Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa
Chương 78: Phiên ngoại (8) – Cuộc Sống Thường Ngày Của Các Bé Và Người Lớn
Mang Thai Ngoài Ý Muốn - Điềm Tức Chính Nghĩa thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Các con nhìn xem có bỏ sót đồ gì không, Phiền Phiền con có mang quà cho em Xíu Mại theo không?” Ôn Nhiên đứng trước xe, hỏi hai bạn nhỏ đang ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế phía sau.
Phiền Phiền ngồi trong xe lắc lắc cái túi sách nhỏ: “Có mang theo ạ.”
Náo Náo cũng bắt chước Phiền Phiền, bi bô theo: “Mang theo.”
Ôn Nhiên cười hôn Náo Náo. Phiền Phiền bảy tuổi giờ đang phải giữ hình tượng, không thể tùy tiện hôn thằng bé nữa.
Thẩm Minh Xuyên xếp đồ xong thì đóng cốp lại, hắn đi qua ôm Ôn Nhiên rồi hôn một cái, bảo: “Em đi đường cẩn thận, buổi tối anh qua đón ba mẹ con.”
“Vâng, anh mau đi làm đi.”
Hôm nay là tiệc sinh nhật năm tuổi của con trai Hạ Diệp và Lương Duy, họ mời cả gia đình Ôn Nhiên tới tham dự. Nhưng Thẩm Minh Xuyên còn có một hội nghị quan trọng cần phải tham gia, không thể phân thân được, nên một mình Ôn Nhiên dẫn hai con trai đi.
Náo Náo mới gần hai tuổi, đang ở cái tuổi thích nghịch ngợm, thằng bé không thể nào ngồi yên trên xe, cứ nhất định phải trêu chọc Phiền Phiền đang rảnh rỗi.
Bé con lấy ra một viên kẹo bảy màu từ trong hộp nhỏ, đưa tới trước mặt Phiền Phiền: “Anh, uống thuốc thuốc~~”
Không biết gần đây Náo Náo xem được đoạn uống thuốc đang hot kia ở đâu, mỗi ngày đều nằng nặc đòi Phiền Phiền chơi trò uống thuốc với không uống thuốc.
Lúc đầu Phiền Phiền còn có thể chơi với em, nhưng rồi nhóc phát hiện ra rằng Náo Náo căn bản là chơi không biết chán, mỗi ngày đều quấn lấy nhóc đòi chơi không biết bao nhiêu lần, làm Phiền Phiền chỉ cần nghe thấy ba chữ 'Uống thuốc thuốc' là đã sợ xanh mặt.
Vì vậy Phiền Phiền đeo kính râm lớn lên rồi giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm để ý đến em.
“Anh ơi ____” Thấy Phiền Phiền không để ý tới mình, Náo Náo kéo dài giọng làm nũng, “Chơi, chơi với Náo Náo.”
“Ngoan, anh hát cho em nghe nhé được không?” Phiền Phiền bị bé con quấy đến mức chẳng còn cách nào khác, đành phải tìm cách lảng tránh.
“Không muốn, em muốn chơi, uống thuốc thuốc.”
Ôn Nhiên ngồi cạnh Náo Náo, cậu thấy khuôn mặt nhỏ của Phiền Phiền đã nhăn tít cả lại, liền cười bất đắc dĩ, xoa xoa cái đầu bé con Náo Náo: “Ba chơi với con có được không?”
“Không muốn, muốn anh, ư ư.” Náo Náo nói, nước mắt đã bắt đầu lưng tròng, trông như sắp khóc bất cứ lúc nào.
Ôn Nhiên cũng hết cách, cậu không biết là trẻ con đều thích làm nũng hay chỉ có mỗi Náo Náo là đặc biệt thích làm nũng nữa. Rõ ràng là con trai, nhưng bé con lại cực kì mong manh nhõng nhẽo, còn là một đứa bé mít ướt. Ôn Nhiên thấy đều là bản thân mình mang bầu cả Náo Náo và Phiền Phiền, thế nhưng sao sinh ra lại là hai đứa con có tính cách hoàn toàn trái ngược hẳn nhau như vậy.
Hơn nữa lúc Phiền Phiền còn nhỏ xíu, cả cậu và Thẩm Minh Xuyên đều còn chưa làm tròn vai trò của ba, Phiền Phiền cứ như một vật thí nghiệm bị hai người họ xoay vần, kết quả thì Phiền Phiền lại đúng là đứa bé nghiêm túc, chín chắn, còn vị này lại chính là cái túi khóc yếu ớt.
Ôn Nhiên dịu dàng dỗ bé con: “Anh chơi với con nhiều lần lắm rồi đó, con lại chẳng chơi với ba gì cả.”
“Không, không.” Chân nhỏ của Náo Náo đạp loạn xạ, làm bộ dạng con không muốn nghe, con không muốn nghe.
Bé con còn chưa đầy hai tuổi, có nói cũng không hiểu đạo lý, tính tình cố chấp, sẽ lại quậy Phiền Phiền.
Ôn Nhiên kiên quyết không dung túng cho bé con: “Con như thế là không ngoan, ba sẽ không đưa con đi chơi nữa.”
Náo Náo thấy không thể làm loạn được, miệng nhỏ trề ra, bắt đầu lộ ra vẻ tủi thân. Trước khi bé con kịp khóc, Ôn Nhiên nghiêm túc nói: “Không được khóc! Khóc cũng vô dụng.”
“...” Náo Náo muốn khóc không khóc được, cái miệng lại càng trề ra dài hơn. Bé con quay đầu vùi vào trong lòng Phiền Phiền, yếu ớt lên án, “Ba ba hư.”
Đúng là đổi trắng thay đen mà, Ôn Nhiên vừa bó tay vừa thấy buồn cười, cái thằng nhóc này, chẳng đáng yêu tí nào cả!
Phiền Phiền bất đắc dĩ xoa xoa đầu em trai: “Rõ ràng là ba đã dỗ em mà.”
Náo Náo dụi dụi trong lòng anh trai, có nói đạo lý kiểu này thằng bé cũng không hiểu, cảm thấy tủi thân thì liền lên án với người thân cận bên mình.
“Anh kể cho em nghe truyện cổ tích nhé, được không?”
Náo Náo lập tức hết tủi thân ngay, kéo cánh tay nhỏ của Phiền Phiền, ngọt giọng đáp: “Vâng.”
Nói rồi, còn quay lại liếc nhìn Ôn Nhiên, thấy ba nhỏ vẫn còn đang nhìn mình, bé con liền 'hứ' một tiếng rồi quay đầu đi.
Ôn Nhiên: “....”
Đứa nhóc này, thật sự nghĩ ba không trị được con sao!
Người một nhà cứ thế cãi nhau cho tới tận lúc đến dưới lầu nhà Hạ Diệp. Hạ Diệp đã chờ sẵn ở dưới, cùng với con trai cậu ấy – Tiểu Xíu Mại năm tuổi.
Về phần tại sao lại gọi thằng bé là Xíu Mại, thì nghe nói lúc Hạ Diệp mang thai cực kì thích ăn xíu mại của cửa hàng bánh bao bán phía dưới công ty cậu ấy. Có đôi khi là cuối tuần Lương Duy cũng phải dậy từ sáng sớm đi xe tới để mua về cho Hạ Diệp ăn.
Bởi thế nên mới gọi bé con là Xíu Mại.
Trên đời này, các ông bố đều khổ sở vì con cái.
Tiểu Xíu Mại lớn lên không giống Hạ Diệp cũng chẳng giống Lương Duy, một mình một kiểu, thế nhưng vẫn đẹp trai đến kinh ngạc. Ôn Nhiên vừa xuống xe đã thấy Xíu Mại, liền nói với bé: “Tiểu Xíu Mại, chúc con sinh nhật vui vẻ nha.”
“Con cảm ơn chú Ôn,” Tiểu Xíu Mại thò đầu nhìn vào xe, “Chú Ôn ơi, anh Phiền Phiền có tới không ạ?”
“Có tới đó con.”
Ôn Nhiên ôm Náo Náo xuống, Phiền Phiền cũng xuống theo. Xíu Mại vừa thấy Phiền Phiền, liền hô to một tiếng, vui vẻ chạy ôm lấy cổ Phiền Phiền, hôn một cái thật mạnh lên má nhóc: “Anh Phiền Phiền!”
Phiền Phiền mang theo áp lực hình tượng: “...”
Hạ Diệp đang trò chuyện với Ôn Nhiên lại nhìn thấy con trai mình có hành động không lễ phép, liền nghiêm mặt dạy dỗ: “Xíu Mại, có phải ba đã từng nói với con là không được tùy tiện hôn và ôm người khác đúng chưa?”
Tiểu Xíu Mại cãi: “Ba chỉ nói là không được hôn người ngoài, nhưng anh Phiền Phiền có phải người ngoài đâu.”
Ôn Nhiên nghe thế thì liền trêu bé: “Vậy anh Phiền Phiền là ai?”
“Là người Xíu Mại thích ạ,” Tiểu Xíu Mại khuôn mặt tự hào nói, “Cha con thích ba con, sẽ hôn ba con, đúng nhỉ anh Phiền Phiền?”
Phiền Phiền nghiêm túc gật đầu, biểu thị tán thành.
Ôn Nhiên, Hạ Diệp: “...”
Trẻ con nói thật không kiêng kỵ.
Náo Náo vẫn còn sợ người lạ, vừa thấy Hạ Diệp và Tiểu Xíu Mại, liền có hơi sợ, bé con ôm chặt lấy chân Ôn Nhiên, tội nghiệp ngẩng đầu lên nhìn cậu: “Ba ơi, bế.”
Ây dô, còn biết yêu cầu đòi bế nữa, Ôn Nhiên cố tình không bế bé lên: “Không phải mới nãy con còn bảo ba hư sao, thế nào giờ lại muốn ba bế rồi?”
Náo Náo không nghe lời cậu nói, tiếp tục ôm đùi ba làm nũng: “Bế, bế.”
Hạ Diệp ngồi xổm xuống: “Để chú bế con nhé được không?”
Náo Náo do dự nhìn chú có vẻ mặt trẻ con hồi lâu, mới dùng giọng nói dường như rất không tình nguyện lắm đáp: “Dạ vâng.”
Cái giọng nói làm cả hai người họ đều bị chọc cười, Hạ Diệp bế Náo Náo lên, rồi gọi hai đứa trẻ đang không biết thì thầm gì với nhau ở bên cạnh: “Đi nào, lên nhà thôi.”
Trong nhà, Lương Duy đang tự mình chuẩn bị bữa trưa. Thầy Lương chính là người chồng tốt điển hình, từ sau khi cưới Hạ Diệp chuyên đi ăn hàng về, tài nấu nướng lại càng tiến bộ. Bọn họ vừa mới vào tới nhà đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức hấp dẫn bay ra từ trong bếp.
“Thơm quá.” Náo Náo ngửi được mùi thơm, là người đầu tiên nói.
Xíu Mại ngay tức khắc đã tự hào khoe: “Cha của anh nấu đó.”
Phiền Phiền nói: “Cha của em lợi hại thật đó.”
Xíu Mại hỏi: “Ba anh có nấu cơm cho anh không?”
“Ba nhỏ thì có, nhưng ba lớn của anh thì không,” Phiền Phiền không khách khí mà vạch trần bí mật của ông ba Thẩm nhà mình, “Ba lớn của anh nấu vừa xấu vừa khó ăn.”
Náo Náo như vẹt nhại ngay phía sau: “Khó ăn~”
Hạ Diệp cười không ngừng nổi, nói với Ôn Nhiên: “Cậu đây là nuôi một cặp tấu hài đó à.”
Ôn Nhiên: “Cậu cũng sinh thêm đứa nữa đi.”
“Thôi đi, sinh con khổ cực lắm, vào đi, đừng đứng ở cửa nữa, vào nhà ngồi.”
Xíu Mại dẫn Phiền Phiền, Náo Náo đi xem đồ chơi của mình. Sau khi Lương Duy và Hạ Diệp kết hôn, họ liền đổi sang căn nhà có ba phòng ngủ, rộng rãi thoải mái hơn. Giờ ba đứa nhóc nghịch ngợm chạy tới chạy lui cũng không thấy chật chội. Ôn Nhiên cũng không quản mấy đứa nhỏ nữa, để bọn trẻ tự chơi.
Sinh nhật lần này của Xíu Mại, Hạ Diệp chỉ mời mấy người bạn cùng phòng ký túc ngày trước, không mời người ngoài, tính làm một cuộc tụ tập nho nhỏ cho các gia đình. Từ lúc bọn họ có gia đình riêng, thì số lần bốn người tụ tập cùng nhau càng ít đi, cho nên mới nhân dịp này mà tụ họp.
Không bao lâu sau, Trang Tráng Tráng cũng dẫn con tới. Vợ cậu ta vốn dĩ cũng định đến, nhưng nghe nói toàn là đàn ông và đều là bạn cùng phòng cũ, nên cô ấy không tham gia nữa, chỉ có Trang Tráng Tráng cùng con gái tới mà thôi.
Con gái của Trang Tráng Tráng tên là Trang Tư Kỳ, nhũ danh Kỳ Kỳ, còn chưa đầy năm tuổi, rất giống mẹ, mắt to, môi chúm chím, lại mặc một chiếc váy rất xinh, đáng yêu đến nỗi khiến ai nhìn cũng phải mềm lòng.
Ở đây toàn là sinh con trai, tự nhiên lại gặp được một công chúa nhỏ thế này, ai cũng muốn biến thành ông chú để ôm ấp cô bé.
Không ngờ rằng, tuy Kỳ Kỳ còn nhỏ như thế, nhưng cũng là fan của Ôn Nhiên, vì vậy Ôn Nhiên gần quan được ban lộc, là người đầu tiên được bế công chúa nhỏ.
“Chú Ôn, chú diễn làm anh Vô Ưu rất đẹp trai ạ.” Kỳ Kỳ được Ôn Nhiên bế, mắt liền lấp lánh nhìn cậu, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
Có thể được một cô bé đáng yêu như vậy thích mình, Ôn Nhiên đương nhiên là vừa tự hào vừa vui vẻ: “Cảm ơn Kỳ Kỳ đã thích, Kỳ Kỳ cũng rất xinh đẹp.”
Được thần tượng khen xinh đẹp, Kỳ Kỳ lập tức xấu hổ, mặt đỏ bừng nói: “Chú Ôn ơi, con có thể thơm chú không ạ?”
Chuyện này... Ôn Nhiên liếc nhìn Trang Tráng Tráng. Sau khi cậu ta biểu thị bản thân không có ý kiến gì, Ôn Nhiên liền để Kỳ Kỳ hôn lên má mình một cái.
Kỳ Kỳ được hôn thần tượng rồi thì đặc biệt hài lòng, cứ dựa trong lòng Ôn Nhiên lưu luyến không muốn xuống.
Hạ Diệp đứng một bên cảm thấy chua xót, cậu cũng... thật sự muốn được bế tiểu Loli, nhưng mà tiểu Loli giờ đang trò chuyện với thần tượng nên rất sung sướng, căn bản là không chú ý tới vị chú còn lại.
“Cậu mới đúng là người thắng trong cuộc sống này đó.” Hạ Diệp nói với Trang Tráng Tráng.
Trang Tráng Tráng lại không tim không phổi cười cười, đáp: “Đều giống nhau cả mà, con trai con gái gì đều là con, nuôi con gái lớn rồi còn phải cho vàng cho tiền đó.”
Hạ Diệp lại càng buồn rầu, cậu cũng muốn cho tiền cho vàng đây.
Lúc này, Lương Duy từ phòng bếp đi ra, thấy vẻ mặt của Hạ Diệp buồn rầu, anh liền đi tới hôn cậu một cái: “Em sao vậy, nhăn mày nhăn mặt vào thế.”
“Em muốn có con gái!”
Lương Duy giật mình, lại nhìn thấy Kỳ Kỳ đang được Ôn Nhiên bế trong lòng, ngay lập tức liền hiểu ra, giọng đầy cưng chiều nói: “Để cuối tuần anh đón con gái của dì sang đây ở vài ngày nhé, bọn họ cũng vừa đúng lúc đang bận không thể trông con.”
Tiểu Loli của dì nhà Lương Duy cũng rất dễ thương rất đáng yêu, chỉ là cô bé cực kì thích khóc thích quấy, vô cùng khó hầu hạ. Phỏng chừng đưa cô bé về chưa tới hai ngày, cái ý nghĩ muốn có con gái của Hạ Diệp đã hoàn toàn biến mất ấy chứ.
Đương nhiên, Hạ Diệp cũng không hề biết là Lương Duy đang gài bẫy mình, còn cao hứng mà hôn Lương Duy một cái: “Anh yêu anh là tốt nhất.”
Trang Tráng Tráng: “Mù mắt chó.”
Ôn Nhiên: “Mắt chó mù.”
Ăn cơm trưa xong thì tổ chức sinh nhật, buổi chiều mấy ông ba lại đưa bọn trẻ đi ra công viên trò chơi. Mấy ông đàn ông còn vì chuyện mấy đứa trẻ mà tranh luận với nhau cả nửa buổi chiều. Đợi đến lúc bọn nhỏ chơi tới mệt, thì cũng vừa đúng lúc Thẩm Minh Xuyên kết thúc công việc, tới đón ba mẹ con Ôn Nhiên về.
Chào tạm biệt Hạ Diệp và Trang Tráng Tráng, Thẩm Minh Xuyên bế Náo Náo đã chơi mệt và ngủ thiếp đi. Ôn Nhiên thì dắt tay Phiền Phiền cùng đi tới chỗ đỗ xe. Không tìm được chỗ đỗ xe nào tốt xung quanh đó, nên chỗ Thẩm Minh Xuyên đỗ hơi xa.
Vốn dĩ Phiền Phiền không muốn dắt tay. Tiểu Phiền Phiền trên lưng còn áp lực hình tượng cảm thấy rằng cái hành động dắt tay là rất không phù hợp với hình tượng 'Cool ngầu, bá đạo' của nhóc, kiên quyết muốn tự đi một mình, nhưng ba nhỏ đã lấy lý do sợ nhóc con lạc mà gạt bỏ ngay.
Ở đây dòng người đông đúc, nếu không nắm tay bé con thì rất dễ bị chen lấn rồi lạc mất.
Ôn Nhiên thấy Phiền Phiền có chút không tình nguyện, thì cười nói: “Không phải nói hội chứng tuổi dậy thì đều là hơn mười mấy tuổi sao, thế nào mà Phiền Phiền mới bảy tuổi đã bắt đầu có biểu hiện rồi.”
Thẩm Minh Xuyên đổi bên tay bế Náo Náo, đừng thấy Náo Náo còn chưa đến hai tuổi mà coi thường nhé, cũng nặng phết đấy. Hắn nghe Ôn Nhiên nói, liền đáp: “Có lẽ là vì đặc biệt ngây thơ chăng.”
“Ba mới ngây thơ ý.” Phiền Phiền phản bác lại hắn.
“Ai dô, ngay cả ba con mà con cũng dám cãi cơ đấy, muốn làm phản à?” Thẩm Minh Xuyên thấy cực kì mới mẻ mà nâng giọng cao hơn nói.
Quả nhiên là Phiền Phiền có hơi sợ, liền nhỏ giọng nói cái câu khi bị bức ép mà nhóc mới học được trên TV dạo gần đây: “Chỉ cho phép quan lớn đốt lửa, không cho phép dân thường thắp đèn.”
Ôn Nhiên và Thẩm Minh Xuyên nhìn nhau phì cười, cái thằng nhóc tinh quái này.
Đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng dòng người cũng thưa bớt. Đột nhiên Ôn Nhiên chỉ vào một khu phố, hỏi: “Anh còn nhớ nơi này không?”
“Gì cơ?” Thẩm Minh Xuyên nghi hoặc nhìn sang phía Ôn Nhiên chỉ, hiển nhiên là Thẩm tổng là người hay quên, nên đã quên sạch cả.
“Đó là nơi mà bọn mình lần đầu tiên gặp nhau đó.”
Thẩm Minh Xuyên ngớ người ra.
Ký ức về khu phố này lại khắc sâu trong trí nhớ của Ôn Nhiên, bởi văn phòng thuộc công ty đại diện cũ của cậu tọa lạc ở khu phố ấy. Mặc dù bây giờ đã vật đổi sao dời từ lâu, nhưng nơi này vẫn như thế không thay đổi gì cả.
Khi đó, cậu đắc tội với Đàm Hoài, bị công ty đóng băng hoạt động, không được nhận bất kì một bộ phim nào, ngay cả diễn vai xác chết thì cũng không muốn loại như cậu. Vừa tuyệt vọng lại vừa tức giận, Ôn Nhiên liền tới công ty muốn tìm cấp cao hơn để tranh luận.
Nhưng với thân phận của cậu, đừng nói đến các cấp cao, ngay cả một quản lý cũng chả gặp được. Cậu ngồi ngốc ở trong công ty suốt một ngày, thật vất vả mới chờ được một vị lãnh đạo, còn chưa kịp khiếu nại rằng trên lưng mình đeo một án oan, thì cậu đã bị cái tên lãnh đạo không phân tốt xấu đó mắng xối xả một trận.
Vừa đáng thương lại vừa bất lực.
Cậu nản lòng thoái chí đi ra khỏi tòa nhà công ty, liền bị một người hào kiệt bước từ trên chiếc xe đỗ ngoài cửa ngăn lại. Ôn Nhiên tự thấy mình không phải người mê cái đẹp, nhưng nhìn người đàn ông mặc áo trắng quần đen, khí chất mạnh mẽ, thì vẫn bị kinh ngạc một chút. Cái cảnh người nọ dưới ánh hoàng hôn vươn tay mình tới, giọng nói lạnh lùng nói một câu 'Xin chào', đã in thật sâu trong trí nhớ của cậu.
Giờ đây, thoáng cái đã mười năm trôi qua, vậy mà cảnh tượng ấy vẫn cứ hiện lên rõ ràng như thế.
Mà người trước mặt cậu, vẫn trước sau như một, chỉ là khuôn mặt đã bớt đi sự lạnh lùng, nhiều hơn sự chín chắn và ôn hòa.
Thẩm Minh Xuyên được cậu nhắc nhở thì cũng đã nhớ ra, hắn nghĩ lại một chút về cảnh tượng hôm ấy, rồi nói: “Năm đó nói thế nào thì anh cũng là xe sang người đẹp trai, tại sao lại bị em coi là kẻ lừa đảo vậy?”
“Có lẽ là vì em đã tuyệt vọng quá lâu, cũng không biết may mắn sinh ra có dạng gì, vẫn luôn ôm sự thù hận với thế giới này chăng?” Ôn Nhiên nghĩ lại lúc đó, thật ra cậu đã không còn nhớ được lúc ấy mình nghĩ gì nữa rồi.
Cái khoảng thời gian không vui mà Ôn Nhiên từng trải qua kia, cậu rất ít khi nhắc đến nó với hắn. Cứ nghĩ về tình cảnh khi đó, trong lòng Thẩm Minh Xuyên tràn ngập nỗi đau xót, hắn nắm chặt tay cậu.
Ôn Nhiên cũng nắm thật chặt tay Thẩm Minh Xuyên, nhìn hắn một cái, cười nói: “Đều đã qua lâu rồi, đoạn ký ức đó đã sớm bị tháng năm lau sạch sẽ cả, nếu không gặp được anh, hiện tại cũng không biết em còn đang lang bạt ở đâu đó.”
“Nếu không gặp được em, nói không chừng hiện tại anh vẫn còn là ông già độc thân kiên quyết phản đối hôn nhân đấy.” Thẩm Minh Xuyên đáp.
Nói đến đây, hai người lại nhìn nhau cười.
Phiền Phiền ở bên cạnh nghe hai ông ba nhà mình tán tỉnh nhau đến mức buồn nôn, cả người nổi hết da gà.
Nhưng mà nhóc cũng không dám nói gì đâu, nhóc sợ mình sẽ lại bị dạy dỗ một trận mất.