12. Chương 12: Người Hàng Xóm Kỳ Lạ (2)

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế

Chương 12: Người Hàng Xóm Kỳ Lạ (2)

Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe nội dung cuộc điện thoại, Tần Tiểu Vi không khỏi ngước nhìn hắn một cái.
“Được rồi, Lục Trú, biết vậy là đủ rồi! Cậu nhóc, về nhà mà gõ code đi, đợi trò chơi xong tao sẽ đầu tư cho mày... Chuyện của tao mày đừng có lo!”
Đặt chiếc vali nằm ngang trong thùng xe phía sau, Tần Tiểu Vi lái chiếc xe ba bánh điện rời đi. Xe còn chưa ra khỏi bãi đậu, nàng đã nghe tiếng động cơ gầm rú phía sau, một chiếc xe thể thao màu xanh lam bảo thạch lao vun vút vượt qua, nhanh chóng biến mất khỏi bãi.
Tiếng động cơ ồn ã khiến những công nhân đang bận rộn bốc dỡ hàng trong bãi đều ngoái đầu nhìn theo.
Tần Tiểu Vi nghĩ, xe thể thao thì đẹp thật, nhưng quá phô trương. Tiếng động cơ ầm ĩ kia giống như đang cố tình tuyên bố với cả thế giới: “Mau nhìn tao kìa, tao đến rồi!” – “Mau nhìn tao kìa, tao đi đây!”
Trong không gian của mình cũng có một chiếc xe thể thao. Vì tò mò, năm ngoái nàng đã dùng tiền vàng mua một chiếc màu đỏ chót. Tốc độ rất nhanh, nhưng ồn quá. Nàng chỉ lái thử hai lần trong nông trại, sau đó đành để xe đậu ven đường làm cảnh.
Trường học gần chỗ ở, xe ba bánh điện chỉ mất năm phút là tới nơi. Bình thường giờ này, cổng trường chỉ lác đác vài chiếc xe điện giao hàng qua lại. Nhưng hôm nay, thay vào đó là những chiếc xe tải nhỏ nối đuôi nhau ra vào.
Tần Tiểu Vi quen chú bảo vệ cổng trường, lúc quẹt thẻ sinh viên, nàng thuận miệng hỏi mấy chiếc xe kia chở gì.
“Toàn rau với lương thực nhà ăn mua đó. Trên tin không nói sắp mưa to, ngập lụt à? Trường mình đông giáo viên, học sinh thế này, lỡ bị kẹt trong trường mà không có gì ăn thì khổ!”
Chào chú bảo vệ vài câu, Tần Tiểu Vi liền lái xe ba bánh về ký túc xá. Trên đường, nàng phát hiện những xe tải kia không đi về phía nhà ăn, mà lại chia ra, chạy tới các tòa nhà giảng đường.
Nàng nghĩ một chút đã hiểu. Khi mưa lớn, nhà ăn chắc chắn sẽ bị ngập. Nếu thực phẩm để trong đó thì chỉ tổ phí!
Cửa chính khu ký túc nữ đã bị cô quản lý khóa trái bằng xích từ bên trong. Muốn vào phải xin chìa khóa mở từ trong ra. Trước đây, mỗi lần gặp trường hợp này, Tần Tiểu Vi thường nhờ bạn học ở tầng một chưa ngủ “mượn đường” trèo qua ban công vào.
Nhưng giờ đây, tất cả phòng tầng một đều đã dọn đi, cửa ban công đóng im ỉm. Dù cô quản lý ở ngay cạnh cửa lớn, nhưng bà ghét nhất là bị gọi dậy mở cửa, lần nào cũng nổi giận dữ dội. Tần Tiểu Vi không dám làm phiền, bèn hỏi trong nhóm chat ký túc, cuối cùng là Phạm Cẩn mặc đồ ngủ xuống mở cửa giúp.
“Vi Vi, sao mày về trễ vậy? Tụi tao tưởng hôm nay mày không về luôn rồi!” Phạm Cẩn chủ động xách giúp một chiếc vali, “Thang máy hai hôm nay chở quá nhiều đồ, làm việc quá sức nên hỏng rồi, mình phải đi cầu thang.”
“Hai hôm nay bận chết, tao tan làm lúc mười giờ rưỡi, trên đường về lại kẹt xe liên tục, bữa tối còn chẳng có thời gian ăn, tranh thủ lúc họp đi vệ sinh nhét vội cái bánh mì...” Tần Tiểu Vi vừa nói vừa đi theo sau.
“Công việc ngân hàng ghê vậy hả?”
“Bình thường cũng đỡ, buổi chiều có thể lười biếng thoải mái. Nhưng hai hôm nay vì tin mưa to, nhiều người đổ xô đến rút tiền nên mới bận rộn thế này.”
Chi nhánh thực tập của nàng lương thấp, nhưng bù lại áp lực công việc nhẹ nhất trong số các công ty thực tập. Tần Tiểu Vi chọn chỗ này chính vì công việc nhàn, để có thêm thời gian làm việc riêng.
Nếu không, với thành tích của nàng, tìm một công việc thực tập lương 4000 tệ/tháng trở lên, sau khi chính thức hóa lương tăng gấp đôi như bạn cùng phòng, hoàn toàn không khó.
Phạm Cẩn nói: “Hai hôm nay đúng là đông người rút tiền lắm. Tối qua tao với Lâm Lâm đi rút ở cây ATM khu phố thương mại, xếp hàng gần hai tiếng mới tới lượt. Có cảnh sát vũ trang cầm súng đứng canh bên cạnh luôn. Máy hết tiền là tháo ra thay hộp mới. Tao chưa từng thấy nhiều tiền mặt thế, từng hộp, từng hộp xếp đầy...”
Tần Tiểu Vi gật đầu: “Xe chở tiền cũng bận luôn. Sáng nay vì xe đến trễ, ngân hàng tao mấy khách suýt đánh nhau. Ba người các mày mai có đi thực tập không?”
Phạm Cẩn lắc đầu: “Tao chỉ xin nghỉ hai ngày, mai phải đi làm. Nhưng ông chủ bảo chuyển hết máy tính, máy in trong công ty đi rồi, cho nghỉ luôn. Hai đứa kia cũng vậy, đều được nghỉ.”
Tần Tiểu Vi tỏ vẻ ghen tị: “Tốt thật! Tao mai còn phải đi làm thêm một ngày, rạng sáng phải dậy sớm phụ chú đi chợ đầu mối nhập hàng, ngày kia mới được nằm ườn. Lo quá, không khéo tao đột tử mất!”
Nghe nàng than vãn, Phạm Cẩn “phì” một tiếng cười lớn: “Đâu có, mày là người sống điều độ nhất, tóc rậm nhất phòng 1206, chuyên gia dưỡng sinh đây! Mỗi ngày ngủ đủ tám tiếng, không sai một phút.”
Tần Tiểu Vi giả vờ thở dài, đùa: “Giờ không được rồi, hôm qua tao chỉ ngủ bốn tiếng, hôm nay chắc còn ít hơn.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi lên tầng mười hai.
Thông thường, ký túc xá cắt điện lúc mười một giờ đêm. Nhưng hai hôm nay do sinh viên các tầng một đến tầng ba phải dọn nhà, nên ban đêm không cắt điện.
Bình thường, rất nhiều sinh viên đợi đúng giờ cắt điện mới leo lên giường. Nhưng hai hôm nay không cắt điện, mọi người tha hồ thức, quá mười hai giờ vẫn còn đông người thức khuya.
Ba người bạn cùng phòng của Tần Tiểu Vi cũng chưa ngủ. Tiêu Lâm Lâm đang xem phim, Đoạn Hà thì đang gọi điện thoại, chơi game cùng bạn bè.