57. Chương 57

Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cú đánh này không trúng con chuột hamster.
Nhưng con hamster nhỏ bị dọa đến mức kêu lên một tiếng “gào~” thảm thiết, lập tức cứng đờ, nằm bất động như xác chết.
Hai người sợ hãi hỏi nhau: “Nó chết chưa vậy?” “Anh thấy sao?” “Chết thật hay giả vờ chết đây?” “Hay là đập thêm một phát nữa?”
Ở ghế sau, Cao lão đại khịt mũi khinh thường: “Hai thằng yếu ớt như gà, có mỗi con chuột cũng không xử lý nổi…”
“Sao trong túi đường lại có chuột chứ…” Hoài Lâm khóc không ra nước mắt.
Đối với một kẻ nghiện đồ ngọt mà nói, cú sốc này đúng là một sự hủy diệt! Cậu đau lòng nhìn túi đường, tiện tay nhặt cái que bên cạnh chọc chọc vào xác con hamster, đột nhiên ngờ vực: “Nó không có đuôi này… không phải chuột đâu, là hamster phải không?”
Đại ca Cao nói: “Ham hố gì? Khác nhau gì chứ? Cầm gạch đập chết quách cho xong!”
Lời còn chưa dứt, Đan Triết đã chẳng thèm quan tâm, quay sang nói với Hoài Lâm: “Cậu nhìn đúng rồi đấy, còn là loại lông trắng tinh kia nữa chứ.”
Hai người lại bắt đầu líu ríu: “Trông cũng đáng yêu đấy chứ…” “Có vẻ đúng là vậy.” “Chắc nãy không đánh chết nó đâu nhỉ?” “Nuôi thử xem sao?” “Xem nó có bị thương không đã.”
Cao lão đại: “……Đừng có đùa nữa, đập chết tiệt nó đi chứ!!!”
Rốt cuộc khác nhau chỗ nào hả trời đất quỷ thần ơi! Chết tiệt chứ, thật không thể hiểu nổi mấy cái đầu óc đọc sách của các người chứa toàn thứ gì nữa!!!
Cuối cùng, Hoài Lâm tìm một cái hộp mì ăn liền, đục hai lỗ thông khí, nhét con hamster vào, tiện tay bỏ thêm một cục đường trắng.
Một lát sau, trong hộp liền vang lên tiếng lục đục.
Con hamster với kỹ năng giả chết đỉnh cao kia bắt đầu lén lút gặm đường.
Hoài Lâm hỏi: “Nuôi không?”
Đan Triết dứt khoát: “Nuôi.”
Phía sau, Cao lão đại phẫn nộ hét lên: “Đừng có đùa nữa! Người còn nuôi không nổi mà đòi nuôi chuột, mấy người muốn chết hả?! Rảnh rỗi cũng không phải kiểu rảnh rỗi như vậy chứ!”
Đan Triết đẩy gọng kính, lạnh nhạt nói: “Thằng ngốc, chuột còn hữu dụng hơn anh, hamster lại càng hữu dụng hơn.”
Cao lão đại tỏ vẻ không phục!
Hoài Lâm cười hì hì: “Đám động vật gặm nhấm này sống dai lắm đấy, đừng thấy nó nhỏ xíu mà coi thường. Một ngày nó có thể chạy được mấy chục cây số luôn đó, năng lực tìm thức ăn rất mạnh, còn biết tránh né nữa. Hamster còn có tập tính nhét đồ ăn vào túi má mang về, dọc đường còn để lại dấu bằng tuyến mùi. Lỡ đâu đi theo nó lại tìm được cả một kho đồ ăn thì sao?”
Cao lão đại: “……”
Đan Triết lại phụ họa: “Đám này có khả năng sinh tồn siêu việt, muốn tìm chỗ ra vào gì, cứ thả nó xuống đất là được. Nó mềm dẻo lại còn biết đào hầm. Cần thiết còn có thể dùng làm trinh sát.”
Hoài Lâm gật đầu: “Phải đó, với lại chuột là động vật thí nghiệm tuyệt vời lắm đấy! Sinh sản nhanh, ăn tạp, nhận diện được tổ, dễ nuôi thành một bầy. Về sau dùng nó để thử xem cây cỏ nào ăn được, cây nào có độc, sẽ rất hiệu quả luôn!”
Đầu óc Cao lão đại choáng váng, mắt tròn mắt dẹt, một lát sau mới chịu đầu hàng: “Được rồi, tôi phục. Một con chuột mà bị tụi bây tận dụng không chừa thứ gì, ông đây… bái phục sát đất.”
Hoài Lâm cười nói: “Thời mạt thế ai cũng không dễ sống. Muốn sống thì ai cũng phải cố gắng, không chỉ con người đâu, ngay cả hamster cũng vậy thôi. Bây giờ các anh còn bận đi cướp bóc, vì các anh chưa nhận ra rằng về sau… nhân tài mới là tài nguyên quý giá nhất.”
Từng trải qua những ngày tận thế tăm tối nhất, cô độc nhất, điều khiến Hoài Lâm cảm động nhất khi trọng sinh về ngày đầu tiên… là còn được nhìn thấy nhiều người như thế này.
Thây ma, dịch bệnh, thiếu lương thực, biến dị, bạo loạn, thiên tượng dị thường sẽ lần lượt kéo đến. Nhưng chỉ cần xung quanh còn có người, thì ít nhất vẫn còn điểm tựa. Cho nên Hoài Lâm dù cố ý hay vô tình, luôn muốn dẫn mọi người đi theo mình.
Lúc mạt thế vừa mới bắt đầu, con người sẽ giúp đỡ lẫn nhau;
Đến trung kỳ, tai họa trùng trùng, con người bắt đầu không lo nổi cho người khác, từ đó trở mặt, thậm chí tàn sát lẫn nhau;
Nhưng đến hậu kỳ, tai họa đã lớn đến mức đe dọa sự tồn vong của toàn nhân loại, mọi người lại buộc phải quay về con đường tương trợ. Trong giai đoạn khó khăn nhất, tất cả đều bị ép phải đi chung trên một sợi dây thừng, và hiểu ra một chân lý:
Cậu có thể cướp được rất nhiều thứ từ người khác, nhưng khẩu súng cậu cướp sẽ không thay cậu bắn khi cậu gặp nguy hiểm, ổ bánh mì cũng không cứu mạng cậu khi cậu hấp hối, một chai nước cũng sẽ không xoa dịu cậu khi cậu cô độc tuyệt vọng.
Nhưng con người sẽ làm được điều đó.
Chỉ cần còn đồng đội, cậu mới có thể tạo ra mọi kỳ tích.