Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 20: Tiểu gia hỏa nổi trận lôi đình
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Âu Dương Húc vốn định trước khi hết ca trực sẽ ghé qua phòng bệnh thăm bệnh nhân đầu tiên của mình, nhưng...
"Y tá, bệnh nhân giường số 38 đâu rồi?" Nhìn chiếc giường bệnh trống không cùng với các thiết bị y tế bị bỏ xó một bên, Âu Dương Húc lập tức tìm y tá hỏi rõ sự tình.
"À, cậu hỏi Ngô đội trưởng sao? Anh ấy đi ra ngoài rồi, đã rời đi từ hai giờ sáng."
"Cái gì?" Nghe câu trả lời, khóe mắt Âu Dương Húc muốn nứt ra, vô cùng bực bội.
Cái tên chết tiệt này, phẫu thuật chưa đầy 24 tiếng đồng hồ mà lại dám tự tiện bỏ đi ư???
Hôm qua, Ngô Hạo Thiên đã hứa sửa xe cho Âu Dương Húc, lại vì phẫu thuật cho anh ta mà Âu Dương Húc kiếm được 100 điểm tích phân. Vốn dĩ thái độ của Âu Dương Húc đối với vị đại boss phản diện này đã có chút thay đổi, cảm thấy người này cũng không đến nỗi nào. Vậy mà hôm nay vừa hay tin anh ta đã đi, Âu Dương Húc lập tức quay ngoắt 180 độ.
Cái tên đáng ghét chết tiệt này, vậy mà dám trốn viện, anh làm phản diện cũng đáng, anh làm tang thi vương cũng không oan chút nào!
"Lão đại, phát súng đó của anh quá đỉnh, tên kia sợ tới mức tè ra quần!"
"Đúng vậy, đúng vậy, tài bắn súng của lão đại quá chính xác!"
Đi ra khỏi phòng trực của y tá, Âu Dương Húc liền nghe được giọng nói ồn ào của Vương Quân ở hành lang. Âu Dương Húc nghiêng đầu tặc lưỡi đi về phía ba người.
"Âu Dương quân y!" Thấy gương mặt tối sầm của Âu Dương Húc, nụ cười trên mặt ba người cứng đờ.
"Hừ, tôi từng nghe người ta vượt ngục, chứ chưa từng nghe qua người ta bỏ viện. Ngô đại đội trưởng thật đúng là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả* nha!" Ngửa đầu nhìn cái tên đáng ghét cao hơn mình đến nửa cái đầu, Âu Dương Húc thật muốn hung hăng cho anh ta vài đấm.
(*Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả: trước đây không có ai, sau này cũng không có ai được như vậy.)
Mẹ nó, lão tử lần đầu tiên cứu người, anh không thể trân trọng thành quả lao động của lão tử được sao hả?
"Tôi, đại đội chúng tôi hôm qua có nhiệm vụ. Cho nên......" Nhìn ánh mắt tóe lửa của tên nhóc, Ngô Hạo Thiên vội vàng giải thích.
"Cho nên anh liền đi chấp hành nhiệm vụ, anh cũng giỏi thật đấy nha, mới phẫu thuật được 5 tiếng đã có thể đi làm nhiệm vụ!"
Mẹ nó, không muốn sống nữa có đúng không, không biết sau khi phẫu thuật mà vết mổ bị nứt ra thì sẽ gây xuất huyết dẫn đến tử vong sao? Không biết sau khi phẫu thuật mà bị nhiễm trùng sẽ gây tử vong sao?
"Là Âu Dương quân y y thuật quá cao siêu!" Ngô Hạo Thiên không chút keo kiệt tán dương Âu Dương Húc.
"Vô lý! Anh là đang ngang nhiên lãng phí tài nguyên y tế quốc gia. Anh là đang lãng phí tiền thuế của người dân. Anh có biết hay không, phí phẫu thuật của anh, tiền thuốc men, tiền viện phí đều do quốc gia cấp, đều là tiền thuế của dân mà ra. Anh có tư cách gì mà muốn đi là đi? Nơi này là bệnh viện, không phải đại đội bộ đội đặc chủng của anh. Ở chỗ này, lời nói của Ngô Hạo Thiên anh không có giá trị!"
Mẹ nó, chưa bao giờ thấy người không biết trân trọng tính mạng của mình như vậy.
Lãng phí tài nguyên quốc gia, tiền thuế người dân. Cái tội danh này có phải hơi quá đáng không?
"Âu Dương quân y, cái này......"
"Câm miệng, không phải chuyện của anh!" Liếc xéo Vương Quân một cái, Âu Dương Húc buộc hắn im miệng.
"Thực xin lỗi Âu Dương quân y, tôi lẽ ra nên báo với cậu một tiếng trước." Ngô Hạo Thiên chủ động xin lỗi.
Aiz, lớn ngần này lần đầu tiên bị người ta vuốt mặt không nể mũi* quở trách như vậy? Nhưng biết mình không có lý, Ngô Hạo Thiên cũng chỉ đành cúi đầu nhận lỗi.
(*Vuốt mặt không nể mũi: Thẳng tay phê phán hoặc làm điều tệ hại với người nào đó mà không nể nang họ có liên quan thân thiết với người khác có thế lực, địa vị cần phải kính nể hay không.)
"Hừ, đừng có nói xin lỗi. Anh không phải xin lỗi tôi. Tôi là quân y, khám bệnh cho anh là trách nhiệm của tôi. Người anh cần xin lỗi chính là quốc gia, là người dân nộp thuế, còn có bản thân anh. Tôi nói cho anh biết, anh trong giai đoạn hậu phẫu nguy hiểm tự ý rời khỏi phòng hồi sức, nếu xuất hiện bất kỳ biến chứng nào sau phẫu thuật, tôi Âu Dương Húc sẽ không chịu bất cứ trách nhiệm nào. Còn có, trong vòng một tuần, trước khi anh cắt chỉ, tôi sẽ không cho phép anh xuất viện. Nếu như anh lại đi ra ngoài chấp hành cái nhiệm vụ quái quỷ gì đó, vậy thì anh cứ dứt khoát đi luôn đừng có quay về nữa!" Âu Dương Húc dõng dạc nói xong rồi bỏ đi.
"Oa, tiểu gia hỏa này mà nổi giận lên, thật sự đáng sợ!" Vương Quân vừa nói vừa vỗ vỗ ngực, ra vẻ kinh hãi.
"Có lẽ tối hôm qua chúng ta nên báo cho quân y Âu Dương biết trước!" Lưu Chí Siêu có chút hối hận nói.
Nếu nói sớm hơn, có lẽ cậu ta cũng sẽ không nổi trận lôi đình như vậy.
"Này, cậu ngốc à. Cậu nói với cậu ta, cậu ta mà cho lão đại đi ra ngoài mới là chuyện lạ!" Vương Quân trợn mắt.
"Cũng đúng!" Nếu nói thật lòng, chỉ sợ Âu Dương Húc cũng sẽ không để cho lão đại rời bệnh viện đâu.
"Hắc hắc hắc......"
Dư âm từ trận giáo huấn của Âu Dương Húc với vẻ mặt cau có khiến khóe miệng Ngô Hạo Thiên khẽ cong lên. Tên nhóc này nổi giận lên, còn rất thú vị!
"Aiz, lão đại!" Nhìn Ngô Hạo Thiên đi vào phòng bệnh, Vương Quân và Lưu Chí Siêu cũng đi theo vào.