử Ngạn từng là người mẫu, năm ngoái mới chuyển sang làm diễn viên. Thế nhưng diễn xuất tệ hại (*), đại khái chính là kiểu khi đứng yên thì như xử nữ, mà khi diễn thì như thỏ chạy loạn. Cho dù có đi theo đại kim chủ như Kỉ Thừa An, cũng không thể giúp nhóc nổi tiếng được. Thậm chí nửa đêm đạo diễn còn gọi điện tới bảo trả người, khiến Kỉ Thừa An tức đến không có chỗ nào để xả.
(*) Diễn xuất cay mắt: ý chỉ sự diễn xuất tệ hại của người diễn viên.
"Diễn xuất kém ông ta đã gặp rất nhiều, nhưng tệ hại đến mức này thì đúng thật là lần đầu tiên gặp."
Kỉ Thừa An cực kì tức giận, không cấp tài nguyên cho nhóc nữa, còn đăng ký cho nhóc vào một lớp học diễn xuất, bắt nhóc vào lớp đó học thật tốt, đỡ phải mất mặt xấu hổ nữa.