Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Mao vừa đắm chìm trong viễn cảnh đưa Hoài Lâm về căn cứ S để nhận thưởng, thì đã thấy cậu xuất hiện ở khúc quanh – lảo đảo bước ra, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ hình gấu con.
Hắn ngây người trong giây lát, rồi mừng rỡ, vội bước tới mấy bước: “Hoài Lâm, sao em còn chưa ngủ?”
Hoài Lâm không trả lời ngay, chỉ thầm nghĩ: Lúc này không cần khách sáo, cứ nói thẳng vào vấn đề thì hơn.
Cậu khẽ ngáp một cái, rồi lên tiếng: “Đan Triết nói tấm pin năng lượng mặt trời ngoài kia hình như bị đứt một dây dẫn, em định gọi mấy người dậy cùng ra xem thử.”
Hoàng Mao im lặng trong chốc lát.
Thật quá trùng hợp – đang muốn hành động, liền có người dẫn đường. Chuyện này… có vẻ quá suôn sẻ.
Chưa kịp nảy sinh chút nghi ngờ nào, Hoài Lâm lại ngáp một cái dài, giọng nói lười biếng: “Em đang định đi gọi anh em dậy, anh cũng ngủ sớm đi, Hoàng Mao.”
Chưa kịp để tâm tới cách xưng hô có vẻ hơi kỳ lạ kia, Hoàng Mao đã vội vàng tỏ ra nhiệt tình: “Để anh đi cho, anh đi cùng em, Hoài Lâm!”
Cứ thế mà mọi chuyện đã được quyết định.
Hoàng Mao thầm nghĩ: Tên ngốc ngây thơ đã cắn câu rồi.
Hoài Lâm cũng thầm nghĩ: Ai… tên ngốc đã cắn câu rồi.
Không ngây thơ, cũng chẳng đáng yêu, chỉ còn lại mỗi một chữ “ngốc” mà thôi…
Cả hai ôm theo những toan tính riêng, vừa ra đến cổng căn cứ thì trông thấy “Khuyển Dạ Xoa” đang đứng canh – một con chó bẹc-giê đen lớn. Thấy chủ nhân định rời đi, nó lập tức đi theo.
Hoàng Mao mong có thêm chiến lực bên cạnh, nên không ngăn cản Khuyển Dạ Xoa đi theo.
Hoài Lâm cũng rất thích con chó tinh anh này, trong lòng thầm nghĩ: Nếu anh mình đứng cạnh nó, nhất định còn uy phong hơn…
Trong đầu không mấy tập trung, Hoài Lâm dẫn Hoàng Mao đi một đoạn, rồi rất tùy ý quay lưng lại ngồi xổm xuống, giả vờ kiểm tra tấm pin năng lượng mặt trời.
Và đúng như dự đoán, Hoàng Mao không chờ được nữa, rút kiếm laser ra, khống chế cậu từ phía sau.
Hắn lấy chuôi kiếm dí vào lưng Hoài Lâm, nói: “Đừng – đừng có nhúc nhích! Không biết rốt cuộc em cố ý đi cùng anh làm gì, nhưng giờ đã rơi vào tay anh rồi, thì đừng – đừng có…”
Hoài Lâm tiếp lời: “Đừng giở trò?”
“Đúng, đừng hòng giở trò!” Hoàng Mao càng căng thẳng càng nói lắp, mãi mới lấy lại bình tĩnh. “Cởi áo khoác ra, lộn túi quần ra! Giày cũng tháo, khăn choàng cũng bỏ, không được nói chuyện, càng không được làm gì kiểu như – kiểu như đập cốc ra hiệu! Ngón tay anh mà động, là em mất mạng!”
Trước đó hắn đã thăm dò địa hình xung quanh, giờ lùi từng bước ép Hoài Lâm đến chỗ một chiếc xe đang đậu gần đó, đẩy cậu ngồi vào ghế lái, kiếm vẫn kề sát phía sau: “Lái xe đi!”
Hoài Lâm quay đầu lại, bình thản nói: “Em không biết lái.”
Hoàng Mao: “……”
Hoài Lâm nói với vẻ oan ức: “Em chưa đủ tuổi, chưa được thi bằng lái. Thế nên cũng chưa học lái xe. Anh nghiêm túc đấy à?”
“Nghiêm – nghiêm túc đấy!” Hoàng Mao nổi nóng, “Anh đang bắt cóc người đấy, đừng có cười cợt!”
Xe máy và vũ khí đều bị tịch thu không rõ tung tích, Hoàng Mao đành áp giải Hoài Lâm đi bộ, rút thiết bị liên lạc gọi đồng bọn, chuẩn bị đưa con tin về thẳng căn cứ S.
Lúc này, trong căn cứ số 12 vang lên tiếng huyên náo, có người cầm đèn pin chạy ra ngoài gọi lớn: “Hoài Lâm! Em ở đâu đấy? Đi đâu rồi—”
Nghe thấy có người tìm tới, Hoàng Mao lập tức căng thẳng, đẩy Hoài Lâm một cái: “Đi, đi tiếp! Nếu em dám trả lời, hay cố tình để lại dấu vết dẫn bọn họ tới, thì tao tao tao…”
Hoài Lâm: “Thì anh đánh em?”
“Đúng! Tao sẽ đánh mày!” Hoàng Mao nuốt nước bọt.
Hoài Lâm nhún vai, không tiếp tục chọc tức tên bắt cóc đang căng thẳng tột độ nữa, lặng lẽ dẫn hắn đi về phía bờ hồ nhỏ gần đó.
Nơi ấy vốn là một hồ chứa nước, giờ đã cạn, để lại một cái hố lớn bỏ không từ lâu.
Hoàng Mao thấy xung quanh không có ai, tạm yên tâm, đứng đợi đồng bọn đến.
Hoài Lâm đảo mắt nhìn quanh, thấy dưới đáy hồ có vài mảnh vảy trắng lấp lánh phản chiếu ánh sáng, thầm nghĩ: Tốt, vòi phun nước theo giờ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ diễn viên bên ta tùy cơ ứng biến…
Đang nghĩ vậy, bỗng cả hai nghe thấy một tiếng tru dài vang lên.
Âm thanh đó khàn khàn như ống bễ hỏng, bị gió thốc ngược lại thành từng hồi rền rĩ.
Sắc mặt cả hai đều biến đổi.
Hoài Lâm biết nhiều hơn, lập tức nghĩ: Âm thanh này… chẳng lẽ là tang thi biến dị… Lần này thật sự phải xem khả năng ứng biến tại chỗ rồi.