Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một buổi chiều tháng 6, nắng vàng chiếu rọi khắp căn nhà.
Trong homestay, vài thanh niên tuổi teen tầm 17-18 tụ tập chơi boardgame. Trên bàn trải rộng tấm bản đồ trò chơi dài mét, xung quanh bày la liệt quân cờ đủ màu sắc. Có người đang hào hứng lắc xúc xắc.
“7! Cậu phải tiến 7 bước… Nhanh lên nào, rút thẻ sự kiện đi!”
Tiếng ồn ào, cười nói vang khắp phòng, khác hẳn với Từ Đồ Nhiên đang ngồi cô độc trong góc.
Cô yên lặng nhai từng viên kẹo cầu vồng, gương mặt xinh đẹp trống rỗng, hoàn toàn tách biệt khỏi không khí náo nhiệt xung quanh.
Cố Tiểu Nhã chơi xong lượt bèn quay lại nhìn Từ Đồ Nhiên, nhíu mày rồi khẽ thúc cậu bạn nam bên cạnh.
“Mày xem mày làm gì thế!” Cô hạ giọng nói với nam sinh, “Ai bảo mày gọi cô ấy đến chứ?”
Nam sinh đang hô hào bắt người khác uống nước lê gai, nghe xong tặc lưỡi: “Chẳng phải chị bảo em tìm cơ hội nói chuyện với cô ấy sao?”
“Chị bảo mày nói chuyện riêng rồi tìm cơ hội xin lỗi — Ai bảo mày kéo cô ấy đến đây?” Cố Tiểu Nhã trách móc, “Kéo đến thì thôi, còn không chịu chỉ cô ấy chơi đàng hoàng nữa.
Cố Thần Phong, đừng nghĩ chị không nhìn ra tụi mày đang hùa nhau không cho cô ấy chơi đấy nhé! Lúc nãy chị ngăn mà còn giả vờ không nghe cơ đấy!”
“Đâu có, chỉ tại cô ấy xui xẻo thôi.” Nam sinh khịt mũi, “Hơn nữa có gì mà phải xin lỗi? Cô ấy có bị quấy rối đâu?”
Từ Đồ Nhiên vốn là bạn học cùng lớp cấp 2 với họ, nhưng chỉ học chung hai năm, năm lớp 9 cô đã chuyển đi nơi khác.
Mãi tới khi kỳ thi đại học kết thúc, cô vẫn chưa liên lạc lại với họ.
Nhưng một tuần trước, Từ Đồ Nhiên bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc chia tay lớp 12, dùng những lời sến sẩm để tỏ tình với Cố Thần Phong trước mặt mọi người. Sau khi bị từ chối, cô còn cố níu kéo cậu ta, thề thốt rằng mình đã yêu thầm Cố Thần Phong suốt ba năm. Cảnh tượng lúc đó thật ồn ào và khó coi.
“Lúc đó An An tức tới bỏ về luôn đấy! Mọi người xung quanh cũng ồn ào hết cả.” Cố Thần Phong khó chịu lầm bầm. An An là cô gái mà cậu ta thầm yêu, từ hôm đó tới giờ vẫn chưa chịu nói chuyện với cậu.
“Vì chuyện này mà em bị bạn học chê cười tới giờ, vậy mà chị còn muốn em xin lỗi nữa à?”
Cố Tiểu Nhã là chị song sinh của cậu ta, hơn cậu ta có một phút nhưng tính tình rất ngang ngược.
Cố Thần Phong bị dồn vào chân tường, nhưng cậu thật sự không muốn tiếp xúc riêng gì với Từ Đồ Nhiên nên mới mượn dịp họp lớp cấp 2 gọi cô tới.
Trường họ là trường liên cấp nên nhiều người học chung cả cấp 2 và cấp 3. Vì thế khá đông người tới họp lớp chỉ để hóng chuyện giữa cậu ta và Từ Đồ Nhiên.
Hơn nữa, mối quan hệ giữa họ với Cố Thần Phong không tồi, tất nhiên sẽ đứng về phía cậu ta và có phần xa lánh Từ Đồ Nhiên trong chuyện này.
Hùa nhau trong lúc chơi boardgame chỉ là một phần, họ cố gắng lạnh nhạt và bỏ mặc mọi chuyện.
Dù Cố Tiểu Nhã đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn khó bù đắp được cảm giác tẩy chay của họ đối với Từ Đồ Nhiên.
“Nếu cô ấy biết điều thì vừa nãy đã về rồi.
Em đã nói với chị mà, cô ấy không bình thường đâu…” Cố Thần Phong thì thầm nhưng bị Cố Tiểu Nhã véo cho một cái.
Cô ta lo lắng liếc nhìn Từ Đồ Nhiên phía xa, hạ giọng: “Không bàn tới chuyện mày phải xin lỗi, phải nói cho cô ấy hiểu lầm đi.
Đã nói bao nhiêu lần rồi, nói chuyện cho rõ ràng, đừng chỉ biết trút giận… Ngu chết đi được.”
Cô thở dài: “Giờ chị sẽ đi nói chuyện với cô ấy, đợi lúc chín muồi rồi nhớ qua đấy! Phải lịch sự, có biết chưa hả…”
… Đừng đi.
Làm ơn đi, đừng.
Bên kia hai chị em đang xì xào bàn bạc, còn bên này, Từ Đồ Nhiên đơ mặt nghĩ ngợi.
Cô không cố tình nghe lén, chỉ do tai cô thính bẩm sinh. Nhất là khi bị người khác nhắc tên, âm thanh đó bị gió thổi tới.
Cô không muốn Cố Tiểu Nhã tới tìm mình vì đơn giản, cô không muốn nói chuyện, hơn nữa, cô chẳng hiểu họ đang nói gì.
Dù sao cô cũng chỉ mới ở thế giới này ba ngày.
— Nói chính xác hơn, cô mới xuyên tới đây ba ngày.
*
“Từ Đồ Nhiên” hiện tại là một kẻ xuyên không.
Cô đang ở trong thế giới mà tiểu thuyết “Trăm Ngày Kỳ Lạ” kiến tạo nên.
Cốt truyện của nó vô cùng phi thường.
Vốn dĩ cô đang sống ở một thế giới khác, chỉ trùng tên với Từ Đồ Nhiên trong sách mà thôi. Trong một tai nạn, cô qua đời, lúc tỉnh lại đã thấy mình xuyên vào một tiểu thuyết chưa từng nghe danh, thay thế cho nguyên thân.
Cô không nhớ nhiều về ký ức cái chết của mình, chỉ còn vương vấn cảm giác chơi vơi lúc rơi xuống.
Một cảm giác dài dằng dặc, vô cùng nóng bức khi rơi xuống.
Sau đó là tiếng “bộp”, tựa như tỉnh giấc trong cơn ác mộng, cô đã tới đây.
Còn nguyên thân, theo hệ thống nói, đêm cô xuyên tới, nguyên thân đã ngừng thở.
Nguyên thân bị tái phát bệnh tim khi đang ở một mình, không được cứu chữa kịp thời.
Ừ, đúng, là hệ thống đây — Từ Đồ Nhiên đáng lẽ có một hệ thống.
Nói “đáng lẽ” vì một tiếng sau khi cô xuyên vào sách, hệ thống đó kêu thảm thiết, sau đó bảo phải quay lại nhà máy sửa chữa rồi biến mất.
Có lẽ ngày về còn lâu lắm.
Bỏ chạy thì thôi, quan trọng là không để lại được bao nhiêu thông tin hữu ích.
Thậm chí Từ Đồ Nhiên còn không nắm rõ nội dung tiểu thuyết này.
Cái hệ thống chết tiệt đó chỉ nói cho cô biết đây là tiểu thuyết tình cảm kinh dị, còn vai trò của nguyên thân là nữ phụ chuyên tìm đường chết.
Đó cũng là nhiệm vụ duy nhất mà hệ thống giao cho cô.
— Giữ vững tinh thần, cố gắng tìm đường chết và cố gắng hòa mình vào không khí cốt truyện.
Việc sau khi “hòa mình” làm gì thì hệ thống chưa nói.
Nó thề son sắt rằng đây chỉ là nhiệm vụ giai đoạn, đợi nó quay lại sẽ hướng dẫn Từ Đồ Nhiên sau, trước đó cô chỉ cần ngoan ngoãn tìm đường chết.
“Cô biết chết là thế nào không?” Trước khi đi, nó còn cố xác nhận với cô.
Kiếp trước, cô là thiên sát cô tinh*, không tiền không người yêu không gia đình, chỉ có trái tim không biết viết chữ “chết” thế nào.
Cô nghiêm túc nhớ lại những trải nghiệm liều mạng của mình trước đây, vô cùng tự tin nói với nó một câu, không vấn đề gì.
(*) Cô tinh nghĩa là ngôi sao lẻ loi, theo dân gian là sao chổi, chủ yếu chỉ những người mang đến tai họa, cô độc suốt đời.
Vì thế hệ thống mới yên tâm đi, trước khi đi còn dúi cho cô một hộp quà bí ẩn, vài tài liệu liên quan tiểu thuyết và một phần mềm tính toán giá trị tìm đường chết.
(*) Hộp quà chứa món đồ chơi bí ẩn, người mua không biết mình nhận được gì, giá trị có thể rẻ hoặc đắt hơn số tiền bỏ ra.
Phần mềm đã liên kết trực tiếp với ý thức của cô. Bằng cách tích lũy giá trị tìm đường chết, cô có thể kích hoạt các phần thưởng khác nhau, hệ thống hứa hẹn rằng nếu trước khi nó quay lại mà cô nạp đầy giá trị, nó sẽ vượt cấp tặng cô một nguyện vọng.
“Vậy nếu không làm được thì sao?” Từ Đồ Nhiên nghiêm túc hỏi.
“Thì cô sẽ phải chết thật.” Hệ thống cũng nghiêm túc trả lời, “Theo quy định, tôi chỉ có thể ‘khử’ cô thôi.”
Khử à, nghe có vẻ chẳng hay ho.
Thực ra cô không quan tâm sống chết lắm, nhưng được một nguyện vọng thì ngu gì không lấy.
Hơn nữa, lỡ đến rồi, tốt xấu gì cũng nên sống lâu một lần, không có chút kích thích nào thì còn gì là thú vị.
Cô rất nghiêm túc, ngay sau khi hệ thống đi, cô liền suy nghĩ xem chuyện gì kiếm được nhiều giá trị tìm đường chết.
Cô không có ký ức của nguyên chủ nên phải dành thời gian thu thập thông tin cá nhân và thích nghi thân phận, nhưng khi nghiên cứu tài liệu về tiểu thuyết do hệ thống đưa, cô phát hiện ra chuyện tồi tệ —
Trong đó không có tiểu thuyết gốc.
Chỉ có tiểu sử nam chính, nữ chính, thiết lập vài nhân vật phụ, bối cảnh, “Hướng dẫn dành cho người mới xuyên sách” và bộ giáo trình cấp tốc “Xuyên sách, từ khởi đầu tới khởi nghiệp làm giàu”…
Cô im lặng.
Nếu nhớ không lầm, nguyên thân vốn cô độc, có di sản phòng thân, số dư thẻ ngân hàng toàn số 0.
Cô không hiểu hệ thống nghĩ gì khi nhét tình tiết này vào.
May mắn là cô tìm được phần cốt truyện trong hồ sơ thiết lập nhân vật của nguyên chủ.
Trong cốt truyện gốc, nữ phụ tìm đường chết là cô ấm nhà giàu muốn tự do, nhưng vì nam chính giống với mối tình đầu không quên được nên trở nên thù địch nữ chính, sau đó cản trở họ khiến tình yêu đầy trắc trở.
… Nhưng cô đọc mãi vẫn không hiểu cốt truyện có chỗ nào cho cô tìm đường chết.
Có thể do cô đọc ít tiểu thuyết kiểu này nên không hiểu tác phẩm chăng?
Cùng đường, cô đành phải tự thân vận động. Trong ba ngày ngắn ngủi, cô thử đủ trò như “hâm trứng gà sống trong lò vi sóng”, “dùng nĩa kim loại chọc vào ổ điện”… những hành động như đứa trẻ tìm đường chết — nhưng giá trị tìm đường chết vẫn không tăng lên chút nào.
Cô đành đổi kế hoạch.
Cô nhớ hệ thống từng nói phải “hòa mình vào không khí cốt truyện”, bỗng nghĩ có khi tìm đường chết phải phù hợp đặc điểm câu chuyện.
Câu hỏi đặt ra: đặc điểm câu chuyện này là gì?
Hệ thống nói rồi, lãng mạn kinh dị.
Cô bỏ hai chữ “lãng mạn”, bắt đầu cân nhắc “kinh dị”.
Cuối cùng cô hiểu.
Cô nên đi tìm ma mà ăn vạ.
Thế ma ở đâu ra?
Cô chỉ có thể đọc đi đọc lại tài liệu nghiên cứu, chợt hiểu ra lần nữa.
Tại sao nguyên chủ lại thích nam chính? Vì nam chính giống với tình đầu của cô.
Tại sao cô không đi tìm mối tình sâu đậm đó? Vì cậu ta đã chết rồi, còn đâu.
Tình đầu tên Cố Thần Phong, chết trong lần họp lớp.
Bảy học sinh vừa tốt nghiệp trung học đến homestay ngoại ô du lịch, ngày hôm sau được phát hiện đã chết hết, tình trạng vô cùng đáng sợ.
Nghe qua có vẻ thần bí.
Cô nghĩ tới chuyện đi xe tang.
Trong cốt truyện gốc, nguyên thân được Cố Thần Phong mời nhưng không đi, từ đó xa cách mối tình đầu suốt đời.
Từ Đồ Nhiên vội mở điện thoại nguyên thân, quả nhiên thấy lời mời của Cố Thần Phong, thời gian một ngày sau, cô vội trả lời đổi ý sẽ đến.
Mối tình đầu có vẻ miễn cưỡng, nhưng cũng ngoan ngoãn gửi thời gian, địa chỉ buổi họp lớp — homestay trên núi với giao thông bất tiện, vừa nghe đã ngửi được mùi tìm đường chết.
Cô cũng nghĩ tới việc cảnh báo Cố Thần Phong và mọi người đừng đâm đầu vào chỗ chết.
Nhưng mỗi lần muốn gửi tin nhắn, điện thoại luôn bị lỗi.
Sau này cô mở “Hướng dẫn dành cho người mới” mới biết đây là điều cấm của hệ thống — người xuyên sách hành vi sẽ bị hạn chế.
Quy tắc đã thế, cô đành từ bỏ.
Vẫn nên kiên định với suy nghĩ đi xe ban đầu.
Sự thật chứng minh phán đoán cô không sai.
Hôm nay vừa tới địa điểm tổ chức bữa tiệc, giá trị tìm đường chết của cô tăng vọt 5 điểm, cũng được xem là thành công.
Thu hoạch không dừng ở đó.
Cô đến hơi muộn, lúc đó mọi người đang chơi boardgame.
Rõ ràng quan hệ giữa nguyên thân và họ không tốt, họ không kéo cô vào chơi, chỉ có Cố Tiểu Nhã nhiệt tình kéo cô tới cạnh bàn.
Từ Đồ Nhiên vốn định từ chối, nhưng sau khi nghe tên trò chơi, cô thầm đổi ý.
Cô chọn quân cờ, chưa hết hiệp 1, trong đầu đã vang lên tiếng “ting”.
Từ Đồ Nhiên vừa nghe đã biết.
Đây là âm thanh thông báo giá trị tìm đường chết, được cộng điểm.
*
Trò chơi tên “Homestay kinh hoàng”.
Cô vừa tham gia đã nhận ngay 3 điểm tìm đường chết, có thể thấy nó không hề đơn giản.
May mắn tới, đầu cô sáng ra, mới chơi vài ván đã cố tình để thua thêm 3 điểm.
Trong thời gian ngắn, giá trị tìm đường chết tăng 6 điểm, hạnh phúc đột ngột.
Hiện tại cô là người duy nhất bị loại ngồi ngoài, lặng lẽ ôm gói kẹo cầu vồng cùng 6 điểm tìm đường chết đi ra bên cạnh.
Trước khi sóng gió ập tới là những khoảnh khắc yên bình.
Tận dụng thời gian, cô quan sát xung quanh.
Homestay họ thuê có 3 tầng, bao hết, mọi người tụ tập sảnh tầng 1, sau lưng là hành lang, cửa chính.
Cô quen biết chị em Cố Tiểu Nhã, Cố Thần Phong — nam chính; đối diện cậu ta là nữ sinh nhuộm tóc màu nâu tên Tiểu Mễ và bạn thân Cố Tiểu Nhã.
Ngoài ra, “lớp phó thể thao” là người cao nhất, “lớp phó học tập” là cô gái đeo kính, còn lại là cậu trai đeo kính, mọi người gọi cậu ta “lớp trưởng”.
Hay lắm.
Cả ban ủy viên đây.
Cô nhớ lại, tính cả cô là 7 người.
Trong cốt truyện gốc, “Từ Đồ Nhiên” không tham gia buổi họp lớp.
Nhưng phát hiện thi thể vẫn là 7 thi thể.
Có chuyện gì thế? Ai chưa đến?
Ánh mắt cô khẽ dao động, cô liếc qua khóe mắt thấy Cố Tiểu Nhã đang đi tới bèn dập tắt ý nghĩ, nghĩ xem đối phó thế nào.
Ai ngờ Cố Tiểu Nhã còn chưa tới gần, tai nạn đã xảy ra.
Hình như ngoài cửa sổ có mây đen bay qua, phòng lập tức tối đi trong khoảnh khắc, chỉ hướng bàn nhận chút ánh sáng —
Vài giây sau, bên cạnh bàn chợt vang lên tiếng kinh hãi và tiếng vật nặng rơi xuống đất.