Thịnh Chi và Kỷ Thanh Phạm kết hôn theo hợp đồng đã nửa năm – một cuộc hôn nhân chỉ tồn tại trên giấy tờ, không tình cảm, không ràng buộc. Trong mắt thiên hạ, Kỷ Thanh Phạm là nữ chính hoàn hảo: xinh đẹp, thanh cao, lạnh lùng như sương sớm, ai cũng ngưỡng mộ Thịnh Chi vì có được người vợ lý tưởng. Nhưng với Thịnh Chi, Kỷ Thanh Phạm chính là kẻ thù không đội trời chung – nhìn mặt đã thấy bực, nói chuyện càng thêm ngứa mắt.
Và giờ đây, ngày kết thúc hợp đồng đã đến. Thịnh Chi hí hửng cầm tờ giấy ly hôn, lòng tràn đầy hy vọng được giải thoát. Nhưng định mệnh trêu ngươi, trên đường đi tìm Kỷ Thanh Phạm, nàng gặp tai nạn và bất tỉnh.
Khi tỉnh lại trong phòng bệnh, Thịnh Chi nhớ rõ một điều: Kỷ Thanh Phạm từng gọi điện, lạnh lùng nói muốn kéo dài hôn nhân vì lợi ích. Thế là Thịnh đại tiểu thư – kiêu ngạo, ranh mãnh – lập tức nghĩ ra một kế: giả vờ mất trí nhớ. Nàng không cần gì cả, chỉ cần thoát thân, chứ không đời nào tiếp tục sống dưới một mái nhà với kẻ mình ghét cay ghét đắng.
Ngẩng mặt lên, nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm với ánh mắt mơ hồ, giọng yếu ớt: *"Chị là…?"*
Nào ngờ, chỉ một giây sau, nàng chết sững.
Người phụ nữ luôn lạnh lùng kiêu hãnh, giờ đây đôi mắt đỏ hoe, hàng mi ướt nhẹp, môi run rẩy như sắp vỡ òa: *"Chúng ta đã kết hôn nửa năm, yêu nhau sâu đậm… tối qua còn đầu ấp tay gối, em còn thì thầm khen eo chị gợi cảm… sao giờ em quên chị rồi?"*
Thịnh Chi: ??? (*Kinh hãi tột độ*)
Chị này… diễn sâu quá mức cho phép! Nếu không phải chính nàng đang giả điên thì có khi đã tin sái cổ – hai người họ rõ ràng chưa từng chạm vào nhau dù chỉ một lần!
Nhưng đã giả thì phải giả cho trót.
Kể từ đó, Kỷ Thanh Phạm bắt đầu "giúp" nàng khơi lại ký ức – theo cách ngọt ngào và táo bạo đến nghẹt thở.
Mỗi đêm, cô ngủ bên cạnh, khẽ nắm tay nàng đặt lên làn da mình, thì thầm: *"Em nhớ chưa?"*
Mỗi buổi chiều, cô đưa nàng đi hẹn hò, ôn lại "kỷ niệm" chưa từng tồn tại, ánh mắt lấp lánh: *"Em có nhớ lần đầu chúng ta hôn nhau dưới mưa không?"*
Mỗi lần nàng đỏ mặt, tim đập loạn, Kỷ Thanh Phạm chỉ mỉm cười – dịu dàng, thâm sâu, như thể nắm chắc toàn bộ ván cờ.
Thịnh Chi cắn răng nghiến lợi: *"Kỷ Thanh Phạm, chị đúng là vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn!"*
Cho đến một ngày, nàng vô tình thấy tin nhắn chưa kịp khóa trên điện thoại cô ấy:
*[19/06: Chi Chi hôm nay vẫn đang giả vờ, nhưng ánh mắt lúng túng của em thật đáng yêu… Giá mà được hôn em một cái.]*
*[15/07: Tính ra đã bảy năm rồi… Bao giờ em mới nhận ra, người em ghét nhất chính là người yêu em nhất?]*
Thế giới của Thịnh Chi sụp đổ.
Hóa ra, từ đầu đến cuối, người bị lừa không phải Kỷ Thanh Phạm – mà là nàng.
Người từng nói "không đội trời chung", giờ đây lại là người âm thầm yêu thương, chờ đợi, và từng bước vun vén một tình yêu không khoan nhượng.
Từ thù thành yêu, từ giả thành thật – ai mới là kẻ mắc bẫy?
**"Đối với em, chị đã mưu đồ từ lâu."**
Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào, đầy mưu mẹo và trái tim âm thầm thổn thức.
Khi kẻ lạnh lùng hóa ra lại là người si tình nhất, và kẻ kiêu ngạo cuối cùng mới là người… yêu muộn.
**Thịnh Chi – đại tiểu thư ngạo kiều, ranh mãnh**
**Kỷ Thanh Phạm – tỷ tỷ phúc hắc, âm thầm yêu thương suốt bảy năm**
Fake memory – Real love.
1v1, song khiết, HE viên mãn.
Tag: Niên hạ, tình hữu độc chung, ngọt sâu, nhẹ nhàng, câu hệ, ngược tâm nhẹ, nữ chính giả mất trí nhớ mà không biết mình đang bị ngược.
*Một lần vờ quên, cả đời không thể thoát.*
*Chân tâm khó kiếm, yêu nhau không dễ – hãy trân trọng người nguyện cả đời chỉ chờ có bạn.*
Truyện Đề Cử






