Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 43: Bộc Bạch Tình Cảm
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn Ngô Hạo Thiên cúp điện thoại, Âu Dương Húc chớp mắt. "Ha ha, cha anh không bị bệnh tim chứ? Anh không dọa ông ấy sợ đấy chứ?"
"Yên tâm, cả đời ông ấy làm lính. Tinh thần thép mà!" Ngô Hạo Thiên mỉm cười, tỏ vẻ chẳng có gì đáng ngại.
"Vậy tiếp theo thì sao? Anh có muốn nói cho bọn Vương Quân biết không?" Âu Dương Húc hỏi.
Thật ra, nhiệm vụ đã định trước hôm nay đột nhiên bị hủy bỏ khiến cấp dưới của Ngô Hạo Thiên đều cảm thấy bực bội.
"Cần phải nói cho họ biết, nhưng mà em yên tâm, dù anh có nói cho ai đi nữa, cũng sẽ lấy lý do từ chối nhiệm vụ Bành Thành này. Sẽ không liên lụy đến em." Nhìn người yêu, Ngô Hạo Thiên nghiêm túc cam đoan.
"Ừ, em biết!" Ngay cả cha ruột anh cũng không nói sự thật, ý muốn bảo vệ cậu rất rõ ràng.
"Hôm nay đã là ngày 20 tháng 6 rồi, chúng ta chỉ còn lại 4 ngày. Cho nên, chúng ta nhanh chóng báo tin này cho những người thân của mình, để họ có thể chuẩn bị trước." Ngô Hạo Thiên cho rằng việc này là khẩn cấp nhất.
"Được, buổi sáng anh nói chuyện này cho nhóm lính của anh. Buổi tối, chúng ta về nhà em, nói chuyện này cho mẹ em biết!" Để tăng tính thuyết phục, Âu Dương Húc tính toán để Ngô Hạo Thiên nói chuyện này với mẹ.
"Được!" Ngô Hạo Thiên gật đầu đồng ý.
---
Buổi tối, tại biệt thự Âu Dương.
"Mẹ, con về rồi đây!" Vừa vào biệt thự, Âu Dương Húc vừa cười vừa chạy tới bên mẹ, hôn một cái thật kêu lên má bà.
"Ha ha, con trai về rồi!" Thấy con trai về nhà, Tần Phương rạng rỡ hẳn lên, mọi mệt mỏi trong người đều tan biến.
"Chào dì ạ!" Mỉm cười, Ngô Hạo Thiên đưa món quà anh đã mua trên đường đến.
"A, vị này là?" Ngẩng đầu, nhìn người quân nhân trẻ tuổi, anh tuấn trong bộ quân phục chỉnh tề, Tần Phương khẽ nhướng mày.
"Dạ, con là bạn tốt của Tiểu Húc – Ngô Hạo Thiên." Ngô Hạo Thiên mỉm cười lễ phép tự giới thiệu.
"À, thì ra là bạn của Tiểu Húc. Mau vào đây ăn cơm đi!" Tần Phương dẫn khách qua bàn ăn nói.
Một bữa cơm khách và chủ ăn uống vui vẻ. Sau khi ăn xong, Ngô Hạo Thiên và Âu Dương Húc kéo Tần Phương vào thư phòng để nói chuyện riêng.
"Cái gì? Tận thế, tang thi? Người ăn thịt người?" Ngồi trên sofa, Tần Phương không thể tin nổi nhìn Ngô Hạo Thiên, người bà mới gặp lần đầu.
"Đúng vậy dì ạ, đây là văn kiện tối mật trong quân đội. Hiện giờ không có mấy người biết đâu!" Ngô Hạo Thiên gật đầu, trả lời vô cùng nghiêm túc.
"Vậy, vậy nếu như tận thế thật sự tới, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Tần Phương siết chặt tay con trai, hỏi trong bất lực.
"Mẹ, mẹ đừng sợ, mặc kệ sau này thế giới biến đổi thành dạng gì, con đều sẽ bảo vệ mẹ." Ôm lấy vai mẹ, Âu Dương Húc nhẹ giọng an ủi.
"Đúng vậy, mặc kệ về sau thế nào, con đều sẽ bảo vệ dì và Tiểu Húc thật tốt." Ngô Hạo Thiên cam đoan chắc nịch, cực kỳ nghiêm túc.
"Ừ!" Khẽ gật đầu, Tần Phương vẫn còn suy sụp.
"Tiểu Húc, hay là, hay là mẹ đưa con ra nước ngoài đi?" Tần Phương thử hỏi.
"Vô ích thôi mẹ à, virus W là tai họa toàn cầu, cho dù chúng ta đi khỏi Vinh Quốc cũng không thể thoát được đâu." Âu Dương Húc lắc đầu, trực tiếp phản đối cách thức trốn tránh này của mẹ cậu.
"Nhưng mà, nhưng mà mẹ lo lắng, lo lắng con sẽ xảy ra chuyện mà?" Nắm tay con trai, điều Tần Phương lo lắng nhất chính là con trai bà. Tiểu Húc là tất cả đối với bà!
"Yên tâm đi mẹ, con có mẹ, có Hạo Thiên, còn có rất nhiều chiến sĩ bộ đội đặc chủng bảo vệ. Sẽ không có việc gì đâu." Âu Dương Húc mỉm cười, trấn an người mẹ đang lo lắng của cậu.
"Ừ!" Nghe con trai nói vậy, Tần Phương khẽ gật đầu. Nhưng trong lòng vẫn thầm giấu đi nỗi lo lắng.
"Mẹ, con đỡ mẹ về phòng nghỉ ngơi một chút đi!" Âu Dương Húc đỡ mẹ cậu đứng dậy nói.
"Được!" Gật đầu, Tần Phương cùng Âu Dương Húc rời khỏi thư phòng.
Đưa mẹ về phòng xong, Âu Dương Húc lại đưa Ngô Hạo Thiên ra đến cổng lớn.
"Lái xe cẩn thận một chút." Trao chìa khóa xe vào tay anh, Âu Dương Húc nghiêm túc dặn dò đối phương.
"Hôn một cái!" Ôm eo người yêu, Ngô Hạo Thiên cúi đầu áp sát vào người yêu bé nhỏ.
"Dính người thật đấy!" Liếc anh một cái, Âu Dương Húc vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên môi anh.
Đứng ở trước cửa sổ, thấy được cảnh tượng ngoài cổng lớn này, Tần Phương vô thức siết chặt rèm cửa.
Hai đứa nó, hai đứa nó đang hôn nhau ư? Con trai, con trai thích đàn ông sao?
Nghĩ đến khả năng này, Tần Phương cảm thấy choáng váng. Tại sao lại như vậy, tại sao lại như vậy?
---
Ngày hôm sau, phòng tư vấn tâm lý.
"Tần tổng, gần đây ngài lại mất ngủ à?" Nhìn sắc mặt không được tốt lắm của Tần Phương, bác sĩ tâm lý Tiểu Mai hỏi một cách cẩn trọng.
Vị Tần tổng này là người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, là chủ tịch công ty, áp lực công việc rất lớn. Vì thế nên thường xuyên đến chỗ cô để giải tỏa áp lực, là khách quen của cô.
"Không, hôm nay tôi tới không phải để giải tỏa áp lực. Tôi có một số chuyện muốn nhờ cô tư vấn cho tôi một chút!" Tần Phương vội vàng nói.
"Ngài đừng vội, ngồi xuống rồi nói từ từ!" Mỉm cười, bác sĩ tâm lý đưa cho bà một ly nước ấm.
"Tiểu Mai, chúng ta biết nhau cũng đã bốn, năm năm rồi. Chuyện này rất quan trọng đối với tôi, tôi muốn cô đồng ý giữ bí mật giúp tôi!"
"Được, Tần tổng yên tâm. Là bác sĩ tâm lý, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ chuyện riêng tư của bệnh nhân. Đây là đạo đức nghề nghiệp cơ bản nhất!" Gật đầu, Tiểu Mai nghiêm túc cam đoan.
"Tôi, tôi phát hiện, con trai tôi, thằng bé, nó có thể là người đồng tính."
"Đồng tính? Từ nhỏ con trai ngài không hề có hứng thú với con gái sao? Hay là đến tuổi dậy thì đã gặp phải chuyện gì?"
"Không không không, không phải như vậy, trước đây thằng bé, trước đây thằng bé thích con gái. Chỉ là ba tháng trước, nó vì một cô gái mà bị tai nạn xe cộ, não bị chấn động. Sau đó, sau đó nó không còn thích cô gái đó nữa. Vốn dĩ tôi nghĩ chuyện này đã qua rồi. Nhưng mà, nhưng mà tôi không nghĩ tới, nó, nó vậy mà, vậy mà lại đi thích đàn ông!"
Nhớ đến hình ảnh con trai hôn môi một người đàn ông, Tần Phương cảm thấy bà muốn phát điên mất! Làm sao bây giờ, bà nên làm cái gì bây giờ?
Nghe Tần Phương kể xong, Tiểu Mai khẽ gật đầu.
"Nếu đúng như những gì ngài nói, trước đây cậu ấy thích người khác giới, giờ lại thích người cùng giới. Vậy chỉ có thể nói cậu ấy là song tính luyến. Có thể vì trước đó quen người khác giới đã chịu một số tổn thương về mặt tình cảm. Cho nên, dẫn tới cậu ấy mất niềm tin vào người khác giới, thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Mà trong lúc này người bên cạnh giúp đỡ cậu ấy nhiều nhất lại là người cùng giới, nên trở thành nơi gửi gắm tinh thần của cậu ấy."
"Đúng, đúng vậy, chính là như thế, là bởi vì Hoàng Y Y, là con nhỏ đó, chắc chắn là vì con nhỏ đó, con trai tôi mới có thể biến thành như vậy!"
Nhớ tới đứa con gái ham hư vinh đáng ghét đó, Tần Phương hận đến nghiến răng. Chắc chắn là bởi vì con nhỏ đó, Tiểu Húc bị kích động, mới có thể trở thành ra nông nỗi này. Nhất định là vậy!
"Tần tổng, ngài bình tĩnh một chút. Hay là, tôi mở một đoạn nhạc để ngài thư giãn nhé!" Nhìn Tần Phương lại một lần nữa mất kiểm soát cảm xúc, Tiểu Mai nhẹ giọng đề nghị.
"Không, không cần nghe nhạc, Tiểu Mai, giúp tôi với, giúp tôi chữa cho con trai tôi. Mười vạn, một trăm vạn, một ngàn vạn, bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề! Tôi cầu xin cô, hãy chữa cho con trai của tôi đi!"
Nhìn Tần Phương đau khổ cầu xin cô, Tiểu Mai nhẹ nhàng lắc đầu: "Tần tổng, đồng tính không phải là bệnh!"
"Vậy..." Nghe nói thế, cơ thể Tần Phương lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất.
Đúng rồi, đó không phải là bệnh, vậy nên, vậy nên không trị được!!!
"Tần tổng!" Tiểu Mai bước lên đỡ lấy bà.
"Tiểu Mai, thật sự, thật sự không có cách nào sao?"
"Thực xin lỗi Tần tổng, tôi đành chịu!" Lắc đầu, Tiểu Mai tỏ vẻ không có cách nào.
"Ừ, tôi biết rồi!" Khẽ gật đầu, Tần Phương bước chân rời khỏi phòng khám của Tiểu Mai.
---
Chưa chạy hết ba vòng sân tập thể dục, điện thoại của Âu Dương Húc đã reo không ngừng.
"Ai gọi vậy em?" Thấy sau khi nghe điện thoại, người yêu bé nhỏ lập tức nôn nóng muốn đi, Ngô Hạo Thiên quan tâm hỏi.
"À, mẹ em bảo em về nhà ngay lập tức một chuyến, hỏi bà chuyện gì, bà cũng không nói, bắt em phải về nhà. Có lẽ trong nhà đã xảy ra chuyện gì đó. Em về xem sao." Âu Dương Húc nói xong liền chạy về phía bãi đỗ xe.
"Anh đi với em đi!" Đuổi theo đến nơi, Ngô Hạo Thiên nói muốn đi cùng.
"Không cần, tận thế sắp đến rồi, anh ở lại với đám lính của anh đi!" Cười nhìn anh, Âu Dương Húc lên xe rời đi.
Về đến nhà, nhìn người đang ngồi trên sofa dù bận vẫn đang đợi mình. Âu Dương Húc chớp mắt: "Mẹ, đã xảy ra chuyện gì?"
"Đi thư phòng với mẹ!" Vẻ mặt nghiêm túc nhìn con trai một cái, Tần Phương quay người đi.
"Dạ!" Xoa xoa mũi, Âu Dương Húc cảm thấy hôm nay thái độ của mẹ cậu hình như không được bình thường lắm.
"Sao vậy mẹ? Xảy ra chuyện gì?" Vào thư phòng, Âu Dương Húc lo lắng hỏi.
"Tiểu Húc con nói cho mẹ biết, con và Ngô Hạo Thiên có quan hệ gì?" Trừng mắt nhìn con trai mình, Tần Phương hỏi.
"Quan hệ? Bạn tốt mà?" Mỉm cười, Âu Dương Húc nhẹ nhàng trả lời.
"Là bạn tốt, hay là bạn trai?" Nghiêm túc nhìn con trai, ánh mắt Tần Phương đột nhiên trở nên sắc bén.
Nghe bà hỏi như vậy, Âu Dương Húc nhắm mắt lại. Thầm nghĩ: Mẹ nhất định đã biết, nếu không sẽ không hỏi như vậy.
"Mẹ, con xin lỗi!" Cắn môi, Âu Dương Húc nói khẽ.
"Xin lỗi? Vì cái gì, vì cái gì vậy Tiểu Húc? Tại sao con lại chấp nhận, tại sao con lại chấp nhận chứ?" Nắm lấy vạt áo con trai, Tần Phương đau lòng bật khóc nức nở.
"Xin lỗi, con xin lỗi mẹ!" Ôm chặt mẹ đang khóc nức nở như vậy, Âu Dương Húc nhẹ giọng nói lời xin lỗi bên tai bà hết lần này đến lần khác.
"Tiểu Húc, mẹ tìm cho con một minh tinh xinh đẹp, tìm cho con người mẫu có dáng người đẹp. Con thích kiểu con gái nào, mẹ đều tìm cho con. Con chia tay với cậu ta đi! Được không, con trai?" Ngẩng đầu lên, Tần Phương vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi con trai.
"Mẹ, con xin lỗi con không muốn tìm con gái, con chỉ muốn anh ấy!"
Nghe con trai kiên quyết từ chối như vậy, Tần Phương đau lòng khôn xiết. "Tiểu Húc, con, con không thể vì mẹ mà từ bỏ cậu ta sao?"
"Mẹ, thực ra chuyện này không liên quan đến Ngô Hạo Thiên. Cho dù con có chia tay với anh ấy, sau này con vẫn sẽ quen đàn ông. Đây là vấn đề của con, không liên quan đến người khác!" Âu Dương Húc nói đầy chua xót.
"Tại sao, tại sao chỉ có thể thích đàn ông, là do Hoàng Y Y sao?" Nhìn chằm chằm con trai, Tần Phương hỏi.
"Đúng là có chút liên quan đến cô ta!" Nếu không do Hoàng Y Y, nguyên chủ cũng sẽ không phải chết vì tai nạn xe cộ, mà cậu cũng sẽ không trọng sinh vào cơ thể nguyên chủ. Cho nên, tính ra thì đúng là có một ít liên quan đến Hoàng Y Y thật.
"Tiểu Húc..." Tần Phương khẽ gọi.
"Mẹ, bất kể chuyện gì khác, con đều có thể đồng ý với mẹ, nhưng, chỉ riêng chuyện này con không thể theo ý mẹ được. Con xin lỗi mẹ, con không muốn tổn thương mẹ, chỉ là, con chỉ thích đàn ông, cho nên, cả đời này con cũng không thể lấy vợ sinh con được!" Đây là lần duy nhất cậu không nghe theo sự sắp đặt của mẹ. Con xin lỗi mẹ!
"Tiểu Húc..." Nhìn con trai chằm chằm, Tần Phương vẫn chưa từ bỏ ý định gọi.
"Xin lỗi mẹ, con yêu mẹ, rất yêu rất yêu. Nếu có thể, đời này, cả đời này con cũng không muốn tổn thương mẹ." Nói xong, hốc mắt Âu Dương Húc đỏ hoe. Lần thứ hai ôm lấy mẹ cậu.
Là người phụ nữ này đã cho cậu một gia đình ấm áp và hạnh phúc đến vậy. Cũng là người phụ nữ này vẫn luôn lặng lẽ yêu thương cậu, cho cậu tất cả những gì cậu muốn. Tuy rằng chỉ mới làm mẹ con được ba tháng thôi. Nhưng mà, đối với bà, Âu Dương Húc đã sớm xem như mẹ ruột của mình.
"Tiểu Húc..." Nhìn con trai nước mắt lã chã rơi, Tần Phương càng cảm thấy đau lòng muốn chết.
"Thiếu gia, quân nhân Ngô Hạo Thiên muốn gặp cậu!" Nhẹ nhàng gõ cửa, ngoài cửa truyền đến tiếng của A Vĩ.
"Bảo anh ấy về trước đi, nói với anh ấy, tôi sẽ gọi điện cho anh ấy sau." Âu Dương Húc vội vàng từ chối.
Aiz, tên đàn ông đáng ghét này sao lại đến đây vào lúc này để làm mọi chuyện thêm rối ren chứ?
"Không, cứ để cậu ta vào. Tôi có lời muốn nói với cậu ta." Tần Phương ra hiệu cho A Vĩ mời người vào.
"Vâng, Tần tổng!" Nghe vậy, A Vĩ quay người đi ra.