108. Hồi ức tan vỡ

Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Đồ Nhiên khó lòng diễn tả nổi cảm giác ấy.
Trong đầu cô như có một trận đại bác nổ liên hồi. Theo từng tiếng nổ ì ầm, những mảnh ký ức tan vỡ lại ùa về, hỗn loạn, vô trật tự, khó nắm bắt —
Cô cảm thấy mình bị thương, con đường mờ ảo, ánh sáng lung lay, cánh cổng bị bao phủ bởi vô số bàn tay đứt lìa.
Quái vật, tường băng, những cánh tay cháy sém, những thân thể tan nát. Cô bị thương rồi lại lành lặn. Cô ngồi trên lòng bàn tay người khổng lồ, cô cưỡi trên cơn gió vô hình, cô nằm trên giường. Vách tường đối diện lúc thì dính đầy máu thịt hay mặt người, lúc lại như bức tường trắng bình thường vẽ đầy những hình vẽ phức tạp như vòng tròn ma thuật...
Mình đã từng nhìn thấy những thứ này.
Từ Đồ Nhiên thoáng nghĩ vậy. Cô đã từng thấy những hình vẽ tương tự trên cánh tay mình.
Rốt cuộc đây là chuyện gì? Những thứ này chính là ký ức của cô sao? Chúng có liên quan gì đến chiếc trâm cài áo "ảo giác" kia chứ?
Tôi bị ảo giác ám ảnh — Đây liệu có phải những ảo giác mà cô từng trải qua không? Hay chính là hệ quả của nó...
Từ Đồ Nhiên chợt nhận ra có gì đó bất thường. Hiện tại đầu óc cô quá rối loạn. Quá nhiều mảnh vỡ ký ức, cô cần thời gian để sắp xếp chúng — nhưng rõ ràng không phải lúc này.
Ngay khi cô đang choáng váng bởi những mảnh ký ức, đám người gỗ kia đã vây chặt hơn.
Họ di chuyển không có tiếng bước chân. Từ Đồ Nhiên nhìn xuống, phát hiện chân chúng đều gắn chặt vào sàn nhà — trên mặt sàn gỗ nhô lên những đoạn dài mảnh khảnh như những mạch máu và động mạch chôn dưới đất.
Cuối cùng, cô gái ngồi bên trong bàn cũng cẩn thận di chuyển ra ngoài, không biết tự khi nào trên ngực cô ta đã đeo thêm vài chiếc trâm cài áo nữa. Cô ta đeo chiếc túi xô lên vai, dùng giọng gió để nói với Từ Đồ Nhiên: "Cô có sao không? Lúc nãy trông cô hơi lạ."
Từ Đồ Nhiên hít một hơi thật sâu, ép những ký ức hỗn loạn xuống rồi nhẹ nhàng lắc đầu. Thấy vậy, cô gái mím môi.
"Khó chịu thì cố chịu tí nhé. Nắm chặt tôi, đừng buông ra — chạy ngược theo hướng đèn pin đi!"
Vừa dứt lời, cô ta nhanh tay lấy đèn pin trên bàn, chiếu ánh sáng về phía bên phải. Đám người gỗ vây trước mặt nghiêng đầu theo phản xạ, cô gái lập tức kéo Từ Đồ Nhiên, tắt đèn pin rồi chạy sang bên trái trong bóng tối, giữa đường còn giơ chân lên như đạp thứ gì đó.
Chỉ trong nháy mắt, căn phòng yên lặng bỗng trở nên ồn ào. Tiếng bước chân, tiếng va chạm chói tai phát ra khi gỗ ma sát vào nhau. Từ Đồ Nhiên nhanh chóng nhận ra, những âm thanh ấy phát ra từ dưới đất —
Cô đạp vào một đoạn phình lên, cảm nhận rõ rệt cảm giác sởn gai ốc bên dưới. Cùng lúc đó, bóng dáng những người gỗ lại tiến gần hơn, bao vây từ mọi phía. Từ Đồ Nhiên chợt hiểu ra:
"Thực chất thứ có sức sống đang ở dưới sàn nhà ư? Chúng đều hoạt động nhờ sàn nhà cả!"
"Ừm." Cô gái thở hổn hển, giọng hơi run, "Vì vậy bây giờ phải xuống lầu thôi, theo sát tôi!"
Trong bóng tối đen kịt, Từ Đồ Nhiên phải mất sức mới phân biệt được từng bóng người. Cô có khả năng nhìn trong bóng tối, lần nào cũng tìm đúng khe hở để phòng thủ. Đèn pin thi thoảng vẫn sáng, chiếu về hướng ngược lại — mỗi lần như thế, phản ứng của đám người gỗ giống như hoa hướng dương, nghiêng đầu theo ánh sáng, cổ phát ra tiếng lạch cạch.
Từ Đồ Nhiên cũng không rảnh, thi thoảng cô huơ ngọn giáo, đâm vào bóng đen và những cánh tay gầy nhẳng phía sau. Sợ làm đồng bọn bị thương nên cô chỉ huơ nhẹ, nhưng cũng đủ tạo ra uy hiếp, bảo vệ hậu phương cho cả hai.
Nhờ những lợi thế đó, cô gái nhanh chóng kéo Từ Đồ Nhiên tới gần đầu cầu thang. Sắp xuống được thì tiếng ma sát lại vang lên, nhờ ánh sáng từ tầng dưới, Từ Đồ Nhiên thấy cầu thang vốn đã gần trong tầm tay lại đột nhiên bị đẩy xa đi...
Không, không đúng.
Cô chợt phản ứng lại. Không phải "cầu thang rời xa" mà là "sàn nhà đang di chuyển".
Sàn nhà quay như bánh xe, túm thẳng họ từ đầu cầu thang về phía sau —
"Đệch." Từ Đồ Nhiên nhíu mày, "Chơi xấu à."
Cô gái cũng nghiêm mặt, giơ tay gỡ mấy chiếc trâm cài áo trên ngực.
"Nếu thật sự không xong nữa thì chỉ còn cách dùng trâm cài áo để tìm đường sống thôi." Cô ta nói nhanh, "Nhưng tôi không biết trâm cài của mình có cứu được cô không. Lát nữa tôi sẽ vứt vài cái ra thử..."
Nói xong, họ bị kéo ra sau một chút. Đám người gỗ tiến sát hơn, hai cánh tay gầy nhẳng nối liền nhau tạo thành hàng rào sắc nhọn.
Từ Đồ Nhiên bất mãn nhíu mày, phát hiện cô gái đã gỡ trâm cài áo xuống lại càng khó chịu hơn. Đúng lúc này, những mảnh vỡ ký ức lại ùa về trong đầu, hình ảnh khó hiểu hiện lên rõ ràng hơn —
Cô thấy mình bị quái vật khổng lồ đuổi giết, thấy cánh cổng cháy đen, thấy ngay khi mình bước qua cánh cổng, thân thể tan vỡ lập tức trở về hình dạng ban đầu, thấy mình quay lại, mắt sáng lên ánh sáng xanh thẫm, trước mặt có bức tường băng mọc lên...
Cấp Huy. Con đường Hỗn loạn. Thăng cấp. Khu cấp Thần. Giun bờm ngựa...
Đủ thứ khái niệm quay về. Từ Đồ Nhiên chỉ chú ý tới một chuyện.
Chính cô đã xây nên bức tường băng, phong tỏa cánh cổng đó.
Cô có thể dùng tường băng. Đó là khả năng của cô.
Vậy sao giờ cô lại không thể làm được chứ?
Như một lon nước ngọt ướp lạnh vừa mở nắp, không khí lạnh quen thuộc phả ra. Từ Đồ Nhiên vô thức giơ tay, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của cô gái, cô đột nhiên đập xuống đất —
Két một tiếng, mặt băng bóng loáng lập tức phủ kín toàn bộ sàn nhà tầng 2!
Sàn nhà bị băng xâm chiếm dường như mất đi sức sống, không có chút động tĩnh. Từ Đồ Nhiên cẩn thận đưa tay ra, nhìn đám người gỗ đứng yên bất động xung quanh, cô gái bên cạnh phản ứng nhanh, không nói gì mà túm lấy cô chạy tới cầu thang.
Không có sàn nhà quấy rối, họ thuận lợi bước xuống cầu thang. Sau lưng vang lên tiếng ken két kỳ dị — Từ Đồ Nhiên quay đầu, thấy nhiều người gỗ đã tự làm gãy hai chân, cố thoát khỏi lớp băng. Bây giờ chúng lết trên băng, bò nhanh về phía hai người!
"Đừng nhìn!" Cô gái không quay đầu, kéo Từ Đồ Nhiên đi xuống. Đến khi người gỗ tới đầu cầu thang, họ đã xuống tầng 1, đứng trong sảnh lớn sáng rõ.
Con gấu trắng trong quầy trực đã biến mất. Cửa Phòng Trà đóng chặt, không thể mở ra. Cô gái nhắm mắt điều chỉnh hơi thở gấp gáp, trấn an: "Không sao đâu, trời sáng là ra ngoài được thôi" rồi thành thạo tới quầy, rót nước cho mình và Từ Đồ Nhiên.
"Nào, nghỉ tí đi." Cô đưa nước cho Từ Đồ Nhiên, "Yên tâm, tầng 1 an toàn rồi. Chỉ cần ở đây đợi một chút thôi."
Từ Đồ Nhiên thở hổn hển nhận lấy, mắt vẫn dán chặt vào cầu thang —
Ở đầu cầu thang, đống thân thể không trọn vẹn của người gỗ chen chúc nhau, tứ chi trộn lẫn, cái đầu tròn run run như thú hoang không cam tâm.
"Đừng sợ. Chúng không xuống đâu." Cô gái khẽ nói, "Tới đây đi, đừng để chúng nhìn thấy cô. Nếu không chắc chúng lại nổi điên lên mất."
"Nổi điên ư?" Từ Đồ Nhiên nhíu mày, lắc nhẹ ly nước trong tay vài lần rồi thử nhấp một ít, không nghe tiếng "giá trị nguy hiểm" mới yên tâm uống.
"Có thể sẽ gào thét, hoặc ném vài nhánh cây xuống. Không sát thương gì, nhưng rất phiền." Cô gái dẫn Từ Đồ Nhiên tới chỗ điểm mù của đám người gỗ, lo lắng nhìn cô, "Cô không sao chứ? Tay lạnh quá."
"Thế à?" Bản thân Từ Đồ Nhiên không cảm thấy gì, cô lật xem lòng bàn tay, thấy hơi đỏ. Nhưng điều cô quan tâm nhất không phải vậy.
"Này, "trời tối" nghĩa là gì vậy?" Cô uống một hơi hết sạch nước ấm, "Rồi khi nãy cô bảo "tới lượt" là sao?"
"Ở đây đêm khác ngoài kia. Chỉ trong kiến trúc mới chia "trời sáng" và "trời tối". Ngoài ra, trời còn tối theo thứ tự từ Nam tới Bắc." Cô gái hít một hơi thật sâu, tìm chỗ ngồi trong sảnh lớn rồi ngồi xuống, "Theo lý thuyết, giờ phải là Bảo tàng Rễ Cây tối mới đúng. Khoảng 1 – 2 tiếng sau Phòng Trà mới tối..."
"Là vì Bảo tàng Rễ Cây đóng cửa à?" Từ Đồ Nhiên đoán, "Vì vậy mới nhảy thẳng tới Phòng Trà xếp sau ư?"
"Có lẽ là thế." Cô gái nghiêm túc gật đầu, "Đây cũng là lần đầu tôi thấy kiểu này, phải ghi lại mới được."
Nói xong, cô lấy quyển sổ và mẩu bút chì sắp tịt đầu ra trước mặt Từ Đồ Nhiên, mài đầu bút dưới đất. Thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, cô cười ngượng ngùng.
"Văn phòng phẩm đều lấy từ Cơ Quan Hành Chính đấy. Phải dùng tiết kiệm." Nói xong, cô đứng dậy, bắt đầu ghi chép. Cô không né tránh Từ Đồ Nhiên, tất cả nội dung đều thể hiện trước mặt cô, vô thức liếc nhìn qua trang giấy, cô giật mình.
Trên giấy là bảng kẻ gọn gàng, có hàng ghi "Thử nghiệm 1", "Thử nghiệm 2"...
"Cô đang làm thử nghiệm ở đây à?" Cô thầm lắc đầu không nói nên lời.
"Ừm." Cô gái gật đầu, "Vì hiện tượng trời tối này mới bắt đầu khoảng 5 ngày trước. Trước đây chưa từng có sự thay đổi như thế. Tôi nghĩ cần nghiên cứu nó kỹ càng trong thời gian ngắn nhất có thể."
Hôm nay cô định quan sát sự thay đổi đêm của tầng 2 Phòng Trà nên ngồi sẵn ở đó. Ai ngờ Bảo tàng Rễ Cây đóng cửa khiến thời gian tới sớm hơn.
Từ Đồ Nhiên nhíu mày: "Ý cô là quy tắc ở đây có thể biến đổi bất cứ lúc nào sao?"
"Không, trong phạm vi tôi ghi chép, đây là lần duy nhất quy tắc thay đổi." Cô gái thì thầm, "Tôi nghi ngờ đã có chuyện gì xảy ra với "người quản lý" ở chỗ này — tạm gọi là thế. Nó bị thứ gì đó kích thích, thúc đẩy sự thay đổi này. Nhưng cụ thể là gì thì tôi không có manh mối."
Cô ta ngẩng đầu nhìn Từ Đồ Nhiên, trên mặt lộ vẻ suy tư.
"Nhưng giờ tôi lại nảy ra một số suy đoán lờ mờ."
Từ Đồ Nhiên: "...?"
Cô suy nghĩ một lúc rồi chỉ vào mình: "Cô nói xem, có khi nào nguyên nhân kích thích đó là tôi không?"
"Có thể là cô. Cũng có thể là người vào trước cô." Cô gái nói, "Trong thời gian dài ở đây, những người ra khỏi là ít ỏi, mà mãi tới gần đây... Trước đây tôi có nói "Cô không phải người tôi chờ" là võ đoán rồi, xin lỗi."
"Dù cô mới vào, nhưng hiện tại xem cô hẳn là một loại người với tôi đấy."
Nói xong, cô gái nhìn lên, nhớ lại kỹ thuật đóng băng cấp tốc của Từ Đồ Nhiên.
Rồi cô chuyển mắt trở lại, ánh mắt nghiêm nghị: "Chỗ này là một cái lồng giam. Nó không chỉ bắt giam quái vật mà cả những người có khả năng đặc biệt nữa. Như cô vậy."
"Mà cô bảo tôi với cô là cùng một loại người." Dường như ngộ ra điều gì, Từ Đồ Nhiên gật đầu, "Vậy cô cũng là..."
Vừa nói, cô liếc nhìn cô gái trước mặt. Những chiếc trâm cô ta đeo theo thứ tự là "Tôi không yếu đuối", "Tôi thích học trò" và "Thị lực của tôi không tốt".
Ánh mắt Từ Đồ Nhiên dừng ở chiếc trâm cuối, chợt nhớ lúc đầu cô gái đã giấu nó vào trong quần áo.
Phát hiện ánh mắt của cô, cô gái khẽ cười, định giải thích thì đột nhiên từ cầu thang truyền tới tiếng ầm ầm, cùng tiếng rít chói tai. Từ Đồ Nhiên nhíu mày, cô gái vỗ vai cô trấn an, quay sang cầu thang.
"Cấm gây ồn ào trên cầu thang!"
Cô ta hơi cao giọng hét sang bên kia. Giọng không quá nghiêm túc, nhưng tiếng động trên cầu thang lập tức im bặt.
Cô gái thở ra, quay lại đối diện ánh mắt hiếu kỳ của Từ Đồ Nhiên thì cười gượng.
"Đây được xem là một trong những "khả năng" của tôi. Nhưng chỗ dùng được rất có hạn, cũng không thể tạo thành sát thương lớn." Nói xong, cô chỉ vào chiếc trâm "Thị lực của tôi không tốt", "Còn về cái trâm này, sau khi đeo vào thị lực của tôi sẽ bị giảm đi nhưng có khả năng dự đoán nhất định. Có thể phân biệt phương hướng an toàn trong nguy hiểm."
Nhờ đó nên khi nãy ở trên lầu, cô có thể tìm hướng thích hợp để phá vỡ vòng vây.
"Hóa ra là thế..." Từ Đồ Nhiên khẽ gật đầu, "Nói đơn giản thì cư dân mới đột nhiên tới nhà tù sẽ có quy tắc mới. Bởi vậy cô nghi ngờ quy tắc đó dành cho người mới tới... Nhưng cũng đâu chắc, lỡ như trong này có kẻ muốn vượt ngục thì sao. Chuyện này cũng gây kích thích tương đối lớn với quản ngục mà nhỉ?"
Nói xong, Từ Đồ Nhiên cầm ly nước, vừa đưa lên miệng đã chợt đanh mặt lại.
"Ý của cô là có khả năng...?" Thấy cô đờ người, cô gái quan tâm nhìn sang, "Cô sao vậy?"
"Không có gì. Tự nhiên gặp chút vấn đề thôi." Từ Đồ Nhiên im lặng vài giây rồi đặt ly nước xuống, lấy một chiếc trâm cài áo từ trong túi ra đặt lên bàn, "Mới nãy chiếc trâm này đã giúp tôi nhớ lại một phần khả năng của mình."
"?" Cô gái không hiểu, cầm chiếc trâm lên xem, "Tôi bị ảo giác ám ảnh ư..."
Như hiểu ra, cô ta nhìn Từ Đồ Nhiên với vẻ thông cảm: "Vậy giờ cô...?"
"Tôi thấy có một con mắt đang bồng bềnh trong ly nước." Từ Đồ Nhiên bình tĩnh nói, "Đằng sau quầy lễ tân có một đứa trẻ không mặt đứng. Trên sàn bên cạnh có một nhúm tóc đen đang từ từ nổi lên, vừa trồi vừa cười "hi hi" với tôi. Ngoài ra, tôi còn thấy một con côn trùng đang bấu vào mặt cô nữa."
Cô gái đưa tay xoa xoa ấn đường: "Cho hỏi cô có biết cách loại bỏ tác dụng phụ này không?"
"Sợ thì không sợ, chỉ là khó chịu thôi."
"... Xin lỗi nhé, chuyện này thì tôi cũng lực bất tòng tâm." Cô gái đờ ra, lắc đầu bất lực, "Nếu lần sau cô nhặt hoặc đổi được thứ gì có ý nghĩa tương phản thì có thể đeo trâm cài áo đó lên, thử xem sao. Nói không chừng có thể trung hòa được một chút..."
Dù chuyện này không hay xảy ra cho lắm.
Theo lý, đặc điểm tiêu cực của loại trâm mang riêng sẽ bị suy yếu sau khi gỡ xuống. Ví dụ như sau khi cô gái gỡ chiếc trâm "Thị lực của tôi không tốt" xuống, thị lực cô ta trở lại bình thường, nhưng khả năng "dự đoán an toàn" cũng biến mất ngay. Tuy nhiên, tình hình Từ Đồ Nhiên lại khó xử — cô không kích hoạt ký ức và đặc điểm riêng nhờ đeo trâm. Trường hợp cô là vô tình dính máu mình lên trâm cài.
Cô ta chưa từng thấy cách thức tỉnh thế này, nhưng đây là lần đầu tiên thấy tác dụng phụ kéo dài như thế.
"... Ừm, tôi biết rồi." Từ Đồ Nhiên thở dài, lạnh mặt nhìn cô gái phía trước rồi ép mình không để ý tới con trùng đang bò trên mặt cô ta, "Thôi, không cần phải để ý tới chuyện của tôi đâu. Nói tiếp chuyện vừa nãy đi."
"Cô mới bảo đây là cái "lồng giam" được tạo ra cho những người có khả năng đặc biệt như tôi với cô... Ừm, vậy mục đích của đối phương là gì chứ?"
*
Tất nhiên mục đích cuối cùng vẫn chưa rõ.
Cô gái cũng bất lực với chuyện này. Dù trí nhớ có hạn, phạm vi hoạt động bị gấu đen hạn chế nên thông tin thu được rất ít.
Nhưng cô ta có thể xác định chắc chắn đối phương nhắm tới khả năng của họ. Nó đang cố tình ngăn chặn hoặc thậm chí tước đoạt đi khả năng đặc biệt đó.
"Tôi đã từng có một chiếc trâm cài áo khác giúp nhớ được một phần khả năng đặc biệt. Tôi quên mất khả năng đó là gì, nhưng chắc chắn nó rất hữu ích, giúp tôi chiến đấu suốt từ Cơ Quan Hành Chính tới tận Bảo tàng Côn Trùng." Cô gái vừa lật lại ghi chú vừa nghiêm túc suy nghĩ, "Tiếc là khi ấy tôi chưa đủ mạnh nên bị gấu đen đánh ngã lúc ở Bảo tàng Côn Trùng, sau khi bất tỉnh, tôi bị đưa trở về lối đi trong rừng."
Dù khi ấy ý thức mơ hồ, cô ta vẫn khẳng định thấy gấu đen đã gỡ chiếc trâm cài áo trên người mình — hơn nữa còn là hai chiếc.
"Vấn đề là khi ấy tôi chỉ đeo một chiếc. Sau khi tỉnh dậy, tôi hoàn toàn mất hết ký ức về khả năng đó, chẳng còn chút ấn tượng. Vì thế tôi nghi ngờ gấu đen có thể trích ký ức về trâm cài áo của chúng ta. Ngoài ra, còn một điều quan trọng nữa — Tôi đã ở đây rất lâu nhưng chưa bao giờ tìm được trâm cài áo có liên quan trực tiếp tới khả năng đặc biệt. Tôi có hỏi những người khác, họ cũng không nốt."
Nói xong, cô gái nghiêm mặt: "Nếu có ký ức về khả năng có thể tạo thành trâm cài áo, vậy sao từ trước tới giờ chẳng có ai phát hiện ra được? Có khi nào những chiếc trâm cài áo đó đã bị gấu khống chế ngay từ đầu không — Hoặc kẻ đứng sau làm ra?"
Từ Đồ Nhiên nhìn con trùng trong ảo giác, nghiêm túc gật đầu: "Cô nghĩ là bọn chúng đang gom những trâm cài áo khả năng này ở một nơi khác."
"Chỗ mà chúng ta không thể tìm ra được." Cô gái mím môi, lấy bản đồ ra lần nữa rồi dùng tay khoanh một vùng, "Tôi nghi ngờ đó là một trong những địa điểm chưa được mở khóa, cũng là nơi gấu trắng tụ tập."
Gấu đen dần dần biến thành gấu trắng, khiến số lượng gấu trắng tăng lên không ngừng. Khi đạt tới mức nhất định, gấu trắng tụ tập sâu trong rừng. Sau đó, gấu trắng biến mất mãi mãi, số lượng gấu đen tăng lên đáng kể.
"Chắc chắn sâu trong rừng có địa điểm mấu chốt nào đó có thể biến gấu trắng thành gấu đen. Có lẽ trâm cài áo khả năng của chúng ta cũng bị giấu trong đó. Nói không chừng còn cả trâm cài áo ghi tên nữa." Cô gái thở dài, "Tiếc là giờ tôi không tìm ra cách để tới đó."
Men theo con đường đá, nơi có thể đi xa nhất là Cơ Quan Hành Chính. Sau khi đi qua Cơ Quan Hành Chính, nếu tiếp tục dọc theo đường sẽ chẳng thể tới được kiến trúc phía sau — con đường đá như kéo dài vô tận, tựa như vòng dây chun nối nhau, đi mãi chẳng tới đích.
"Vì thế muốn tới kiến trúc đằng sau Cơ Quan Hành Chính thì chỉ có thể băng qua rừng. Nhưng càng sang phía Bắc, rừng càng kỳ lạ, gấu đen càng khó đối phó. Chỉ sức một cá nhân rất khó tới vị trí sau Bảo tàng Côn Trùng."
Bởi vậy cô ta muốn tìm người có khả năng giống mình để bàn bạc — theo kế hoạch ban đầu, họ có thể hợp tác. Giúp nhau tìm trâm cài áo kích hoạt khả năng, sau đó hẹn nhau dùng sức mạnh chia ra tấn công.
Dù số lượng gấu đen có hạn, khi một người bị đuổi giết, người kia sẽ có khả năng đột phá cao hơn.
Nghe tới đây, Từ Đồ Nhiên chợt thấy nghi ngờ: "Ngoài tôi ra, cô đã kể kế hoạch này với bao nhiêu người nữa rồi?"
"4 người." Cô gái nói thật, "Trong đó có 1 người cũng nhớ được một phần khả năng. Năng lực chiến đấu tay không của anh ta rất khá. 2 người đã từng tìm được khả năng nhưng bị gấu đen cướp mất. 1 người vẫn chưa tìm lại được."
Nhưng những người đó đều giống cô ta, bị giam giữ quá lâu, quên cả thời gian. Vì vậy cô gái vẫn kể về sự tồn tại của "khả năng đặc biệt", hẹn khi họ tìm lại được sẽ gia nhập.
Ngoại lệ duy nhất là cô gái từng gặp trước Từ Đồ Nhiên. Khi ấy cô mới vào chưa lâu, chẳng biết gì về "khả năng đặc biệt", cô ta nghi ngờ cô gái chỉ là người bình thường có "côn trùng" trên người nên không kể quá nhiều.
Những người khác, vì cô thường trú ở Phòng Trà nên thường gặp nhau ở đó, trao đổi trâm cài áo nhặt được, chỉ cần ẩn náu tránh bị gấu trắng để ý.
"Thế à..." Từ Đồ Nhiên trầm ngâm gật đầu, "Nói vậy thì sau này tôi cũng có thể tới tìm cô đúng không?"
"Hạn chế một tí." Nói xong, cô gái suy nghĩ rồi nói, "Cô có sổ tay hướng dẫn đó không?"
Từ Đồ Nhiên khẽ gật đầu rồi lấy ra. Cô gái mở sổ hướng dẫn, chỉ vào trang "Rừng long não": "Nhìn này, hiện tại bức ảnh đã trở thành về đêm rồi."
Từ Đồ Nhiên nhìn kỹ, đúng thế thật — trong phần giới thiệu "Rừng long não", bức ảnh chụp rừng long não dưới ánh nắng mặt trời đã trở thành về đêm.
"Ảnh này có thể phản ánh tình hình ngày đêm của các kiến trúc. Lần sau tới tìm tôi, cô nhớ chờ bên ngoài là ban ngày, gấu trắng trực ca đi ra ngoài chơi rồi hẵng vào. Hoặc là chờ tới đêm rồi tới, như giờ đây, tầng 1 khá phù hợp để..."
"Làm mấy chuyện không để cho bọn gấu thấy." Từ Đồ Nhiên thản nhiên tiếp lời.
Cô gái: "..."
Được rồi, cô đánh được mà, cô nói đúng rồi đấy.
Tới đây, xem như đã giải quyết xong tình hình. Từ Đồ Nhiên nhân lúc rảnh rỗi, đổ hết trâm cài áo ra trao đổi với cô gái — tin tốt là ảo giác chưa nghiêm trọng, tin xấu là cô không tìm được trâm cài áo liên quan tới mình.
Nhưng Từ Đồ Nhiên không kén chọn. Ngoài những chiếc liên quan, cô nhặt hết những thứ chẳng ai thèm như "Tôi rất vô dụng", "Tôi rất đau buồn", "Tôi rất cô đơn" — cô còn nhớ chiến tích hạ gấu đen bằng combo ba chiếc "Tôi rất yếu đuối", phải cố tìm cơ hội thử lại.
Sau khi lục hết trâm cài áo của nhau, bức ảnh trên sổ tay hướng dẫn chuyển từ ban đêm sang ban ngày. Từ Đồ Nhiên thu dọn đồ đạc, bước tới thử đẩy cửa, cánh cửa mở ra theo quán tính.
Bên ngoài vẫn là cây xanh um tùm, ánh nắng chói chang. Từ Đồ Nhiên chào tạm biệt cô gái, định rời đi. Cô ta lo về triệu chứng ảo giác của cô.
"Không sao đâu. Tôi cũng hơi quen rồi." Từ Đồ Nhiên cam đoan, "Còn về nguyên nhân, tôi cũng đoán được lờ mờ."
Lúc lựa trâm cài áo, đầu óc khá rảnh rỗi. Cô bắt đầu bình tâm sắp xếp những mảnh vỡ ký ức rời rạc, đoán được đại khái:
Ảo giác của cô chắc chắn liên quan tới "thăng cấp" trên "Con đường Hỗn loạn". Theo ký ức, cô đã thực hiện nhảy vọt từ "cấp Huy" — nói cách khác, đây là tác dụng phụ của thăng cấp chứ không phải khuyết điểm.
Còn "Con đường Hỗn loạn" là gì, "thăng cấp" cụ thể ra sao thì tạm thời chưa nhớ ra. Từ Đồ Nhiên cũng lười để ý.
Cô giải thích ngắn gọn rồi bỏ đi. Cô gái ở lại sảnh lớn, trên mặt lộ vẻ suy tư.
"Con đường Hỗn loạn ư? Nghe quen quá." Cô ta thầm suy nghĩ, "Nhưng cô ấy vừa nói là cấp gì nhỉ?"
Từ Đồ Nhiên nói là "cấp Huy" — nhưng trong tai cô gái chỉ nghe tiếng beep beep như bị chặn.
*
Bên này.
Từ Đồ Nhiên ra mặt bình tĩnh nhưng thực tế sau khi rời khỏi Phòng Trà, cô đi ngay tới chỗ không có ai, lôi bút của Bút Tiên từ trong túi ra.
"Hỏi mi." Cô nói thẳng, "Trước đây ta đã giải quyết vấn đề ảo giác này như thế nào hả?"
— Dù ra mặt bình tĩnh, cô không thể làm ngơ khi thấy côn trùng bò trên mặt với những con ngươi bự chảng. Cô không nghĩ mình ngang tàng tới mức có thể làm như không thấy.
Quả nhiên, bút của Bút Tiên nhanh chóng đưa ra câu trả lời:
[Hình vẽ trên cánh tay mi có thể ức chế.]
Cánh tay?
Bấy giờ Từ Đồ Nhiên mới nhớ tới những hình vẽ kỳ quái trên cánh tay mình. Hóa ra dùng như thế.
Cô vén tay áo lên nhìn, quả nhiên hình vẽ đã hơi mờ đi. Cô lấy bút vẽ phù văn ra, định vẽ thêm. Mới vẽ xong, cô thấy một cái bóng trắng lắc lư ở xa xa —
Đằng sau bóng trắng còn có toán bóng đen lớn hơn đi theo.
Nhìn kỹ, đó là một con gấu trắng dẫn bốn con gấu đen tới. Nó vừa đi vừa chỉ vào Từ Đồ Nhiên, khua tay múa chân với gấu đen.
Tư thế như đang bảo, "Đó, chú cảnh sát, chính nó đó! Chính mắt tôi thấy mà!"
Từ Đồ Nhiên: "..."
Cô nhanh chóng cất bút dạ quang và bút của Bút Tiên lại. Không vội chạy, cô cầm ngọn giáo đá trên đất lên trước, gỡ lớp áo khoác bọc nó ra.
Ngay lúc đó, cả bóng trắng và bóng đen đều khựng lại.
"Có việc gì à?" Cô đứng dậy, vác ngọn giáo trên vai rồi bình tĩnh mở lời.
— Chẳng ai đáp lại.
Chỉ có con gấu trắng dẫn đường kia lẳng lặng lùi ra sau vài bước, rồi lập tức xoay người chạy biến.
——————
Từ Đồ Nhiên: À đúng rồi, tiện thể báo cáo luôn, con gấu trắng dẫn đường cho tụi mi ấy, nó đi làm mà ăn xiên nướng đó.
Gấu trắng:!!!