Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, Thẩm Liệt đã biết Trần Tĩnh An thuộc về anh. Cô gái miền Nam với nét duyên dáng trời phú, dù vụng về trượt cú bi-a ngớ ngẩn, cô vẫn khiến anh say mê. Nụ cười nhẹ nhàng và giọng nói ngọt lịm như nước sông mềm mại cất lên: "Em làm anh thua mất rồi, làm sao bây giờ?" Câu nói ấy, ngọt đến nao lòng. Thế nhưng, Trần Tĩnh An đã sớm nghe danh Thẩm Liệt – một kẻ phong lưu khét tiếng, ẩn sau vẻ ngoài lịch lãm là trái tim tăm tối và thủ đoạn cao tay. Một tên khốn trong bộ vest đắt tiền. Và quả thực, ngay lần đầu chạm mặt, ánh mắt anh đã bùng lên sự càn rỡ không che giấu, thốt ra lời tuyên bố đầy thách thức: "Anh ta không xứng với cô." Đêm mưa ấy, khi Trần Tĩnh An bàng hoàng chứng kiến cảnh bạn trai mình ngoại tình, một chiếc Bentley đen bóng lặng lẽ dừng lại bên cạnh cô. Thẩm Liệt, ẩn mình trong bóng tối mờ ảo, không lộ rõ nét mặt, chỉ buông một câu mời gọi đầy quyền lực: "Nghĩ thông suốt rồi thì lên xe." Cả người cô ướt sũng, lạnh buốt, nhưng lời nói lại sắc lạnh: "Đây chẳng phải là điều anh muốn sao?" Chiếc áo khoác mang mùi thuốc lá thoang thoảng được khoác lên người cô. Ngón tay anh khẽ chạm vào lồng ngực cô, nơi trái tim đang loạn nhịp. Thẩm Liệt cười khẩy, ánh mắt sâu thẳm: "Điều nông cạn này ư? Không phải. Thứ anh muốn... là cả trái tim em."