Mạt Thế Đã Ký Nhận Lão Công Có Bàn Tay Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cánh cửa sắt trên sân thượng “bang bang” rung lên, có vẻ tang thi trên tầng thượng cũng bị tiếng đàn thu hút, đang điên cuồng đập cửa.
May mắn là những người ở đây ai nấy vẫn giữ được bình tĩnh, tạm thời chẳng ai bận tâm đến lũ tang thi bên ngoài.
Hoài Lâm thì mắt đảo liên tục, hồi tưởng lại về người này ở kiếp trước——
Người này tên thật là Nghiêm Phi Quang, có biệt danh là “Người chơi đàn”. Anh ta là một nghệ sĩ violin khá nổi tiếng…
… mà cái “tiếng tăm” này chỉ mới xuất hiện sau mạt thế. Bởi vì trước mạt thế thì chẳng mấy ai biết đến, nhưng sau mạt thế, anh ta được phong là “nghệ sĩ violin số một thời đại”! Khụ, hơi gian lận một chút, vì những nghệ sĩ giỏi thật thì đều chết sạch rồi.
Nghiêm Phi Quang là một người vô cùng kỳ lạ. Anh ta như thần long thấy đầu không thấy đuôi, phiêu bạt khắp nơi. Anh ta không lập kế hoạch, không tích trữ đồ, có vài lần xuất hiện trong tình trạng đói khát gần chết… nhưng vẫn không chết!
Tang thi tới, không chết. Đại bản doanh thiếu lương thực, vẫn sống nhăn. Sinh vật đột biến, không cắn được anh. Trời đêm âm 40 độ, cũng không đông chết!
Thỉnh thoảng sẽ có người trong hoang dã nghe được tiếng đàn của anh vang lên — nói chung là vô cùng thần bí.
Hoài Lâm từng gặp anh ta một lần, chính là khi rời khỏi căn cứ S, trong tuyết trắng bắt gặp được anh ta.
Khi đó, Nghiêm Phi Quang đang kéo đàn, chỉ mặc mỗi chiếc sơ mi, trông đẹp trai vô đối — nếu như không phải đang chơi bản… Táo Nhỏ. Vì hội chứng sợ xã giao nên Hoài Lâm không dám bắt chuyện, chỉ có mấy người khác trong đội thì xúm vào làm quen, đều đoán chắc anh ta là dị năng giả.
Vì đây là định lý cơ bản: ở mạt thế, ai có thể sống sót một mình trong tự nhiên hoang dã, chắc chắn là dị năng giả.
Với Hoài Lâm thì có thêm một hệ quả nữa: người có thể dắt theo một cái "đồ vướng víu" như cậu mà vẫn sống sót an toàn trong hoang dã — thì chỉ có Lục Tinh Triệu.
Quay lại vấn đề chính, gặp được một dị năng giả chất lượng thế này, Hoài Lâm cực kỳ kích động.
Theo tính toán của Bạch Như An sau này, tỷ lệ dị năng giả xuất hiện là 1/1000. Đến nay Hoài Lâm mới chỉ gặp hai người: Lục Tinh Triệu và Nghiêm Phi Quang.
Mà giờ đây Nghiêm Phi Quang đang thản nhiên kéo đàn ngay trước mắt họ, bên cạnh là bản nhạc Nhị Tuyền Ánh Nguyệt.
Thời cơ tốt thế này không ra tay thì đợi tới bao giờ?!
Trong lòng Hoài Lâm đã muốn mở tiệc ăn mừng ngay lập tức rồi, nhưng ngoài mặt lại nghiêm túc, nhìn Nghiêm Phi Quang, mở lời giới thiệu: “Xin chào, em tên Hoài Lâm. Đây là huynh của em, Lục Tinh Triệu.”
Nghiêm Phi Quang ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn họ một cái, tay vẫn chưa ngừng kéo đàn, tạo ra một tiếng “két” chói tai như tiếng gà bị cắt tiết.
Hoài Lâm hỏi: “Sao anh lại ở đây một mình thế?”
Không hiểu sao, Lục Tinh Triệu cứ có cảm giác biểu cảm của Hoài Lâm như thể đang nói: “He he he bé con ơi sao lại ở đây một mình thế~? Chú dắt con đi coi cá vàng chịu không~?”
Nghiêm Phi Quang ngơ ngác đáp: “Chào cậu, tôi… tôi bị mất trí nhớ rồi, cũng không biết mình tên là gì.”
Hoài Lâm: “……” Nani?!
Một lúc sau, Nghiêm Phi Quang lại chỉ vào túi áo vest trước ngực mình: “Tôi thấy có cái danh thiếp, ghi là ‘Nghiêm Phi Quang’ trên đó. Chắc là tên tôi. Chào hai cậu.”
Hoài Lâm thầm nghĩ: Không sao cả, mèo trắng mèo đen miễn có dị năng là mèo tốt! Mà mất trí nhớ càng dễ dụ—khụ, càng dễ thu phục mới đúng!
Hoài Lâm cười hiền lành: “Chào anh, anh xem anh một mình ở đây nguy hiểm biết chừng nào, hay là anh đi cùng chúng tôi rời khỏi tòa nhà này trước nhé?”
Nghiêm Phi Quang nghiêng đầu, đôi mắt màu xanh nhạt nhìn nụ cười của Hoài Lâm, một lúc sau gật đầu: “Ờ, được thôi.”
Gì cơ? Hắn ta đồng ý luôn sao? Hoài Lâm vui sướng nở hoa trong lòng, kéo tay Nghiêm Phi Quang đi ngay: “Đi nào, để em kể anh nghe, bọn em có ăn có uống có xe có… súng, đảm bảo sẽ không bạc đãi anh đâu! Còn có huynh của em nữa, vô cùng lợi hại, anh từng chơi game Tam Quốc Vô Song chưa? Huynh ấy y hệt Lữ Bố, là một cỗ máy phát điện di động, không cần dùng chiêu thức cũng có thể một mình chém bay 9999 tên lính tép.”
Lục Tinh Triệu: “……”
Nghiêm Phi Quang trông cực kỳ bối rối, có vẻ như cậu ta chẳng hiểu được mấy lời vừa rồi, nhưng vẫn chỉ vào tờ bản nhạc “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” dưới đất, hỏi: “Có… ừm, có cái ‘tranh’ giống như này không?”