Chương 6: Giải sầu bên bàn nhậu

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 6: Giải sầu bên bàn nhậu

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước ra khỏi biệt thự của Âu Dương Húc, Đổng Kiêu nghĩ mãi vẫn cảm thấy lạ lùng.
"Nè, Trịnh Hâm, cậu nói xem thằng nhóc Âu Dương Húc hôm nay bị làm sao vậy? Uống nhầm thuốc à?"
Thật là gặp quỷ, bình thường Âu Dương Húc này dễ chiều nhất, coi hai người bọn họ như anh em ruột. Vậy mà hôm nay chẳng thèm nói thêm lời nào với họ, còn trực tiếp gọi vệ sĩ, đuổi họ đi. Thử nói xem chuyện này có phải bất thường lắm không?
"Đi thôi, lát nữa đến quán xiên nướng ăn đi!" Nhìn Hoàng Y Y một cái, Trịnh Hâm không muốn nói nhiều.
Hiểu ý của Trịnh Hâm, Đổng Kiêu gật đầu. "OK!"
Nhìn hai người bên cạnh, Hoàng Y Y cảm thấy rõ ràng họ không còn nhiệt tình với cô ta như trước nữa, ngay cả tiền xe buýt cũng chẳng thèm trả giúp cô ta.
Thật ra Hoàng Y Y hiểu rất rõ, hai người kia ngày thường bảo vệ mình, nịnh bợ mình, hoàn toàn là vì Âu Dương Húc. Nếu Âu Dương Húc không thích cô ta nữa thì hai người kia cũng tuyệt đối không vội vàng lấy lòng cô ta đâu.
Nghĩ đến Âu Dương Húc, Hoàng Y Y bất chợt nhíu mày, vì sao Âu Dương Húc ngày thường vẫn luôn rất nghe lời bây giờ lại đột nhiên trở mặt không nhận người quen vậy? Chẳng lẽ là vì tai nạn xe trước đó? Không được, mấy ngày nữa phải nghĩ cách nói chuyện với cậu ta mới được. Nếu không có cậu ta giúp đỡ thì việc mình muốn đi thực tập ở bệnh viện trung tâm thành phố e là sẽ không thành!
Hoàng Y Y là người nông thôn nên giấc mơ của cô ta chính là muốn ở lại Hải Thành, được ở lại nơi này làm việc, được ở lại nơi này kết hôn, được sống trong sự giàu sang, sung túc, và là đối tượng làm cho tất cả những cô gái ở nông thôn đều phải ngước nhìn ngưỡng mộ.
Bệnh viện trung tâm thành phố là bệnh viện lớn nhất Hải Thành. Cô ta học ba năm đại học Y Khoa chính là vì có thể vào bệnh viện này công tác. Sau đó sẽ tìm một nam bác sĩ có cùng chí hướng trong đây, tìm một người lý tưởng, vừa đẹp trai vừa giàu có. Vì vậy cho dù có thế nào đi nữa cô ta cũng nhất định phải vào được bệnh viện trung tâm thành phố.
Sau khi tạm biệt Hoàng Y Y, Đổng Kiêu và Trịnh Hâm liền trực tiếp đi đến quán xiên nướng đông nghịt người.
Sau khi gọi ba, bốn mươi xiên thịt dê, lại gọi thêm mấy chai bia. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện.
"Trịnh Hâm, cậu nói xem thằng nhóc Âu Dương Húc này có phải bị tai nạn xe làm cho đầu óc choáng váng rồi không? Tại sao lại đối xử với hai chúng ta như vậy chứ?" Đổng Kiêu ấm ức hỏi.
Không thể tin nổi Âu Dương Húc lại ra vẻ đại thiếu gia đến thế, thậm chí còn gọi cả vệ sĩ.
"Tôi nghĩ, cậu ta chắc là vì Hoàng Y Y. Cậu cũng biết rồi, cậu ta đã tiêu không ít tiền cho Hoàng Y Y. Mà cậu cũng thấy đó, cô ả Hoàng Y Y đó vậy mà cứ không chịu làm bạn gái của A Húc, cũng có cho người ta đụng vào đâu?" Trịnh Hâm ngửa đầu uống một ngụm bia nói.
"Con tiện nhân Hoàng Y Y này đúng là. Ăn của người ta, uống của người ta, mà không cho người ta đụng vào. Con mẹ nó, cô ta nghĩ mình là ai chứ?"
Nói đến Hoàng Y Y thích làm bộ làm tịch lại ham hư vinh, Đổng Kiêu liền nổi cáu. Nếu không phải vì cô ta, gã sẽ không bị A Húc đuổi ra ngoài, nói đến cùng cũng là do con tiện nhân này mà ra cả.
"Đổng Kiêu, hai ngày này khoan hãy gọi cho A Húc đã, đừng có mà chọc giận cậu ta. Chờ thêm mấy ngày nữa xem thái độ của A Húc ra sao, nếu A Húc không muốn theo đuổi Hoàng Y Y nữa, đến lúc đó thì giới thiệu em gái họ của cậu cho A Húc đi."
Nghe Trịnh Hâm nói như vậy, mắt Đổng Kiêu lập tức sáng rực lên. "Đúng vậy nha, sao tôi lại quên mất con bé đó chứ? Con bé đó so với Hoàng Y Y chỉ biết làm bộ làm tịch còn phóng đãng hơn nhiều, bảo đảm không đến một tuần là có thể tóm gọn Âu Dương Húc ngay!"
"Ha ha ha, đến lúc đó cậu thành anh rể họ của A Húc, phải chiếu cố anh em đấy!" Trịnh Hâm cười cười chủ động rót bia cho Đổng Kiêu.
"Nhất định rồi nhất định rồi. Chắc chắn sẽ không thiếu phần tốt cho cậu."
Mẹ nó, chẳng phải chỉ là đàn bà thôi sao? Có gì mà ghê gớm chứ, Hoàng Y Y cô cứ chờ đấy, sẽ có lúc cô phải khóc. Chờ tới lúc tôi thành anh rể họ của A Húc, tiền của A Húc chẳng phải sẽ là của anh em chúng tôi sao?
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Đổng Kiêu, Trịnh Hâm khẽ nhếch khóe miệng, trong mắt tràn đầy ý cười. Chẳng phải chỉ là đàn bà sao? Hoàng Y Y không được thì tìm người khác! Cái tên ngu ngốc Âu Dương Húc chẳng lẽ còn có thể thoát khỏi lòng bàn tay của gã ư?
END CHƯƠNG 7.