Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hiện giờ, Hoài Lân canh chừng bên cạnh anh, chợt suy nghĩ miên man một lúc, rồi phát hiện trên vai Lục Tinh Triệu dính một mảnh giấy.
Nhìn kỹ, đó là một phiếu giao hàng, chắc hẳn lúc khiêng anh ra thì vô tình dính vào.
Hoài Lân cười hí hửng gỡ nó xuống, rồi vui vẻ ký một chữ thật to vào mục “Người nhận hàng”, sau đó dán lên lưng áo khoác của Lục Tinh Triệu.
“Anh lại rơi vào địa bàn của em rồi đó, lần này em đã ký nhận rồi đấy nhé. Nếu anh không đồng ý thì lên tiếng phản đối đi.” Cậu còn lịch sự báo cho anh một tiếng.
— Ừ, là nói với Lục Tinh Triệu đang hôn mê bất tỉnh.
Lục Tinh Triệu rõ ràng là không “lên tiếng”.
Thế là Hoài Lân đàng hoàng, hợp tình hợp lý, vô cùng thuyết phục mà “ký nhận” anh luôn.
Khi thu xếp ổn thỏa cho vị "thương binh" này, trời cũng đã sáng bừng.
Hoài Lân nghe thấy gần đó có tiếng động của tang thi. Có thể là hàng xóm sau khi biến thành tang thi đã bắt đầu lang thang, cũng có thể là bị mùi máu tanh của Lục Tinh Triệu dụ tới.
Để kéo dài thời gian bị tang thi phát hiện, Hoài Lân đã đóng hết tất cả cửa sổ, dán kín kính bằng báo dày; đồng thời tranh thủ từng giây từng phút chuyển đồ lên xe.
Cậu mới mười bảy tuổi, vẫn chưa có bằng lái. Chiếc xe này đã được mua trước đó, còn phải chờ Lục Tinh Triệu tỉnh lại mới có thể khởi động.
Lục Tinh Triệu sẽ tỉnh lúc nào? Khoảng chín giờ, lần này Hoài Lân đã biết trước rồi.
Thời gian trôi đến 9 giờ 03 sáng ngày 24.
Lục Tinh Triệu lờ mờ tỉnh lại, cơ thể nặng trĩu đến mức không nhúc nhích nổi dù chỉ một ngón tay. Nhưng trong lòng anh biết, mình đã được người cứu, và một khi đã tỉnh thì nghĩa là vẫn còn có thể sống.
Đôi mắt anh cố mở một khe nhỏ, qua khe mi, anh mơ hồ thấy một người đang đi lại.
Là Hoài Lân đang chuyển đồ lên xe.
Do thể lực yếu nên mỗi lần chỉ có thể mang một ít, cậu chạy tới chạy lui bận rộn như một chú chuột hamster đang chuyển nhà.
Cơ thể Lục Tinh Triệu tê dại, có lẽ là do thuốc giảm đau đặc trị được tiêm liều cao. Giờ đây toàn thân anh chỉ còn mí mắt là có thể cử động, anh đành lặng lẽ dõi theo một hồi, ánh mắt hơi lờ đờ quan sát từ mặt Hoài Lân xuống đến chân…
Khoan đã, dây giày chân phải của Hoài Lân bị tuột.
Trên tay cậu còn đang ôm đồ, chưa phát hiện ra, hai sợi dây cứ đung đưa, khiến Lục Tinh Triệu nhìn mà khó chịu.
Hoài Lân bước nhanh từng bước nhỏ.
Lục Tinh Triệu: “…” Sắp dẫm trúng rồi! Cẩn thận kẻo ngã!… Phù, suýt nữa thì dẫm phải.
Hoài Lân bước dài về phía trước.
Lục Tinh Triệu: “…” Dây giày đung đưa mạnh hơn nữa rồi…
Hoài Lân đứng lại không đi nữa.
Lục Tinh Triệu: “…” Mau phát hiện dây giày tuột rồi buộc lại đi!
Hoài Lân lại quay về chuyển đồ.
Người bị thương nặng nằm dưới đất không nhúc nhích được, đến cả mở miệng nhắc nhở mình đã tỉnh cũng cực kỳ khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái dây giày “gây họa” ấy vẫn chưa được buộc lại.
Đúng là tra tấn chết người bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mà!
Đồng hồ đeo tay của Hoài Lân vang lên. Cậu đặt đồ xuống rồi nhìn thoáng qua, thấy đã 9 giờ 15, liền quay lại xem tình hình của Lục Tinh Triệu.
Và rồi cậu thấy Lục Tinh Triệu đang mở mắt nhìn mình, không biết đã nhìn bao lâu rồi.
Chứng sợ xã giao của Hoài Lân lại bắt đầu tái phát. Mặc dù lúc ở một mình thì có “hội chứng trung nhị” đến mấy cũng không thành vấn đề, suy nghĩ bay xa, lời thoại tuôn trào, nhưng khi đối diện với người thật thì lại có chút rụt rè.
Cậu vô thức túm lấy vạt áo lau mồ hôi trên tay, mặt tỏ ra bình tĩnh, nói: “Cái đó… anh… trước đó ngã vào nhà em đấy.”
Lục Tinh Triệu chậm rãi chớp mắt, tỏ ý mình nghe thấy rồi, nhưng không thể nói được.
Tuy không cố ý, nhưng động tác ấy thật sự rất gợi cảm. Ánh mắt vốn luôn chuyên chú giờ lại giống như đang dịu dàng nhìn sâu vào lòng người.
Mặt Hoài Lân hơi nóng lên, nói: “À, em tên là Hoài Lân, nghĩa là ‘ôm kỳ lân’ đó.”
Lục Tinh Triệu chớp mắt hai cái, dùng kỹ năng giao tiếp bằng mắt còn vụng về của mình, biểu lộ lòng biết ơn vì đã được cứu sống.
“…” Hoài Lân nhìn một lúc rồi như bừng tỉnh, đầu cậu như bật sáng một bóng đèn “ting”: “Anh khát nước không? Hay đói bụng?”
Lục Tinh Triệu: “…”
Hoài Lân: “Ồ, em cũng đói rồi, đợi xíu—”
Hoài Lân chạy lạch bạch đi tìm, lát sau mang đến một bát yến mạch sữa: “Bây giờ anh uống được không? Uống được thì chớp mắt một cái, không được thì hai cái.”
Lục Tinh Triệu chớp hai cái, Hoài Lân liền đặt bát sang một bên, rồi vén áo anh lên kiểm tra vết thương.
Vết thương giờ đã lành lặn như người bình thường đã nghỉ ngơi hai ba ngày, bề ngoài vết thương đang dần hồi phục.
Hoài Lân thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu, cậu bắt gặp ánh mắt Lục Tinh Triệu đang lặng lẽ nhìn mình, liền nói: “Yên tâm đi, sắp khỏi rồi. Giờ anh cần bổ sung năng lượng, ừm! Khi nào anh có thể nuốt được thì báo em một tiếng nhé.”
Nghĩ một lát, cậu lấy từ túi ra hai viên sôcôla thủ công, mỗi viên đều được bọc trong lớp đường mỏng đẹp mắt.
Hoài Lân đặt một viên vào lòng bàn tay đang mở của Lục Tinh Triệu: “Nè, tặng anh trước đó, Giáng Sinh vui vẻ.”
Tay Lục Tinh Triệu vẫn còn yếu, không nắm lại được. Viên sôcôla tròn lăn hai vòng trong lòng bàn tay anh, chẳng chịu nằm yên, cho đến khi bị nhiệt độ cơ thể làm mềm đi đôi chút mới ngoan ngoãn nằm yên lại.