Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 118 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Khỉ gió thật, cái tên bão tố đó đúng là cưỡi gió mà đến thật! Vừa nhắc đến đã thấy tới cửa rồi!” Cao lão đại kinh ngạc kêu lên.
Mọi người nhìn nhau. Đan Triết nói:
“Giờ sao đây, Hoài Tiểu Ngoan, em là người nắm rõ tình hình nhất, giờ xử lý hai người kia thế nào?”
“Cứ đóng cửa không tiếp là xong.” Lục Tinh Triệu nói, “Cứ giả vờ không biết gì, không thèm quan tâm, chẳng lẽ chúng nó lại đào đất moi bọn mình ra để tẩy não chắc?”
Anh vừa dứt lời nói, bộ đàm lại vang lên. Người gác cổng báo về:
“Hai người kia vẫn đứng lì trước cửa không chịu đi, còn mỗi người lấy ra một cái bồ đoàn, ngồi thiền ngay tại chỗ luôn rồi.”
“Bọn này đúng là muốn chặn cổng thật rồi!” Cao lão đại tức giận thốt lên.
Mọi người nhìn nhau, Hoài Lân vươn vai một cái rồi nói:
“Dù sao thì hai người ngoài cửa cũng chẳng ngồi được bao lâu đâu, trong căn cứ mình có ăn có uống, cứ dây dưa vài ngày, đảm bảo chúng nó sẽ cụp đuôi bỏ về thôi. Em mặc kệ đấy, ôi, buồn ngủ chết đi được, phải ngủ một giấc đã…”
Lục Tinh Triệu: “…”
Thấy sắc mặt Lục Tinh Triệu thay đổi, Hoài Lân vội vàng bổ sung:
“Lần này em đảm bảo sẽ tỉnh sớm! Tuyệt đối không ngủ li bì như lần trước nữa, em… em chỉ là do nằm mơ thấy những giấc ‘tiên tri’ quá lâu, phải bù lại sức lực thôi mà.”
Lục Tinh Triệu lúc này mới yên tâm phần nào, dịu giọng nói:
“Vậy ngủ một lúc đi, anh cũng ở lại đây với em.”
Nghiêm Phi Quang hào hứng kêu lên:
“Nam thần, anh cũng canh chừng cho em ngủ nha!”
Đan Triết mặt không cảm xúc, duỗi tay kéo Nghiêm Phi Quang ra ngoài, lôi tuột khỏi phòng bệnh. Một lát sau lại quay lại, tiện tay tóm luôn cả Cao lão đại lôi đi, từ xa xa ngoài hành lang còn nghe thấy tiếng càm ràm của hắn:
“Người ta là một đôi yêu nhau, hai người các cậu cũng tính chen vào à?! Làm kỳ đà cản mũi coi chừng bị lừa đá đấy!”
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người.
Trong đầu Lục Tinh Triệu, câu nói đã xoay đi xoay lại cả ngàn lần lại một lần nữa dâng trào trong lòng anh. Anh ngập ngừng mãi mới thốt ra được một câu:
“Hoài Lân… cái hôm đó… cái hôm em nói…”
Hoài Lân vốn đã chuẩn bị tâm lý từ trước:
"Nói thì nói rồi, liều một lần luôn đi! Có gì phải ngại, Hoài Lân, chẳng phải mày đã chuẩn bị sẵn rồi sao!"
Thế mà đối diện với ánh mắt của Lục Tinh Triệu, cậu lại nhụt chí ngay lập tức.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau trong vài giây, Hoài Lân đỏ bừng cả mặt, suýt chút nữa thì ngất vì ngại, cũng lắp ba lắp bắp nói:
“Dù sao thì em… cái hôm đó em…”
Một lớn một nhỏ, hai tên nói lắp cùng lúc ngậm miệng.
Một lát lâu sau, Lục Tinh Triệu giúp Hoài Lân đắp lại chăn, cố gắng tránh ánh mắt đối diện, lẩm bẩm nói:
“Anh… động cơ không trong sáng… ừm, tư tưởng chưa đủ trong sáng, chưa đủ vô tư vì tập thể, đã phụ lòng… đã phụ lòng sự giáo dục của chủ nghĩa xã hội, anh… anh đối với em…”
Còn chưa nói dứt lời, cửa phòng bỗng “rầm” một tiếng bị đẩy mạnh ra — đầu bếp của căn cứ hớn hở lao vào, hô to:
“Thủ trưởng Hoài tỉnh rồi à! Muốn ăn gì nào, bồi bổ cơ thể chút chứ?”
“…”
Hoài Lân lập tức xoay người, úp mặt vào chăn, không dám để người ngoài thấy biểu cảm của mình. Trong lòng thì nghiến răng ken két:
"Mai mốt nhất định phải đi bắt một con lừa về nuôi, các người cứ liệu hồn hết cho tôi!"
Hoài Lân trước đó đã hôn mê mấy ngày liền, vừa tỉnh lại không dám ăn uống lung tung, thể lực vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Huống hồ, lúc thức tỉnh dị năng, cậu còn tiêu hao một lượng lớn năng lượng vào việc… nằm mơ, thành ra sau khi tỉnh dậy, cả người vẫn còn choáng váng, lơ mơ như sau một trận bạo bệnh.
Lục Tinh Triệu cứ thấy cậu đi đứng loạng choạng, trong lòng không khỏi lo lắng.
Lúc lên cân kiểm tra, quả nhiên — sụt hẳn năm ký. Nhưng điều kỳ lạ là: Hoài Lân lại cao thêm năm phân.
Ban đầu cậu còn chẳng có cảm giác gì, đến khi thấy hai con số kia hiển thị trên bảng điện tử, suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên đốt pháo mừng luôn:
“Cuối cùng em cũng cao thêm rồi hahahahahaha! Mục tiêu tiếp theo là mét tám! Rồi sẽ có ngày em cao một mét chín mốt và đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ!”
Mọi người: “…”
Hoài Tiểu Ngoan à, em tỉnh lại dùm cái… một mét chín mốt mà còn là dạng dễ thương bụng đen thì kinh dị lắm đó biết không?!
Thật ra Hoài Lân mới cao tới một mét bảy hai, mà giờ đã mơ đến mét tám rồi.