Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ
Chương 32: Điều không thể ngờ
Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Em vẫn là mèo trắng nhỏ của anh." Cố Cảnh Thừa vừa nói vừa vuốt nhẹ mái tóc của Bạch Lạc.
Bạch Lạc: “...”
Hóa ra anh vẫn coi cậu như thú cưng nhỏ.
Lòng Bạch Lạc thoáng chốc dâng lên chút bực tức.
Cố Cảnh Thừa nhận ra vẻ mặt của cậu.
Anh không nói gì thêm.
Với anh, Bạch Lạc có ý nghĩa gì, anh đã có câu trả lời.
Chỉ là vẫn chưa đủ chắc chắn.
Anh vốn là người nói đi đôi với làm, những thứ chưa xác định, đương nhiên không thể tùy tiện nói ra.
Cố Cảnh Thừa đưa ánh mắt đến viên ngọc xanh nhạt cỡ ngón tay mà anh vẫn cầm trên tay.
"Đây là thứ tôi mổ được từ bụng con bạch tuộc, dưới nước nó còn phát sáng. Nhìn qua đã biết không phải thứ thường, nên tôi mang nó lên đây. Em có biết đây là gì không?"
Bạch Lạc liếc mắt một cái, lập tức xác nhận: "May mà anh mang nó lên, đây chính là nội hạch mà trước đó tôi đã nói với anh."
Cố Cảnh Thừa cầm viên ngọc xanh ngắm nghía: "Phải làm thế nào, thứ này mới có thể giúp tôi thăng cấp?"
"Ăn nó đi."
"...Ăn cả viên?"
"Đúng."
"Nuốt trực tiếp như vậy có khó tiêu không? Nghiền thành bột rồi ăn có được không?" Cố Cảnh Thừa thương lượng.
"Nghiền thành bột hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều. Nuốt xuống không gây khó chịu cho dạ dày anh đâu. Nếu tôi đoán không sai, nó giống như nội đan, sẽ luôn ở trong cơ thể anh, anh có thể hấp thụ sức mạnh của nó để tiến cấp."
Cố Cảnh Thừa tin tưởng Bạch Lạc, liền bỏ viên ngọc xanh vào miệng nuốt trọn.
Sau khi nuốt xong, anh không cảm thấy khó chịu, giống như uống nước ăn cơm vậy.
"Đây là nội hạch nguyên tố thủy, anh thử vận dụng nguyên tố nước xem." Bạch Lạc nói.
"Được."
Cố Cảnh Thừa đưa tay về phía mặt sông.
Anh thử điều khiển dòng nước sông.
Viên ngọc xanh vừa nuốt xuống, ngực anh cảm thấy hơi lạnh.
Mấy dòng sông theo ý nghĩ của anh như rồng bay lên không trung, biến hóa đủ hình dạng theo ý muốn.
Điều này trước đây hoàn toàn không thể làm được.
Cố Cảnh Thừa bắn mấy tia nước sông về phía cây cối trên bờ.
Nước sông sắc bén như thanh kiếm, trong nháy mắt xuyên qua lá cây, chặt đứt cành cây.
"Thật sự có tác dụng."
"Đây mới chỉ là bắt đầu, anh vận dụng sức mạnh của nội hạch, luyện tập nhiều hơn, sẽ càng ngày càng tốt. Bây giờ thôi, anh còn đang bị thương mà."
"Ừm, lần này chúng ta may mắn, bạch tuộc tuy là dị vật hệ thủy cấp sáu, nhưng dù sao cũng không phải người, không xảo quyệt và có trí thông minh cao như người."
Bạch Lạc rất đồng ý với điều này.
"Đúng vậy, nếu là dị nhân hệ thủy cấp sáu, tôi đã không dám đưa anh đến đây."
Cố Cảnh Thừa nắm lấy tay Bạch Lạc.
"Đi thôi, chúng ta về nhà."
Động tác của Cố Cảnh Thừa vô cùng tự nhiên, Bạch Lạc ngẩn người một giây, nhìn bàn tay hai người đang nắm nhau, nhanh chóng mỉm cười.
"Được."
Khi hai người trở về Hoàn Giám, đã gần tối.
Vừa đến căn cứ dưới lòng đất của Chiến đội Chín, liền phát hiện mọi người đều có mặt, trợ lý của Tả Dục đang đi lại chờ đợi, vẻ mặt rất gấp gáp.
Kiều Tuyết: "Đội trưởng."
Giang Viêm: "Đội trưởng, cuối cùng anh cũng về rồi."
Đoạn Vân Trạch: "Đội trưởng, anh có đi hí hí với tiểu bạch miêu thì cũng đừng đi cả ngày chứ."
Trợ lý của Long Dục vừa nhìn thấy Cố Cảnh Thừa, liền chạy đến.
🌾: Hồi Tả Dục hồi Long Dục mệt ghê=)
"Đội trưởng Cố, cuối cùng anh cũng về rồi, mau đi gặp tổng chỉ huy và mọi người đi, ngài ấy đợi anh lâu lắm rồi."
Cố Cảnh Thừa không đến văn phòng của Long Dục.
Mà là phòng họp chuyên dụng của cấp cao Hoàn Giám.
Long Dục ngồi ở vị trí chủ tọa, bên trái vốn dĩ là Thẩm Khinh Chu, sau đó là Cố Cảnh Thừa, rồi đến những người khác.
Bên phải là Tô Quốc Hào, sau đó là Tô Thiếu Kiệt, rồi đến Tô Lăng, rồi đến những người khác.
Bây giờ Thẩm Khinh Chu không có mặt, vị trí của y trống không.
"Triệu tập mọi người đến họp, là vì có chuyện quan trọng cần bàn bạc."
Mọi người trong phòng họp đều nhìn về phía Long Dục, không dám lơ là.
Bởi vì những cuộc họp do Long Dục chủ trì đều vô cùng quan trọng.
Long Dục tiếp tục nói: "Ba tháng trước, một người tên Lâm Khí đã dùng vũ lực thống nhất mấy tổ chức do người dị chủng và người biến dị cấu thành, đặt tên là tổ chức Bất Khí. Tổ chức này lấy việc sống vui vẻ làm chủ, đốt phá cướp bóc, không việc ác nào không làm. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, tổ chức Bất Khí đã lớn mạnh đến mấy vạn người. Thủ lĩnh của chúng đã gửi lời đến người phụ trách thành Nam Hà là Hoa Diêu, nếu bọn họ không rút khỏi thành Nam Hà, sẽ tấn công vào."
"Ý anh là tổ chức Bất Khí muốn chiếm đoạt thành Nam Hà giáp ranh với chúng ta?" Tô Quốc Hào hỏi.
Long Dục: "Không sai. Người dị chủng và người biến dị cấp cao của tổ chức Bất Khí rất ít, thủ lĩnh Lâm Khí lại càng khó lường. Người phụ trách thành Nam Hà là Hoa Diêu đã cầu cứu chúng ta. Thủ lĩnh Lâm Khí của tổ chức Bất Khí có dã tâm rất lớn. Nếu thật sự bị hắn ta chiếm đoạt thành Nam Hà, Hoàn Giám chúng ta với tư cách là hàng xóm sẽ gặp nguy hiểm, cho nên tôi quyết định phái người đi viện trợ Hoa Diêu."
Quan hệ giữa Hoàn Giám và thành Nam Hà không tệ. Hoa Diêu tuy không giống Hoàn Giám trong việc tiếp nhận con người, nhưng vẫn bảo vệ tốt những con người vốn có trong thành.
Những con người, người dị chủng và người biến dị bên trong sống yên ổn, trong mạt thế, cũng là một vùng đất lành hiếm có.
Thêm vào đó, thành Nam Hà và Hoàn Giám lại rất gần nhau. Sau khi Lâm Khí chiếm đoạt thành Nam Hà, với dã tâm của hắn ta, sớm muộn gì cũng sẽ phát động tấn công Hoàn Giám.
Người của Hoàn Giám đều hiểu rõ điều này, cũng rất tán thành cách làm của Long Dục.
Vấn đề hiện tại là phái ai đi.
Long Dục nhìn quanh hai bên, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Cố Cảnh Thừa: "Đội trưởng Cố, người phụ trách thành Nam Hà là Hoa Diêu đặc biệt chỉ đích danh anh qua đó, lời gốc của cô ấy là Lâm Khí là một ngũ hành giả cấp cao, chỉ có anh mới đối phó được hắn. Cho nên, tôi quyết định phái toàn bộ thành viên Chiến đội Chín của các anh qua hỗ trợ Hoa Diêu."
Cố Cảnh Thừa khẽ nhíu mày: "Để nhị thiếu gia Tô và đội viên của anh ta đi đi, tôi tin anh ta có năng lực làm tốt chuyện này."
Bình thường, Cố Cảnh Thừa chắc chắn không nói hai lời đã đồng ý.
Bây giờ anh lại để người khác đi, Long Dục biết anh là vì chuyện của Thẩm Khinh Chu.
"Đây là mệnh lệnh." Giọng Long Dục dịu đi: "Thành Nam Hà đa số là người bình thường, người dị chủng và người biến dị vốn đã ít, người cấp cao lại càng ít hơn. Chỉ có người bình thường kết hợp mới có thể sinh ra con cái, bọn họ là tương lai của thế giới, vì sự tiếp nối của nhân loại, chúng ta phải bảo vệ tốt bọn họ."
"Vậy cậu của tôi thì sao? Anh định phái ai đi cứu?"
Vừa nhắc đến Thẩm Khinh Chu, yết hầu Long Dục khẽ động, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng vô tình xưa nay cuối cùng cũng lộ ra chút biểu cảm.
"Chẳng phải vẫn chưa tìm được vị trí phi thuyền sao."
"Ngày mai Phủ Tang rất có thể sẽ tìm được."
Tô Lăng lên tiếng: "Nếu thật sự tìm được, tôi sẽ dẫn người đi cứu."
Cố Cảnh Thừa cười lạnh: "Cậu chắc chắn mình đối phó được Hách Liên Lý Áo?"
Vừa nghĩ đến Hách Liên Lý Áo, người ngoài hành tinh mạnh đến nghịch thiên kia, Tô Lăng liền rùng mình.