Chương 10

Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Họ đã đi qua một khu trung tâm, hiện đang thẳng tiến về khu A theo đúng kế hoạch.
Vì không dám đi đường cao tốc, sợ bị kẹt ở những đoạn đường hẹp, nên tốc độ có hơi chậm một chút, nhưng nhiều nhất là một tiếng nữa sẽ đến nơi.
Khi xe dần tiến vào khu dân cư đông đúc hơn, xung quanh bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu của sự sống. Sau khi đã bỏ xa lũ xác sống bám đuôi phía sau, trên đường cũng bắt đầu có những chiếc xe khác.
Khi chạy ngang một khu dân cư, Lục Tinh Triệu nghe thấy trong radio phát:
“...Cảnh báo cam đã được phát đi, xin mọi người chú ý đóng cửa sổ, ở yên trong nhà, không được di chuyển tùy tiện. Nếu cần thiết, hãy gọi 110. Cố gắng thông báo cho người thân vẫn đang ở ngoài không nên tiếp tục lang thang…”
“...Khu A đã bị phong tỏa, người dân hãy đi theo cầu vượt sông để vào, mọi lối đi khác đều đã bị chặn. Sau đây là danh sách các tuyến đường bị cấm: đường Trường Ninh, đường Nam Quảng Việt…”
Tình hình không khác là bao so với dự đoán ban đầu của Lục Tinh Triệu. Anh đối chiếu bản đồ một chút, rồi đổi hướng, lái thẳng về phía cầu vượt sông.
13:10 chiều.
Đáng lẽ đây là thời điểm mặt trời rực rỡ nhất trong ngày, nhưng mặt trời mùa đông trên cao chẳng hiểu sao đã ngả về phía tây.
Lục Tinh Triệu lái xe đến đoạn đường phía trước cầu vượt sông, xung quanh toàn là xe của người dân chạy nạn, cùng tạo thành một hàng dài kẹt cứng trên đường.
Đồng thời, nơi này cũng có sự hiện diện của quân đội vũ trang, họ đã dựng lên tổng cộng ba hàng rào cảnh giới, trải dài từ đầu cầu đến tận cuối hàng xe, ít nhất phải dài đến nửa cây số.
Lục Tinh Triệu ước lượng số người một chút, anh thầm nghĩ: Chắc là mức thảm họa cao nhất rồi, số người biến thành xác sống ít nhất cũng phải chiếm một phần mười dân số, nhưng không quá nhiều, khu A có thể dọn sạch trong vòng ba ngày. Đưa Hoài Lân đến nơi an toàn xong, mình sẽ đi theo quốc lộ phía tây bắc đến thành phố Z để hội quân với đơn vị...
Nghĩ đến đây, anh quay đầu nhìn Hoài Lân một cái.
Đúng lúc Hoài Lân ngái ngủ tỉnh lại, trên mặt và tay đều hằn rõ vết đỏ, ngồi ngơ ngác một lúc mới lờ mờ gọi: “Anh ơi…”
Không hiểu sao, Lục Tinh Triệu vừa nghe thấy giọng điệu mềm mại đó thì cả người liền thấy bứt rứt khó chịu — giống hệt như kiểu… một hòa thượng lớn rơi vào động Bàn Tơ vậy.
Anh ho nhẹ một tiếng, dùng giọng điệu trầm ổn để đè xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng, nói: “Ừ, tỉnh rồi à?”
Hoài Lân ngủ không ngon giấc, mơ rất nhiều chuyện, lúc tỉnh dậy vẫn còn chút cảm giác như đang mơ, mềm oặt người ra, không xương không cốt mà ngả vật lên ghế.
Lục Tinh Triệu liếc nhìn cậu một cái, cảm giác như đang nhìn thấy một chú chuột hamster nhỏ nằm sấp thư giãn, trông như cái bánh bèo phẳng lì – độ dễ thương đó làm anh giật nảy người.
Còn Hoài Lân thì chẳng cảm thấy gì, nằm kiểu nào thoải mái thì cứ thế mà nằm. Thuận tay mò mẫm trong túi áo một hồi, chẳng biết từ đâu lại lôi ra hai viên kẹo cứng, chìa một viên cho Lục Tinh Triệu: “Nè.”
Lục Tinh Triệu bình thường cả năm chẳng ăn nổi một viên kẹo, thế mà trong chưa đầy nửa ngày đã bị ép nhận viên thứ hai. Anh dở khóc dở cười cầm lấy, suy nghĩ một lúc rồi bỏ vào túi áo.
Hai người trong xe tùy tiện ăn chút bánh mì, coi như xong một bữa.
Đoàn xe cũng càng lúc càng chậm, cuối cùng dần dần dừng hẳn lại. Từ trong xe, họ có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng hùng vĩ của cầu vượt sông.
Lục Tinh Triệu nói: “Tôi ra ngoài xem một chút, cậu ở trong xe chờ, đừng nói chuyện với người lạ, biết không?”
Hoài Lân ngoan ngoãn gật đầu, rồi yên lặng nhìn anh.
Lục Tinh Triệu cũng bắt đầu quen với ánh mắt ngây thơ vô tội đó của cậu, nghĩ ngợi một chút, liền bóc cho cậu một lon đào ngâm, sau đó tắt máy xe, đóng cửa rồi đi ra ngoài.
Hoài Lân bị để lại ngồi trong xe, ôm lấy lon đào, loay hoay mãi không tìm được muỗng, chỉ có thể trơ mắt nhìn, đúng là một sự tra tấn dã man.
Cậu vừa thèm đến phát khổ, vừa nghĩ: Không có gì đáng xem đâu, giờ này… Khu A chắc đã ban hành chính sách liên quan rồi, những nhân vật cấp cao và người nhà, hoặc nhân sự kỹ thuật được chỉ đích danh thì có thể qua cầu trước rồi kiểm tra sau, còn những người khác thì phải đi cách ly quan sát trước đã…