Chương 1

Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoài Lân giật mình tỉnh giấc.
Trong miệng dường như còn vương vị máu tanh, cảm giác chết chóc như bóng ma bủa vây tâm trí, khiến hắn nghẹt thở.
Trong phòng tối đen như mực. Vừa mở mắt ra, hắn theo bản năng vươn tay sang bên cạnh tìm kiếm vũ khí. Mò mẫm mãi không thấy gì, đầu óc Hoài Lân càng thêm hoang mang. Hắn tiếp tục quờ quạng trên giường, cuối cùng nắm được một vật kim loại vừa vặn trong lòng bàn tay. Lúc này, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, rồi tựa đầu xuống gối thêm lần nữa. Hoài Lân thầm nghĩ:
“Hôm nay là ‘ngày thứ bảy’. Liệu màn đêm lần này sẽ kéo dài bao lâu… Hay sẽ chẳng bao giờ có bình minh nữa không?”
Mà thôi, nếu vậy thì cũng chẳng sao. Dù sao thế giới này… cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hắn đã không còn tài nguyên để chế tạo đạn, viên đạn cuối cùng cũng sắp phải dùng đến—
Vậy là chấm hết. Chết ở đây thôi.
Nghĩ đến đó, cậu lại tiếc nuối đưa tay sờ khẩu súng.
Cảm giác trong lòng bàn tay nhẵn nhụi, lại có chỗ gồ ghề… Khoan đã? Súng mà lại có đường cong thế này? Hoài Lân: “…”
Cậu bật dậy ngồi phắt lên, trong ánh sáng yếu ớt, cố căng mắt nhìn kỹ món đồ trong tay.
Cái quái gì đây chứ——
Một figure Ayanami Rei?
Hoài Lân nhảy phắt xuống giường, ném mạnh figure xuống đất, nghe một tiếng “bốp”. Như người mù vung tay đập loạn khắp tường, chật vật mãi mới lần được công tắc đèn.
Một tiếng “tạch” vang lên— ánh sáng trắng bừng sáng khắp căn phòng.
Hoài Lân, đầu tóc rối bù như tổ quạ, ngồi ngây người ở mép giường, tròn mắt nhìn khắp phòng ngủ của mình.
Trên kệ kính sáng bóng là một dãy mô hình nhân vật và vũ khí trông cực ngầu. Góc phòng đặt một bức tượng nữ thần phong cách Trung Cổ với kích thước y như người thật. Trên trần nhà, một nửa dán poster Hoàng đế Đế quốc Thiên hà – Reinhard, nửa còn lại là nữ vương Arthur – Saber.
Đối diện cậu là màn hình máy tính đã tắt, phản chiếu lờ mờ hình ảnh của chính mình lúc này.
“Á—!!!”
Cậu phấn khích lao tới, nhìn hình bóng mình trong phản chiếu, đưa tay sờ đỉnh đầu.
“Cọng tóc ngố! Biểu tượng vương giả của mình! Cái cọng tóc đã biến mất từ sinh nhật tuổi hai mươi của mình—!!!”
Nước mắt rưng rưng, Hoài Lân bắt đầu chạy vòng quanh phòng liên tục ba mươi vòng, sau đó, “rầm” một tiếng, cậu quỳ sụp xuống sàn gỗ, ngửa đầu nhìn lên trần nhà, ngây ngất trong cảm xúc dâng trào khi nhìn về phía bệ hạ Reinhard và Saber.
Mãi một lúc lâu sau, cậu mới trấn tĩnh lại, vội vàng nhặt figure Ayanami Rei từ dưới đất lên, nhìn vào gương mặt vô cảm của cô, liên tục hôn chụt chụt rồi lắp bắp nói:
“Không ngờ nằm mơ lại quay về được tận mấy năm trước… Nữ thần ơi, dẫn mình đi đi, chết cũng được… nhân loại có diệt sạch cũng chẳng sao! Mình muốn chết trong giấc mơ này! Wahahaha!”
Sau đó, cậu bắt đầu nhận mặt từng figure một, từng cái một mà tỏ tình, giữa đêm thanh vắng gây ra một trận náo loạn ầm ĩ.
Nếu không phải sống trong biệt thự biệt lập, thì hàng xóm đã đập cửa từ lâu rồi.
Vài phút sau, cậu đã trút hết cảm xúc, kéo tung rèm cửa “soạt” một tiếng, mở cửa ban công… rồi hoàn toàn im lặng.
Gió rét tháng Mười Hai lùa vào khiến cậu rùng mình.
Khung cảnh trước mắt đột ngột bừng lên: một dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời, vầng trăng sáng vằng vặc, ánh đèn nhân gian lấp lánh như dòng sông sao uốn lượn trên mặt đất, hòa mình vào bầu đêm tĩnh mịch.
Thế giới của Hoài Lân… đã rất, rất lâu rồi không còn rực rỡ như thế.
Sau mỗi ánh đèn ấy, hẳn phải có một người còn sống, một người có thể trò chuyện bình thường với cậu, không chết bất ngờ, không phải tranh giành từng miếng ăn.
Hoài Lân sững sờ, ngây dại ngẩng đầu nhìn bầu trời. Dần dần, hai chân bủn rủn, cậu quỳ sụp xuống sàn ban công.
Toàn thân run rẩy nổi da gà, da đầu tê rần, sống mũi cay xè, nước mắt nóng hổi tuôn trào không sao kìm lại, cổ họng nghẹn ứ chẳng thể thốt thành lời.
“Đây là mơ thật à… Cho mình khóc một chút thôi được không?” – cậu thì thầm.
“Đừng để lại một mình nữa…” – cậu nấc nghẹn.
“Mình mệt lắm rồi… hu hu hu hu—” – cuối cùng cậu bật khóc òa, thổn thức không dứt.
Lúc đó là ba giờ sáng, ngày 24 tháng 12 năm 2033.
Tận thế sẽ bắt đầu sau đúng ba tiếng nữa.