Chương 9: Người bạn duy nhất

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 9: Người bạn duy nhất

Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn cô bạn thân đi thay quần áo, Tô San không thể tin nổi nhìn Âu Dương Húc đang ngồi đối diện.
"Âu Dương Húc, cậu, cậu và Y Y hai người không phải là bạn tốt sao?" Nhìn chằm chằm Âu Dương Húc, cô rụt rè hỏi.
"Hừ, cái loại con gái phù phiếm suốt ngày bắt tôi mua hết thứ này đến thứ khác. Tôi và cô ta chẳng có bất kỳ quan hệ gì cả." Hừ lạnh một tiếng, Âu Dương Húc khinh thường nói.
"A!" Xoa xoa mũi, Tô San không dám nói thêm lời nào.
Không bao lâu sau, Hoàng Y Y thay xong quần áo, trả lại hết váy áo, giày sandal, kẹp tóc, vòng tay và túi xách cho Âu Dương Húc.
"Hôm nay nói chuyện với cô thật vui. Hy vọng lần sau có cơ hội, chúng ta tiếp tục vui vẻ trò chuyện với nhau nhé!" Âu Dương Húc với vẻ mặt cười cợt đáng ghét nói.
"Hừ!" Hừ lạnh, Hoàng Y Y thanh toán tiền quần áo rồi quay người rời đi ngay.
"A, bọn tôi đi đây Âu Dương Húc. Y Y, Y Y!" Chào tạm biệt Âu Dương Húc xong, Tô San liền vội vã chạy theo cô bạn thân.
"Làm phiền cô tìm giúp tôi một cái túi để đựng mấy thứ này." Âu Dương Húc mỉm cười nói với cô cửa hàng trưởng.
"Được, Âu Dương tiên sinh." Cô cửa hàng trưởng gật đầu, giúp cậu lấy túi đựng đồ.
Bỏ đồ của Hoàng Y Y vào túi xong, Âu Dương Húc cười ha hả bước ra khỏi cửa hàng.
Đi một vòng các cửa hàng khác cho đến giữa trưa. Âu Dương Húc không về nhà mà lên nhà ăn ở tầng 6 dùng bữa.
Gọi một suất cơm trưa, Âu Dương Húc vừa tìm được chỗ trống ngồi xuống thì thấy một cậu trai bưng suất cơm bò bít tết đi về phía mình.
"Âu Dương!" Đặt suất cơm của mình đối diện Âu Dương Húc, cậu trai cúi người ngồi xuống.
"Trần Đông?" Cẩn thận quan sát đối phương, Âu Dương Húc nhận ra người đang tới.
Trần Đông, bạn học đại học của nguyên chủ, cũng là sinh viên Đại học Y Khoa. Trần Đông này có thể nói là người bạn chân chính duy nhất của nguyên chủ. Thật ra nguyên chủ và Trần Đông cũng không qua lại gì nhiều, chẳng qua vào năm nhất, mẹ của Trần Đông bị ung thư vú cần mười vạn để phẫu thuật, Trần Đông tìm nguyên chủ vay, nguyên chủ liền cho hắn mượn tiền. Tuy rằng mẹ của Trần Đông sau phẫu thuật vẫn không qua khỏi, nhưng Trần Đông vì mười vạn đồng tiền này mà coi nguyên chủ là bạn thân của mình. Trong mạt thế, nhiều lần cứu giúp nguyên chủ.
"Ừ, tôi làm nhân viên bán hàng ở tầng 5. Cậu thì sao? Sao cậu lại đến đây ăn cơm vậy?" Trần Đông cười hỏi.
"À, tôi đi dạo phố thôi, đói bụng nên ở đây ăn cơm luôn." Âu Dương Húc thản nhiên trả lời.
"Âu Dương, tôi nghe nói cậu bị tai nạn xe cộ, cậu bị thương chỗ nào? Sao lại xuất viện nhanh như vậy?" Nhìn Âu Dương Húc từ trên xuống dưới, Trần Đông lo lắng hỏi han.
"A, cậu không cần lo lắng, tôi không có việc gì, chỉ bị trầy xước nhẹ thôi!" Âu Dương Húc lắc đầu ra chiều không sao.
Nghe cậu nói vậy, Trần Đông yên tâm hơn. Nhưng rất nhanh sau đó, trên gương mặt thoải mái của hắn lại xuất hiện vài phần áy náy và bối rối.
"Âu Dương, tháng này phải hai ngày nữa tôi mới được nhận lương, cho nên......"
Trần Đông có số tài khoản của nguyên chủ, mỗi tháng sau khi nhận lương đều đặn chuyển cho nguyên chủ hai ngàn đồng.
"Cậu cũng không dễ dàng gì, thôi bỏ đi, số còn lại tôi xóa hết cho cậu!" Cha mẹ Trần Đông ly hôn, từ nhỏ hắn sống nương tựa vào mẹ. Sau khi mẹ mất, ngay cả học phí hắn cũng phải tự mình kiếm. Tiền kiếm được cũng chẳng nhiều nhặn gì, vậy mà vẫn đều đặn chuyển tiền cho cậu. Thật sự rất vất vả!
"Không được, mượn cậu thì phải trả lại cậu. Cậu không thu tiền lời đã là tốt với tôi lắm rồi." Nghiêm túc nhìn đối phương, Trần Đông vô cùng nghiêm túc nói. "Đã mượn tiền người ta thì phải trả lại. Sao có thể nói không giữ lời được chứ?"
"Được được được, tùy cậu vậy!" Dù sao cũng sắp đến mạt thế rồi, hắn muốn kiếm tiền cũng chẳng còn cơ hội nữa.
"Đúng rồi Âu Dương, chúng ta phải đi thực tập theo nhóm. Cậu tính đi bệnh viện nào thực tập à?" Trần Đông tò mò hỏi.
Ăn một miếng cơm, Âu Dương Húc hỏi lại. "Còn chưa nghĩ kỹ, cậu thì sao?"
"Tôi, tôi muốn đi bệnh viện Võ Cảnh thực tập. Nghe nói bên đó có nhà ăn và ký túc xá miễn phí. Chế độ đãi ngộ rất tốt, hơn nữa ngày nghỉ cũng nhiều, có thể làm thêm."
"Bệnh viện Võ Cảnh?" Vừa nhai cơm, Âu Dương Húc vừa thầm nghĩ.
Nếu hắn nhớ không lầm, sau khi mạt thế đến, căn cứ an toàn đầu tiên ở Hải Thành chính là được thành lập trong đại viện khu quân sự. Vì vậy, khi làm bác sĩ thực tập ở bệnh viện Võ Cảnh, Trần Đông có ký túc xá riêng. Cũng chính nhờ điều này mà khi mạt thế ập đến, Trần Đông đã tìm được nguyên chủ và mẹ của nguyên chủ, sắp xếp cho hai người vào căn cứ an toàn.
"Trần Đông, hay là hai chúng ta cùng đi bệnh viện Võ Cảnh thực tập đi. Như vậy cũng có bạn bè cùng nhau đúng không?" Âu Dương Húc cười hỏi hắn.
"Thật sao, cậu muốn đi bệnh viện Võ Cảnh?" Nghe Âu Dương Húc nói vậy, Trần Đông vui mừng khôn xiết.
"Ừ, cậu không phải nói đãi ngộ rất tốt sao?" Thật ra những đãi ngộ đó không quan trọng, điều quan trọng là có thể vào được căn cứ an toàn trước đã!
"Nhưng mà, bạn gái Hoàng Y Y của cậu không phải muốn đi bệnh viện trung tâm thành phố sao? Cậu không đi cùng cô ta à?" Nhìn chằm chằm Âu Dương Húc, Trần Đông dè dặt hỏi. Hắn thật sự không muốn chia rẽ uyên ương đâu.
"Cô ta không phải bạn gái tôi, tôi và cô ta chẳng có bất kỳ quan hệ gì cả." Âu Dương Húc lập tức phản bác.
Hoàng Y Y mà là bạn gái cậu á? Đây là cái thế đạo gì vậy? Cậu làm sao trèo cao được đến cái loại nữ chủ đầy tâm cơ, kỹ nữ như cô ta chứ!
"Thế nào, chia tay rồi à?" Thấy Âu Dương Húc nhắc tới Hoàng Y Y thì mặt mày lạnh tanh, Trần Đông dè dặt hỏi.
"Sau này đừng nhắc đến cô ta nữa. Nếu không tôi đánh cậu đấy!" Âu Dương Húc siết siết tay, giả vờ hung dữ nói.
"Ha ha ha, biết rồi!" Trần Đông gật đầu ra chiều đã hiểu.