60. Chương 60: Càng ghét anh ta

Mạt Thế, Mèo Nhỏ Hung Dữ Của Đại Lão Vừa Ngọt Ngào Vừa Quyến Rũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoạn Vân Trạch cảm thấy vô cùng khó hiểu.
"Ở lại đây tôi chỉ tổ bị tên điên Lâm Khí kia hành hạ đến chết. Tôi đâu có sở thích bị ngược đãi, sao phải cố ở lại chứ?"
Khóe miệng Cố Cảnh Thừa khẽ nhếch, nụ cười pha chút mỉa mai. Anh cầm một hạt lạc trong đĩa bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: "Hắn sẽ không làm vậy đâu. Cậu không tin thì cứ ở lại thử xem."
Nếu Lâm Khí thực sự muốn giết Đoạn Vân Trạch, sao lại để anh ta sống yên ổn đến tận bây giờ?
Hơn nữa còn đối xử tốt như thế, có người hầu hạ, đãi ngộ chẳng khác gì người thân. Đâu phải cách đối xử với kẻ thù.
"Lão đại, anh đừng đùa nữa. Tôi là người của đội chiến đấu giám định số chín, sớm muộn gì cũng phải trở về. Chỉ vì em trai tôi hiện giờ vẫn đang trong tay Lâm Khí, nên tối hôm đó tôi mới không rời đi theo anh. Giờ anh đã đến, chúng ta cứu em tôi rồi nhanh chóng rời khỏi đây thôi."
Bên ngoài phòng Đoạn Vân Trạch có hai dị chủng cấp cao đang canh gác.
Họ là những thuộc hạ tin cẩn nhất, trung thành nhất và cũng mạnh nhất của Lâm Khí.
Một mình Đoạn Vân Trạch không thể nào thoát khỏi hai người này. Nhưng có Cố Cảnh Thừa – vừa mới thăng cấp – ở đây, thì việc đối phó với họ không thành vấn đề.
Sau khi Cố Cảnh Thừa hạ gục hai tên canh giữ, Đoạn Vân Trạch dẫn anh đến nơi giam giữ em trai mình – Đoạn Vân Tinh.
Ở đây cũng có người canh giữ. Cố Cảnh Thừa và Đoạn Vân Trạch mỗi người xử lý một tên, rồi nhanh chóng lẻn vào phòng.
"Anh? Anh không sao chứ? Sao anh lại đến đây?" Đoạn Vân Tinh thấy anh trai liền hốt hoảng chạy tới.
Từ lần gặp đầu tiên đến giờ, hai anh em mới chỉ chạm mặt được một lần.
Đoạn Vân Trạch không biết Lâm Khí đã nói gì với em trai về tình trạng của mình. Anh bước tới, vừa đi vừa nói: "Anh không sao cả."
"Nhưng anh Lâm Khí nói anh bị thương rất nặng, bảo em đừng làm phiền anh nghỉ ngơi. Anh… anh thật sự ổn chứ? Đừng giấu em vì sợ em lo lắng."
Đoạn Vân Tinh lo lắng nhìn anh.
Đoạn Vân Trạch bồn chồn.
"Anh nói thật là không sao. Vân Tinh, em theo anh đi trước, chuyện sau anh sẽ giải thích sau."
Anh bước tới, nắm tay em trai kéo về phía cửa.
Cố Cảnh Thừa lên tiếng: "Vừa rồi có động tĩnh, đừng đi cửa chính. Ra cửa sổ đi."
"Vâng." Đoạn Vân Trạch kéo em trai đến cửa sổ, vừa đi vừa nói: "Lát nữa anh sẽ hóa thành sói, em lên lưng anh, anh cõng em đi. Như vậy nhanh hơn."
"Khoan đã, anh, chúng ta đang đi đâu vậy? Còn nữa, vị soái ca này là ai?" Đoạn Vân Tinh ngơ ngác.
"Đây là lão đại của anh – Cố Cảnh Thừa. Anh ấy rất đáng tin cậy. Chuyện khác để sau anh kể. Bây giờ cứ rời khỏi đây đã."
"Anh… anh nói là chúng ta sẽ rời khỏi anh Lâm Khí sao?" Đoạn Vân Tinh lập tức ngừng bước, không chịu đi tiếp.
"Đúng vậy."
"Tại sao? Bên ngoài nguy hiểm lắm mà. Ở đây không tốt sao? Hơn nữa, nếu có chuyện cần đi, dù sao cũng phải nói với anh Lâm Khí một tiếng chứ?" Đoạn Vân Tinh hoàn toàn không hiểu hành động của anh trai.
"Nếu nói với hắn, chúng ta sẽ không đi được đâu." Đoạn Vân Trạch càng thêm lo lắng, lần đầu thấy em trai mình lại lề mề đến thế.
Đoạn Vân Tinh không tin, còn bật cười: "Sao có thể chứ? Anh Lâm Khí luôn rất tôn trọng em. Em muốn đi đâu thì đi đó mà. Anh nói nghe như thể anh Lâm Khí đang giam giữ chúng ta vậy."
Thính lực và trực giác của Cố Cảnh Thừa cực nhạy. Anh cảm nhận được một nhóm dị chủng cấp cao đang tiến lại gần, trong đó có Lâm Khí.
Thấy Đoạn Vân Tinh vẫn còn do dự, anh lập tức hỏi Đoạn Vân Trạch:
"Nếu em trai cậu không đi, cậu có đi không?"
Đoạn Vân Trạch gật đầu chắc nịch: "Không. Tôi sẽ không bỏ rơi em mình."
Cố Cảnh Thừa không nói thêm, vung tay đánh một đòn chính xác vào gáy Đoạn Vân Tinh. Cậu lập tức ngất lịm, đổ sụp xuống đất.
Đoạn Vân Trạch: "..."
Cố Cảnh Thừa: "Có người đang đến. Phải đi ngay."
"Được."
Khi rời đi, Đoạn Vân Trạch không hóa hình sói. Anh cõng em trai đang bất tỉnh phía trước, Cố Cảnh Thừa đi phía sau, cả hai dùng tốc độ cao nhất để trốn thoát khỏi sự truy đuổi của tổ chức Bất Khí.
Khi Lâm Khí dẫn người đến phòng Đoạn Vân Trạch, thấy hai vệ sĩ cấp cao nằm gục, gương mặt tuấn tú lập tức tối sầm. Hắn lao đến phòng Đoạn Vân Tinh với tốc độ chóng mặt.
Vệ sĩ ở đây cũng đã ngã gục trước cửa phòng mở toang.
Hắn bước vào.
Ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng – nơi này đã trống không.
Khoảnh khắc đó, vẻ lạnh lùng vốn có của người đàn ông biến thành sự băng giá tột cùng. Khí thế áp đảo, khiến mọi người xung quanh đều run sợ.
"Đoạn… Vân… Trạch."
Cái gì mà "cứ mặc hắn xử trí", tất cả đều là lời dối trá.
Hắn nghiến răng ken két, hai tay siết chặt đến nổi gân xanh cuộn lên, ánh mắt tràn đầy hận ý cuồn cuộn.
……………………
Cố Cảnh Thừa và Đoạn Vân Trạch trở về Nam Hà thành an toàn.
Các thành viên đội chín chiến đấu lần lượt chạy đến.
"Ui chà, tưởng cậu bị tra tấn tan xác rồi chứ. Thì ra vẫn nguyên vẹn!" Giang Viêm cười chọc.
"May mắn thôi, may mắn thôi. Mọi người có ai bị thương không?" Đoạn Vân Trạch lần lượt nhìn Kiều Tuyết, Giang Viêm, Tiểu Chu.
Dù chỉ vài ngày xa nhau, nhưng tất cả đều trải qua một trận sinh tử. Sống sót trở về đã là điều may mắn.
"Toàn vết thương nhẹ, nghỉ ngơi một thời gian là khỏi. Nếu không khỏi thì đã có Bạch Lạc rồi." Tiểu Chu nhún vai.
Kiều Tuyết nhìn Đoạn Vân Tinh đang hôn mê, được Đoạn Vân Trạch cẩn thận đặt lên ghế sofa.
"Đây là em trai cậu hay nhắc đến hả?"
"Đúng rồi. Có giống tôi không?"
"Cũng có vài điểm tương tự."
Đội chín giờ đây đã tề đủ người. Không khí tràn ngập niềm vui.
Cố Cảnh Thừa nói: "Mọi người cứ trò chuyện. Tôi đi xem Bạch Lạc một chút."
Rồi anh quay người rời đi.
Giang Viêm dùng tay lành huých vào sườn Cố Cảnh Thừa: "Lão đại nhà ta hình như quan tâm Bạch Lạc hơi quá mức thì phải?"
Tiểu Chu gật gù: "Tôi cũng nghĩ vậy. Thái độ của lão đại với Bạch Lạc thật sự rất khác, không giống với chúng ta chút nào."
Đoạn Vân Trạch cười phá: "Hai người đừng có soi mói nữa."
Kiều Tuyết vỗ vai Tiểu Chu: "Thôi, học cách thích nghi đi. Về sau, lão đại đối với Bạch Lạc sẽ còn khác biệt hơn nữa."
Khi Cố Cảnh Thừa bước vào phòng Bạch Lạc, Phủ Tang đang gục đầu bên giường, hai tay ôm cằm, mắt nhắm nghiền, đầu gật gù như gà mổ thóc – rõ ràng là buồn ngủ muốn xỉu.
Còn Bạch Lạc trên giường vẫn chưa tỉnh.
"Phủ Tang." Cố Cảnh Thừa nhẹ nhàng vỗ vai cậu.
Phủ Tang giật bắn người, thấy là Cố Cảnh Thừa thì thở phào: "Đội trưởng Cố, là anh. Đoạn Vân Trạch đã về rồi ạ?"
"Ừ. Cậu đi nghỉ đi, tôi trông cậu ấy."
Có Cố Cảnh Thừa canh chừng chủ nhân, an toàn hơn gấp bội so với mình. Phủ Tang nhanh chóng rời khỏi phòng.
Cố Cảnh Thừa kéo ghế ngồi xuống bên giường, chăm chú nhìn Bạch Lạc.
Con mèo trắng nhỏ này… rốt cuộc lớn lên thế nào mà đẹp đến vậy?
Lại còn đáng yêu đến mức này.
Nhìn một hồi, anh không kiềm được mà đưa tay ra.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ nét, nhẹ nhàng vẽ theo đường viền mắt, sống mũi, đôi môi của Bạch Lạc.
Khi ngón tay anh chạm vào môi cậu, Bạch Lạc vừa vặn mở mắt tỉnh lại.