41. Chương 41: Âu Dương Húc kể hết sự thật

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 41: Âu Dương Húc kể hết sự thật

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến ký túc xá, Ngô Hạo Thiên cẩn thận đặt người yêu đang nằm trong lòng xuống giường.
“Tiểu Húc, em làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe không? Anh đưa em đến bệnh viện nhé?” Ngô Hạo Thiên lo lắng lau những giọt mồ hôi lạnh như băng trên trán người yêu.
“Không, em không sao. Anh đi khóa cửa lại, rồi tắt đèn đi. Em có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói với anh.” Âu Dương Húc kiên định nhìn anh, quyết định nói ra tất cả sự thật cho người nam nhân này, để thay đổi vận mệnh của anh.
“Tiểu Húc…” Cầm lấy bàn tay lạnh buốt của cậu, Ngô Hạo Thiên lo lắng gọi tên cậu.
“Anh cứ làm theo lời em đi, em là quân y, cơ thể của mình em hiểu rõ nhất.”
Thấy người yêu kiên quyết như vậy, Ngô Hạo Thiên gật đầu, đi khóa cửa phòng rồi tắt hết đèn.
Cảm nhận được nam nhân đã trở lại ngồi bên cạnh, Âu Dương Húc nhẹ nhàng xích lại gần, nắm lấy tay anh.
“Hạo Thiên, em muốn kể anh nghe một câu chuyện cũ.”
“Ừ, em nói đi.” Ngô Hạo Thiên gật đầu, sẵn sàng lắng nghe.
“Em… em là một người xuyên việt, em vốn dĩ không thuộc về thế giới này của anh. Em đến từ một thế giới khác!” Âu Dương Húc cắn răng, khó khăn nói ra những lời này.
“Tiểu Húc?” Nhìn bóng dáng mờ ảo bên cạnh, lúc này Ngô Hạo Thiên không nhìn rõ biểu cảm trên mặt người yêu, nhưng anh có thể cảm nhận được khi cậu nói ra những lời này, giọng điệu vô cùng kiên định. Vì vậy, đây không phải là lời nói đùa mà là… mà là sự thật!
“Tin tưởng em, những gì em nói là sự thật. Ở thế giới bên kia, em là một đứa trẻ sinh ra ở miền núi. Năm em ba tuổi, ba mẹ em lái xe kéo từ nông thôn ra thành phố, không may xe kéo bị xe tải đâm lật, ba mẹ em đều qua đời. Sau đó, em và bà nội nương tựa vào nhau. Em luôn vừa học vừa làm, vừa nỗ lực vừa chịu khó để hoàn thành đại học, rồi trở thành bác sĩ khoa ngoại ở một bệnh viện nhỏ. Nhưng thật đáng tiếc, em còn chưa kịp báo hiếu cho bà nội thì khi em vừa mới đi làm chưa đầy một tháng, bà em cũng qua đời. Cuối cùng, em một mình cô độc sống ở thành phố đó, em đã rất rất nỗ lực làm việc. Em công tác ở bệnh viện năm năm, được viện trưởng đề bạt làm bác sĩ chủ nhiệm khoa ngoại. Mỗi ngày em đều là người đến sớm nhất và về muộn nhất. Em muốn vì những người thân đã mất của em mà nỗ lực sống tiếp.” Âu Dương Húc nói đến đây, giọng cậu đã nghẹn lại.
“Tiểu Húc…” Ngô Hạo Thiên ôm chặt lấy vai người yêu, nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng.
“Ngày 12 tháng 3 năm đó, em như mọi ngày, đến bệnh viện sớm nhất. Em bước vào thang máy, nhấn nút tầng 63. Thang máy từ từ đi lên, nhưng đến tầng 50 thì đột nhiên dừng lại. Lúc đó trong thang máy chỉ có một mình em, em thực sự rất sợ hãi, em liều mạng nhấn nút nhưng thang máy vẫn không chịu mở. Em ấn nút báo nguy khẩn cấp, nhưng nút báo nguy cũng không hề kêu. Lúc đó em thực sự rất hoảng loạn, không biết phải làm gì. Đột nhiên thang máy như ngựa đứt dây cương, lao nhanh xuống phía dưới, cả người em bị hất văng xuống sàn. Lúc đó em cảm thấy rất đau, rất đau, toàn thân đau nhức, sau đó… sau đó em không còn biết gì nữa…”
“Em… em chết trong thang máy sao?” Ngô Hạo Thiên nắm chặt tay người yêu, muốn nói rồi lại thôi.
“Đúng vậy, em chết trong thang máy. Từ tầng 50 rơi thẳng xuống tầng 1, làm sao em còn sống được?” Âu Dương Húc nói đến đây thì nước mắt đã rơi đầy mặt. Đây là toàn bộ quá trình cậu chết đi mà cậu vẫn còn nhớ rất rõ.
“Vậy… vậy làm sao em lại có thể đến được nơi này?” Ngô Hạo Thiên đau lòng hỏi.
“Là mạt thế sinh tồn hệ thống đưa em đến nơi này. Ngày đó cũng là ngày 12 tháng 3. Âu Dương Húc nguyên bản đã gặp tai nạn bị xe đâm chết, còn em, trùng họ trùng tên, đã trở thành cậu ta.”
“Mạt thế sinh tồn hệ thống là cái gì?” Ngô Hạo Thiên khó hiểu hỏi.
“Hạo Thiên, thật ra thế giới này của anh là một quyển sách. Một quyển sách mà em đã đọc qua rất nhiều lần, tên là «Mạt Thế Anh Hùng»!”
“Em là muốn nói, chúng ta đang sống trong một quyển sách, và em là người biết hết nội dung của quyển sách này sao?” Nếu vậy thì người yêu của anh chẳng phải đã trở thành nhà tiên tri rồi sao?
“Đúng vậy!” Âu Dương Húc gật đầu xác nhận.
Ngô Hạo Thiên nhíu mày, tự hỏi lại tất cả những gì người yêu vừa nói, lặp lại lần nữa trong đầu. “Nếu quyển sách này gọi là «Mạt Thế Anh Hùng», nói cách khác, chúng ta sắp phải đối mặt với mạt thế đúng không?”
“Đúng vậy, chuyện này phải nói đến Bành Thành!” Âu Dương Húc khẽ thở dài một tiếng.
“Bành Thành? Có liên quan gì đến Bành Thành?”
“Đúng vậy, có liên quan rất lớn đến Bành Thành, chưa kể Bành Thành cũng là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời của anh!” Nghĩ đến việc Ngô Hạo Thiên sắp phải gặp biến cố lớn, thay đổi cả cuộc đời, Âu Dương Húc cảm thấy ngực đau nhói! Cậu không muốn chuyện đó xảy ra.
“Có liên quan đến anh sao?” Ngô Hạo Thiên khó hiểu nhìn người yêu hỏi.
“Đúng vậy, có quan hệ cực kỳ lớn với anh!” Âu Dương Húc nắm lấy tay anh, khẽ thở dài.
“Trong vũ trụ có một hành tinh tên là tinh cầu W. Nó được ví như kẻ dọn rác trong vũ trụ, nổi tiếng là một hành tinh rác thải, nơi rất nhiều tài nguyên bị ô nhiễm, rác thải, chất thải hạt nhân, và rất nhiều virus cùng năng lượng trong vũ trụ đều bám vào. Năm ngày trước mạt thế, cũng chính là ngày 14 tháng 6, tinh cầu này đã va chạm với Trái đất, gây ra động đất ở Bành Thành.”
Nghe người yêu từ từ kể, Ngô Hạo Thiên khẽ gật đầu. “Không sai, trong văn kiện cấp trên đưa cho anh có nhắc tới. Bành Thành đúng là vào đêm khuya ngày 14 đã xảy ra động đất cấp 6.”
“Sau khi động đất ở Bành Thành, virus W cùng nguồn năng lượng W cũng đồng thời từ Bành Thành lan tới Vinh Quốc.”
“Đúng vậy, nhiệm vụ của đội anh chính là đi lấy mẫu virus W đưa về Cảnh Thành để nghiên cứu.” Ngô Hạo Thiên gật đầu, không chút kiêng kỵ nói ra nội dung nhiệm vụ với người yêu.
“Hiện tại, Bành Thành có 70% người đã nhiễm virus W, còn lại 30% người không bị nhiễm, sau đó sẽ bị những người đã nhiễm dần dần ăn thịt. Vì vậy, ngay lúc này Bành Thành chính là địa ngục trần gian. Bất cứ ai đến Bành Thành, kết cục chỉ có một, đó chính là nhiễm virus W và biến thành tang thi ăn thịt người!”
Nghe người yêu nói vậy, Ngô Hạo Thiên nheo mắt lại. “Anh… anh đi cũng sẽ biến thành tang thi sao?”
“Đúng vậy, trong nguyên tác, anh cùng với toàn bộ đội đặc nhiệm số 18 của anh đều biến thành tang thi. Các anh trở thành nhóm tang thi đầu tiên, hơn nữa, anh còn biến thành tang thi vương, thống trị toàn bộ Bành Thành.” Âu Dương Húc không che giấu, nói hết tất cả những gì mình biết cho Ngô Hạo Thiên.
“Vậy… kết cục của anh thì sao?” Ngô Hạo Thiên suy nghĩ một lát rồi vội vàng hỏi.
Nếu bản thân anh thật sự biến thành quái vật ăn thịt người, không thể sống cùng nhân loại, thì kết cục của anh chắc chắn sẽ không tốt đẹp rồi?
“Anh ở mạt thế thống lĩnh tang thi mười năm, xâm chiếm hai phần ba Vinh Quốc, là đại boss phản diện trong nguyên tác. Nhưng đến năm thứ mười của mạt thế, anh suất lĩnh tang thi tấn công thành đô Cảnh Thành, và bị nam chính trong nguyên tác giết chết.”
“Nam chính là ai?” Quả nhiên, kết cục của một quái vật như anh chính là cái chết.
“Sở Hàn!” Âu Dương Húc thốt ra một cái tên.
“Là hắn sao?” Ngô Hạo Thiên hơi kinh ngạc khi nghe thấy cái tên này.
Khó trách, khó trách khi người yêu lần đầu tiên nhìn thấy Sở Hàn lại có vẻ sợ hãi như vậy. Thì ra, thì ra người yêu đã sớm biết người kia sẽ giết chết người mình yêu!
“Trong nguyên tác, Sở Hàn chẳng những giết được tang thi vương là anh, hắn còn giết cả em. Vì vậy, hắn chính là khắc tinh trong sinh mệnh của chúng ta!” Đối với Âu Dương Húc mà nói, Sở Hàn vĩnh viễn là ác mộng mà cậu không thể nào vứt bỏ được.
“Giết em sao? Tại sao hắn lại muốn giết em?” Nếu nói anh chính là đại boss phản diện, Sở Hàn vì nhân loại mà trừ hại, giết anh là chuyện thường tình. Nhưng Tiểu Húc, tại sao cũng sẽ bị giết? Chẳng lẽ vì Tiểu Húc là người yêu của anh?
“Bởi vì trong nguyên tác, Âu Dương Húc là tình địch của Sở Hàn. Âu Dương Húc thích nữ nhân Hoàng Y Y, là vợ cả của Sở Hàn.”
Nếu đời này đã không có Hoàng Y Y ràng buộc, Sở Hàn không biết có còn đối phó với pháo hôi là cậu nữa hay không đây?
Có lẽ Ngô Hạo Thiên sẽ trở thành ràng buộc mới của cậu, trở thành lý do để Sở Hàn muốn giết chết cậu! Dù sao, bọn họ là túc địch mà! (sinh ra đã là kẻ thù của nhau)
“Hoàng Y Y?” Nghe thấy cái tên này, Ngô Hạo Thiên nheo mắt lại. Người yêu của anh lại thích nữ nhân sao?
“Đó là nữ nhân mà Âu Dương Húc nguyên bản thích, không phải nữ nhân em thích. Anh biết mà, em không hề thích nữ nhân.” Âu Dương Húc vội vàng, kiên nhẫn giải thích với nam nhân của mình.
Ngô Hạo Thiên cân nhắc một chút, rồi tỏ vẻ đã hiểu rõ.
“À, anh hiểu rồi. Nói cách khác, anh không thể đi Bành Thành. Nếu đi Bành Thành thì anh và toàn bộ đội ngũ của anh đều sẽ biến thành quái vật, sẽ bị Sở Hàn giết chết, đúng không?”
“Đúng!” Âu Dương Húc gật đầu.
“Nhưng, nếu anh không đi Bành Thành, vậy quyển sách này chẳng phải sẽ biến thành một dạng khác sao?” Ngô Hạo Thiên lại hỏi.
“Không, em mặc kệ. Em mặc kệ quyển sách này sẽ biến thành cái dạng gì, em chỉ cần anh bình an. Em không muốn anh đi Bành Thành, em không muốn anh biến thành tang thi.” Âu Dương Húc nôn nóng ôm chặt lấy người đàn ông của mình.
Nhìn người yêu không rời không bỏ, ôm chặt lấy mình, Ngô Hạo Thiên nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
“Anh đâu phải tên ngốc, biết rõ có nguy hiểm, anh sao lại đi chứ?”
“Anh… anh quyết định rồi sao?” Không đi nghĩa là chống đối lại cấp trên. Ngô Hạo Thiên sẽ kháng lệnh sao?
“Ừ, anh quyết định rồi!” Nhìn ánh mắt người yêu, Ngô Hạo Thiên vô cùng kiên định nói. Nếu người yêu đã nói hết mọi thứ cho anh biết, thì anh làm sao có thể biết rõ nguy hiểm mà còn đâm đầu vào đầm rồng hang hổ chứ?
“Hạo Thiên!” Âu Dương Húc nhẹ nhàng gọi tên người đàn ông của mình, cậu kéo cổ anh xuống, dùng đôi môi còn vương nước mắt hôn lên môi anh.
Người yêu đột nhiên hôn lên, Ngô Hạo Thiên sửng sốt, ngay sau đó anh từ bị động hóa thành chủ động, giữ chặt gáy người yêu, nhiệt tình hôn cậu.
Môi lưỡi dây dưa với nhau, Ngô Hạo Thiên quyến luyến hết lần này đến lần khác hấp duyện, gặm cắn, mãi lâu sau mới không nỡ buông ra.
“Hạo Thiên, em đưa anh đến một nơi.” Âu Dương Húc ôm chặt người đàn ông của mình. Một lát sau, cả hai người đều biến mất khỏi căn phòng.