Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Chương 112: Cánh cửa sau của Bảo tàng Côn Trùng
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dương Bất Khí không nhìn thấy gì cả.
Anh nhìn theo hướng Từ Đồ Nhiên chỉ, nhưng chỉ thấy những rừng cây tĩnh lặng chìm trong ánh sáng đỏ. Từ Đồ Nhiên nghe anh nói thế, liền nhíu mày.
"Anh không thấy à? Bức tượng thỏ lớn thế kia, dưới cằm thỏ còn có râu nữa, trông rất đáng yêu..." Từ Đồ Nhiên vô tình miêu tả vài câu, nhưng thấy nét mặt Dương Bất Khí càng lúc càng mờ mịt, cô bèn ngừng lại.
Rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cô kéo tay áo của mình ra nhìn, thở dài:
"Xin lỗi nhé, chắc tôi nhìn nhầm đó."
Màu phù văn trên cánh tay cô đã phai đi một chút. Nhìn lại mặt Dương Bất Khí, Từ Đồ Nhiên không hề ngạc nhiên khi phát hiện trên mặt anh cũng xuất hiện những nét bất thường, thậm chí còn thấy những con trùng bò trên da.
Chứng tỏ suy nghĩ của cô đúng — hiệu lực của phù văn đã yếu đi nhiều, bức tượng kia chắc hẳn chỉ là ảo giác.
Cô không nói gì thêm, lặng lẽ vẽ thêm phù văn trên tay, quay đầu lại thì không thấy bức tượng thỏ đen khổng lồ đằng xa nữa.
Cô quay lại nhìn Dương Bất Khí, gương mặt anh đã trở lại vẻ thanh tú như thường lệ. Từ Đồ Nhiên thở dài, nhét bút vào túi:
"Được rồi, không sao đâu, đi thôi."
Cô nhẹ giọng nói, kéo Dương Bất Khí đi tới trước. Trước khi rời đi, cô vẫn lấy bản đồ ra xem lại — không có bức tượng chỉ hướng, cô đành dựa vào bản đồ và tuyến đường chạy trốn của con gấu vừa rồi để xác định hướng đi.
Hai người lại tiếp tục đi sâu vào rừng. Đóa hồng nhỏ bị Dương Bất Khí nhét vào túi nhô đầu ra, điên cuồng rung lắc cái đầu đã bị nghiền nát, dùng cả tay chân để leo ra ngoài rồi chạy sang vai Từ Đồ Nhiên, ngồi xuống vui vẻ theo đôi tay đang nắm nhau của họ.
Dương Bất Khí vốn đang lo lắng nhìn cánh tay Từ Đồ Nhiên, nhưng bị đóa hồng nhỏ thu hút sự chú ý, anh cau mày không vui, rồi ánh mắt lại rơi vào bàn tay đang nắm chặt tay trái mình của cô, ánh mắt chợt lóe lên.
"Ờ thì, thật ra cũng không cần nắm tay chặt thế đâu..." Anh dè dặt lên tiếng nhưng không rút tay ra.
Từ Đồ Nhiên quay đầu lại nhìn anh, "Hả" một tiếng: "Nhưng phải cẩn thận tí cho lành. Tôi nghe người ta bảo du khách sẽ bị lạc trong khu rừng này đấy."
Đó là cô nghe từ cô gái ở Phòng Trà nói. Dù theo cô ta nói, người đi chung có cột dính nhau cũng sẽ bị lạc, nhưng Từ Đồ Nhiên vẫn nghĩ nắm tay nhau an toàn hơn.
Nghe vậy, Dương Bất Khí chỉ "Ồ" một tiếng, chưa kịp nói là anh không giống con người bình thường, không gặp vấn đề như thế, thì Từ Đồ Nhiên đã dừng lại.
"Ờ thì, Dương Bất Khí à." Cô nhíu mày quan sát cảnh tượng trước mặt, giọng nghi ngờ: "Xác nhận lại với anh tí nhé. Khu rừng chỗ chúng ta đang đứng vẫn bình thường mà đúng không?"
Cô hỏi thế vì khu rừng trước mặt cực kỳ bất thường.
Lúc ở xung quanh Bãi Hành Quyết, cô không cảm thấy gì, nhưng đi tới vài chục bước nữa, cô cảm nhận rõ sự biến đổi — khu rừng trước mặt cũng bị ánh sáng đỏ bao trùm, nhưng lớp ánh sáng kỳ lạ như dòng chảy, biến đổi thành những mảng màu tím và cam, khiến người ta có cảm giác như đang ở trong một quả cầu disco khổng lồ.
... Mà dường như ánh sáng này có sự sống, nó di chuyển như một con cá.
Khu rừng long não bị ánh sáng kỳ lạ bao trùm càng thêm ma quái. Những thân cây cao hơn, tư thế hơi khom xuống như người già còng lưng, trên tán cây có thứ gì đó treo lơ lửng, khiến người ta thi thoảng thấy bóng đen lắc lư trên đầu, nhưng nhìn kỹ lại chẳng thấy gì.
Ít nhiều lá cây che khuất thân cây. Chúng bám dính vào cành, phiến lá xanh vàng như cánh ve sầu vươn ra. Lúc đầu cô chưa thấy rõ chúng leo lên thế nào, mãi tới khi bước tới mấy bước, những cái lá này mới bay lên — mỗi khi cô nhấc chân khỏi lá rụng, vài cái lá sẽ bám vào chân, xòe rộng phiến lá rồi lướt trong không khí như những con dơi nhỏ. Một số cố gắng bấu vào chân cô, số khác vồ tới thân cây gần nhất, để lộ giác hút côn trùng rồi bắt đầu gặm. Trên vỏ cây bị cắn, chất lỏng màu đỏ như máu chảy ra.
Nếu chỉ thế thì không sao, nhưng khi hấp thụ chất lỏng đó, phiến lá ố vàng lại trở lại màu xanh tươi — dù dưới ánh sáng đỏ khó phân biệt màu sắc chính xác, nhưng với Dương Bất Khí và đóa hồng nhỏ bên cạnh, dễ dàng nhận ra màu xanh lá.
Sau khi trở lại màu xanh mơn mởn, chúng lại bay lên, nhập vào tán cây, trở thành một phần của hệ thống sự sống khổng lồ này.
Từ Đồ Nhiên: "..."
"Do mình cường hóa chưa tới à?" Cô khó tin lẩm bẩm, kéo ống tay áo lên lần nữa. "Dù là ảo giác thì chuyện này cũng vô lý quá thể rồi."
"... Không, không phải ảo giác của em đâu." Dương Bất Khí mím môi, nghiêm mặt. "Quả thực cây cối ở đây có vấn đề đấy."
Anh thả ngọn giáo đá trong tay xuống, xốc một đống lá rụng bay lên. Nhân cơ hội đó, Dương Bất Khí vươn tay bắt lấy một cái, nhìn cái miệng không ngừng đóng mở của nó: "Các thể sự sống ở đây cũng rất kỳ dị."
"Nhắc mới nhớ, trước đây tôi có phát hiện ra một chuyện." Từ Đồ Nhiên chợt nhớ tới chuyện khác. "Hình như dưới phần lá rụng trong rừng này không có đất."
"Tôi cũng phát hiện thế." Dương Bất Khí gật đầu, thả ngón tay ra, cái lá bay vèo chết ra xa. "Dường như sức mạnh của những cái cây này lưu chuyển từ trên xuống...
"
Dừng lại, anh nhíu mày: "Hơn nữa cách thức mà sự sống ở đây lưu chuyển cũng rất cổ quái. Khiến người ta vừa héo tàn, mà lại vừa sống lại vậy..."
Càng vào sâu, cảm giác này càng rõ rệt.
Từ Đồ Nhiên kinh ngạc: "Đến cả thứ này mà anh cũng cảm nhận được ư?"
"Kết quả sau khi thăng cấp đấy... Xem như là được cái này mất cái kia đi." Ánh mắt Dương Bất Khí lóe lên, giọng anh nặng nề như thở dài.
Từ Đồ Nhiên không hiểu sao anh lại có tâm trạng như thế, nhưng vẫn không hỏi nhiều mà đi tiếp.
Đi thêm khoảng 3000 – 4000 bước, cuối cùng cũng thấy một kiến trúc lộ ra giữa cây cối. Thoạt nhìn như một góc hình bán cầu, xa xa có thể thấy độ cong mượt mà. Không biết bề mặt kiến trúc dùng chất liệu gì mà lại nhẵn nhụi và sáng ngời, tỏa ra ánh sáng lung linh.
Hai người liếc nhìn nhau, sải chân đi nhanh tới trước. Cố gắng đuổi tới, cuối cùng cũng tới trước tòa nhà kia. Từ Đồ Nhiên ngẩng đầu lên nhìn toàn cảnh, không khỏi trầm giọng "Chà" một tiếng.
Như khi nãy thấy từ xa, tòa nhà như một hình bán cầu. Tổng thể như một cái bát khổng lồ úp ngược xuống đất, chất liệu bề mặt có vẻ là kim loại mỏng, hiệu ứng màu sắc lưu chuyển khiến người ta liên tưởng tới những ô kính màu trong nhà thờ.
Ngoài kiến trúc là bức tường đá, trên mặt tường có mấy chữ "Bảo tàng Côn Trùng" lớn viết bằng sơn đỏ, nguệch ngoạc, màu sắc trầm đục. Tuy nhiên, điều Từ Đồ Nhiên để ý không phải chữ trên tường.
Vật liệu đá dùng để xây tường y hệt đá lát đường, nhưng là những tảng lớn. Cuối cùng cô cũng nhìn ra hoa văn hoàn chỉnh trên đó — những đường vân cô tưởng là gợn sóng lại giống ký tự cổ xưa.
"Ký tự ư?" Dương Bất Khí hơi nhíu mày, cũng nhìn chằm chằm vào những đường vân như gợn sóng kia, cảm thấy quen thuộc nhưng nhìn kỹ lại lại thấy đầu choáng.
"Thế em có hiểu được trên đó viết gì không?" Anh hỏi.
Từ Đồ Nhiên bình tĩnh mở miệng: "Vì gần đây xảy ra sự cố côn trùng chạy thoát khỏi Bãi Hành Quyết nên lối vào chính của bảo tàng này đã bị đóng. Trong bảo tàng vẫn hoạt động bình thường, nhân viên vui lòng đi vào bằng cửa sau, cảm ơn đã hợp tác."
Dương Bất Khí hơi tròn mắt: "Em hiểu thật đấy à?"
"... Tôi đang đọc chữ trên bảng thông báo bên cạnh mà." Từ Đồ Nhiên buồn cười nhìn anh, giơ tay chỉ. Trước tường đá có một cái bảng thông báo nhỏ dựng đứng, chữ viết xiêu vẹo, tất cả đều bằng tiếng Trung giản thể.
Dương Bất Khí hiểu ra nên gật gật đầu, nghĩ lại phản ứng mới nãy của mình cũng thấy hơi buồn cười. Anh vừa tính nói gì đó, nhưng chợt nghe Từ Đồ Nhiên nói: "Nhưng hình như tôi cũng có thể đọc hiểu được một ít ký tự này đấy."
Cô giơ tay chỉ vào tường đá, lẩm bẩm đọc: "Khi Cổng Sao trở lại vị trí của mình, khi chúng ta cất bài ca cuồng đạo... Ngài sẽ theo tiếng hát mà tới... Sự diệt vong và sự sống mới nở rộ như sắc màu..."
Đang đọc, cô chợt nhíu mày rồi chỉ ngón tay khoanh một mảng hoa văn lớn ở giữa: "Chỗ này tôi không thấy rõ, cảm giác thứ tự rất rối."
Như kẻ mù chữ ghép đại một đống chữ Hán lộn xộn vậy. Thoạt trông có vẻ là chữ viết, nhưng hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Từ Đồ Nhiên nhìn chằm chằm một lúc, thấy hơi choáng váng nên vội lắc đầu rồi rời mắt đi. Dương Bất Khí nhìn ra sự khó chịu của cô nên lẳng lặng siết những ngón tay đang đan vào tay cô thật chặt, lặng lẽ truyền sức sống qua. Từ Đồ Nhiên hơi kinh ngạc nhìn anh một cái, sau vài giây, cô khẽ cười.
"Không sao đâu, không có gì hết." Cô dắt anh đi vào trong tường đá. "Ở đây không còn manh mối gì nữa, chúng ta vào xem thử tí đi."
Trên tường không có lắp cổng, chỉ có một khoảng trống lớn ở giữa là lối vào. Vào trong rồi thấy giữa bức tường đá với tòa nhà hình bán cầu vẫn còn một khoảng không gian khá lớn, phần này không có cây cối nhưng cũng được phủ đầy lá rụng. Trên lá rụng có dấu vết bị nghiền nát rất rõ ràng.
"Trông như vết bánh xe ấy nhỉ?" Dương Bất Khí quan sát rồi đoán. Từ Đồ Nhiên khẽ gật đầu, nhìn sang cánh cổng đang đóng chặt của tòa nhà: "Đúng thật cửa chính đã đóng rồi, đi vòng ra phía sau xem thử nào."
Nói xong, cô kéo Dương Bất Khí lần theo vết bánh xe để vòng ra sau tòa nhà. Đi mãi chẳng biết bao lâu, một đoàn tàu nhỏ quen thuộc bất chợt hiện ra trước mắt.
"Cừ thật." Từ Đồ Nhiên hơi tròn mắt. "Hóa ra đoàn tàu nhỏ trong Bãi Hành Quyết chạy tới chỗ này!"
— Trước mặt họ là mô hình đoàn tàu nhỏ giống với đoàn tàu ở Bãi Hành Quyết, khác biệt duy nhất là đoàn tàu trước mặt chỉ có đầu xe và 2 toa tàu đằng sau. Mà trong 2 toa tàu lộ thiên này đang chất đầy thi thể Thể Đáng Ghét.
"Hóa ra là thế, Bảo tàng Côn Trùng chính là "Bảo tàng Thể Đáng Ghét"." Dương Bất Khí cũng kịp hiểu ra. "Nhưng mở phòng triển lãm quái vật ở đây... Có ích gì chứ?"
Chẳng ai đáp lại câu hỏi của anh. Từ Đồ Nhiên chỉ tập trung đánh giá những thi thể được chất trong tàu — Dương Bất Khí vẫn đang tự hỏi về ý nghĩa tồn tại của bảo tàng này thì chợt thấy tay mát lạnh. Nhìn kỹ lại, hóa ra là Từ Đồ Nhiên đã thả lỏng tay anh ra để chạy tới cạnh toa tàu và đâm đâm vài cái.
Dương Bất Khí: "..."
Anh nhìn Từ Đồ Nhiên đang phấn kích cầm giáo đá chọc lấy chọc để, sau đó lại nhìn tay trái trống không của mình, im lặng một chút rồi khó khăn cất lời: "Em kiềm chế tí đi, coi chừng bị người ta thấy đấy..."
"Tôi chỉ xem thử tí thôi." Từ Đồ Nhiên nhìn không chớp mắt, cẩn thận dùng mũi giáo gắp động vật nhuyễn thể mỏng te ở trước mắt lên. "Ôi, anh nhìn kìa, con bạch tuộc này lớn quá! Còn lớn hơn cả con khi nãy tôi đánh nữa!"
... Cô nghĩ cô đang đánh bắt trên biển hay gì mà còn so bạch tuộc lớn hay nhỏ nữa hả?
Dương Bất Khí nhất thời cạn lời, vừa tính nói gì đã thấy Từ Đồ Nhiên biến sắc rồi sải bước chạy nhanh tới, dắt anh lùi ra sau mấy bước, trốn vào bóng của tòa nhà hắt xuống. Dương Bất Khí hỏi tới, Từ Đồ Nhiên vội thấp giọng giải thích: "Có người tới, tôi nghe có tiếng."
Mới dứt lời, quả nhiên đã có một con gấu trắng lảo đảo đi từ bên kia đoàn tàu tới. Không giống với những con gấu trắng khác, con gấu này đeo một cái tạp dề màu hồng lớn, trên tay đeo đôi găng tay màu hồng — thoạt trông rất dày, giống kiểu găng tay làm bánh.
Con gấu trắng kia hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của họ mà chỉ vui vẻ đi tới, sau khi thấy thi thể của Thể Đáng Ghét trên toa tàu lại dùng vuốt gấu bịt mũi miệng lại, không hề che giấu sự ghét bỏ. Bỗng nó xoay người lại, chẳng hiểu làm hành động gì mà dễ dàng tháo được một toa tàu với đầu tàu ra. Sau đó, nó kéo riêng toa tàu đó rồi cun cút bỏ đi.
Từ Đồ Nhiên gióng tai lên nghe, mãi tới khi xác nhận không còn tiếng bước chân nữa mới chui ra từ trong bóng tối. Đầu tiên là xem toa tàu và đầu tàu còn sót lại, sau đó chợt đi vòng ra phía trước —
Chỉ thấy ở trước đầu tàu không xa là một lối ra khác trên bức tường. Tòa nhà hình bán cầu ở đối diện tường vẫn nhẵn nhụi và sạch sẽ, thậm chí là không thấy được khe hở nào.
"Không đúng." Từ Đồ Nhiên đi tới gần lối ra, nhìn ra ngoài một chút rồi lại nhìn sang tường của tòa nhà bên cạnh. "Vừa rồi tiếng bước chân hẳn phải biến mất ở đây. Mà dấu bánh xe lại không đi ra ngoài. Chắc chắn ở đây có cửa để vào."
Mà cửa vào này rất có thể là "cửa sau" mà thông báo đằng trước viết.
Từ Đồ Nhiên suy nghĩ một chút, ánh mắt rơi vào đoàn tàu nhỏ chỉ còn lại 1 toa. Dương Bất Khí đã ngồi xổm xuống, bắt đầu nghiên cứu cấu trúc của đoàn tàu, nói chắc nịch: "Thứ này tháo khá dễ, chỉ cần gỡ móc ra là được..."
Anh ngước mắt nhìn sang Từ Đồ Nhiên: "Nhưng em có chắc là muốn đi vào trong không vậy?"
"Tới cũng đã tới rồi, xem như đi tham quan đi." Từ Đồ Nhiên nói chắc chắn, bước nhanh tới để tháo toa tàu cuối với Dương Bất Khí, vừa gỡ vừa nói: "Hơn nữa hiện tại thông tin về Bảo tàng Côn Trùng rất ít, nói không chừng bên trong còn manh mối gì đó quan trọng đấy."
Dù cô gái ở Phòng Trà từ nói đây là chỗ cô ta đi xa nhất, nhưng theo Từ Đồ Nhiên, khả năng cô ta vào trong nhìn không lớn lắm — nếu không cô ta không thể nào không nhắc tới tin tức chấn động như "Bảo tàng Côn Trùng chính là bảo tàng trưng bày thi thể quái vật" được.
Hơn nữa theo như cô ta nói, cô ta thiếu thủ đoạn hiệu quả để đối phó với gấu đen. Lối đi giữa Bãi Hành Quyết với cổng bảo tàng chỉ mới bị đóng gần đây, nếu thế rất có thể cô ta đã đi vòng qua cạnh Bãi Hành Quyết để tới. Nếu đã không đi ngang qua Bãi Hành Quyết thì sẽ không thể biết được sự tồn tại của đoàn tàu nhỏ, vì thế không dễ suy ra được mối liên hệ giữa món hàng này với "cổng" —
Ví dụ như chất đầy đoàn tàu có thể lái ra khỏi Bãi Hành Quyết.
Ví dụ như khi đẩy một toa tàu đầy thi thể quái vật ra, cửa sau của bảo tàng sẽ tự động mở.
Nhìn cánh cửa đơn bằng kim loại tự nhiên xuất hiện trước mặt, Từ Đồ Nhiên và Dương Bất Khí trao đổi ánh mắt cho nhau, tiếp tục kiên trì đẩy toa tàu đơn tới trước. Ngay khi đi qua cửa, trong đầu không có bất cứ âm thanh nào vang lên, chuyện này cũng khiến cô khẽ thở phào.
... Dù chẳng hiểu sao lại hơi thất vọng. Nhưng thây kệ, không có nhắc nhở nguy hiểm là chuyện tốt mà.
Sau khi bước vào, thứ đầu tiên họ nhìn thấy là một sảnh lớn vắng tanh. Trên bức tường đối diện sảnh lớn có một cánh cửa ra vào đang mở, bên cạnh dựng một tấm bảng ghi "Phòng triển lãm ở đây", ở hai bức tường trái phải cũng có lối đi nhưng không có bảng.
"Lạ quá. Chỗ này làm gì có ai tham quan mà đặt bảng chi chứ?" Từ Đồ Nhiên ghé lại gần Dương Bất Khí, nhỏ tiếng thì thầm. Anh cũng lắc đầu hoang mang, nhanh chóng quét mắt qua hai lối đi hai bên rồi thấp giọng nói: "Đi hướng nào đây?"
Từ Đồ Nhiên nhìn lướt qua mặt đất, chẳng hiểu sao ở ngoài lối ra "Lối vào phòng triển lãm" lại có một số vết màu đỏ khô queo rải rác, theo quỹ tích thì hẳn là được kéo lê từ lối đi bên phải sang. Mà ở vị trí của họ lại có một vết bánh xe mờ mờ, đi thẳng tới cửa bên trái...
"Đi bên trái trước đi." Từ Đồ Nhiên nhanh chóng chốt ý, lấy đóa hoa hồng trên vai xuống, bỏ nó vào ba lô rồi kéo khóa lại, sau đó xách ngọn giáo đá rón rén đi vào.
Dọc theo cửa bên trái để bước vào, đầu tiên là thấy một lối đi chật hẹp không có ánh đèn, chỉ có chút ánh sáng le lói ở cuối đường. Từ Đồ Nhiên kéo Dương Bất Khí, cẩn thận đi trong lối đi, giữa đường liên tục gióng tai lên như nghe thứ gì đó.
"Sao thế?" Thấy thế, Dương Bất Khí nhỏ giọng hỏi: "Em nghe được gì à?"
"Tiếng nước chảy. Cả âm thanh bình bịch nữa." Từ Đồ Nhiên thấp giọng nói, vô thức bước nhanh hơn.
Ngay khi nhô đầu ra khỏi lối đi, cô mới chợt nhận ra rốt cuộc những âm thanh kỳ lạ đó từ đâu mà tới — Cuối lối đi là một cái hồ rất lớn.
Mép hồ ngang với tầm mắt của Từ Đồ Nhiên, vì thế nhất thời cô khó có thể thấy rõ được tình hình trong hồ, nhưng cô biết, tiếng nước chảy đó phát ra từ trong này. Còn về âm thanh "bịch bịch" như thứ gì đang rơi, rất nhanh cô cũng đã tìm ra được đáp án:
Bên cạnh hồ có một toa tàu đã được dỡ hàng xuống. Con gấu trắng mặc tạp dài và đeo găng tay kia đang ra sức kéo một thi thể Thể Đáng Ghét từ trên toa tàu xuống, sau đó dùng sức đẩy vào trong hồ.
Thi thể Thể Đáng Ghét rơi xuống phát ra tiếng vang trầm đục. Sau đó gấu trắng không làm gì nữa mà chỉ lẳng lặng đứng bên hồ, chốc lát lại kéo tiếp một thi thể nữa, cố gắng hết sức đẩy nó vào trong hồ.
Bên cạnh ao không có bất cứ nhân viên nào khác. Từ Đồ Nhiên nghiêm túc suy nghĩ xem có nên nhân cơ hội đánh ngã con gấu trắng kia không, nhưng lại nghĩ đây không phải thời điểm để vội, cộng thêm việc hiện tại cô rất hứng thú với công việc của nó nên bèn kiên nhẫn quan sát tiếp.
Con gấu trắng đó cứ lặp đi lặp lại động tác đẩy thi thể quái vật xuống, sau đó chợt dừng lại, đứng đó lắc lắc đầu rồi trở nên đờ đẫn, chẳng biết đang lười nhác hay là chờ gì nữa.
Sau một lúc, nó bỗng dưng quay đầu nhìn sang bên cạnh một chút rồi vươn vai, chậm rãi đi sang đó.
Từ Đồ Nhiên nhìn theo, bấy giờ mới phát hiện thực chất trong không gian này có tới 2 cái hồ — Mỗi cái chiếm một bên không gian. Lúc này con gấu trắng đó đang đứng trước một cái hồ khác, giơ tay lắc một thiết bị như trục quay ở trên mặt hồ.
Theo hành động của nó, một cái lưới đánh cá khổng lồ bắt đầu trồi lên. Trong lưới là một thứ màu đỏ — Thoạt trông có vẻ là chất rắn, sáng bóng và trong trạng thái bán trong suốt. Như một viên hồng ngọc khổng lồ vậy.
Trong viên hồng ngọc vẫn còn một cái bóng đen như đang bao bọc thứ gì đó. Từ khoảng cách này, Từ Đồ Nhiên không thể nào nhìn rõ được, nhưng cô thấy con gấu trắng kia chuyển viên "hồng ngọc" kia xuống, cất vào xe đẩy nhỏ bên cạnh rồi đẩy xe đi ra theo một cánh cửa khác.
Xe đẩy rất nhỏ nên không thể giữ hết được viên "hồng ngọc". Một phần viên ngọc bị lộ ra ngoài xe, có chất lỏng nhỏ ra từ bề mặt, rơi xuống đất.
Từ Đồ Nhiên nhìn dấu vết màu đỏ trên đất rồi lập tức hiểu ra, cô vội kéo Dương Bất Khí quay người đi ngược lại đường đi để về. Vừa về tới sảnh lớn đã thấy con gấu trắng đẩy xe đẩy đã xuất hiện ở cửa ra vào đối diện, đẩy "hồng ngọc" trong xe vào thẳng cánh cửa "Lối vào phòng triển lãm".
Lúc này, cuối cùng Từ Đồ Nhiên cũng thấy rõ được diện mạo thật sự của viên "hồng ngọc" kia —
Đó chẳng phải là "đá quý" gì hết.
Đó là một miếng hổ phách. Hổ phách màu đỏ khổng lồ.
Trong hổ phách chứa một thi thể Thể Đáng Ghét.
"Cừ thật. Một công ba việc hả." Từ Đồ Nhiên nhìn theo hướng gấu trắng biến mất rồi lẩm bẩm. "Không chỉ được ghi nhận hiệu suất mà còn có thể làm vật trưng bày. Tiện thể còn gia công thành tác phẩm nghệ thuật nữa. Thiết kế được quy trình này tính ra cũng nhàn."
Dương Bất Khí: "..."
Nói thật chứ tôi nghĩ vật trưng bày với tác phẩm nghệ thuật có gì khác nhau đâu.
Nhưng anh lại có suy nghĩ khác với việc "một công ba việc" mà Từ Đồ Nhiên nói —
"Thi thể quái vật ở đây không chỉ bị dùng làm vật trưng bày không thôi." Dương Bất Khí thấp giọng nói. "Tôi cảm nhận được một vài thứ, nhưng không rõ ràng cho lắm... Tôi cần phải tới gần chút để xem thử."
"Thế thì đi thôi." Từ Đồ Nhiên vô tư nói, nhấc ngọn giáo đá lên rồi lững thững đi vào cửa vào có ghi "Lối vào phòng triển lãm".
... Ủa gì, đợi đã, liều tới vậy luôn à?
Dương Bất Khí vốn đang tính đợi gấu trắng ra mới hành động vô thức giật mình, hơi chần chừ rồi cũng sải bước đi theo.
Không giống với cửa hai bên trái phải, cửa này không thông với hành lang, lúc đi tới, đập vào mắt sẽ là một phòng triển lãm rất lớn — Màu đỏ choáng ngợp đập thẳng vào mắt, ánh sáng được khúc xạ nhảy nhót trên mặt đất, sáng tới mức Từ Đồ Nhiên muốn choáng luôn.
Cô vô thức giơ tay che mắt lại, Dương Bất Khí lại như chẳng cảm thấy gì, vội vàng kéo cô trốn ra sau một món đồ triển lãm khổng lồ. Từ Đồ Nhiên đợi một lúc, cuối cùng cũng thích ứng được với hiệu ứng hình ảnh chói mắt này, mới mở mắt ra đã thấy Dương Bất Khí đang sờ lên bề mặt của vật trưng bày màu đỏ với vẻ nghiêm túc.
"Quả nhiên, cảm giác của tôi không sai chút nào." Yên lặng vài giây, anh mới khó khăn nói. "Lớp vỏ bọc này cùng một loại với màng máu trên tay gấu đen."
"?" Từ Đồ Nhiên khẽ giật mình, phản ứng đầu tiên là dùng giáo đá đâm vào thử.
Quả nhiên là không đâm vào được.
"Tuyệt vời đấy." Cô không khỏi tặc lưỡi. Vì màng máu có thể khắc chế giáo đá nên cô vô thức quy màng máu đó vào thứ đồ tốt, thậm chí còn có suy nghĩ nạy một miếng đem về nữa. Chợt Dương Bất Khí nói tiếp:
"Hơn nữa, lớp vật chất này có hoạt tính và khuynh hướng vận hành riêng."
"..."
Từ Đồ Nhiên đang đâm lớp vỏ cứng kia khựng lại: "Ý của anh là... Thứ này đang sống hả?"
"Không, chỉ có hoạt tính mà thôi. Với lại mức hoạt tính cũng rất thấp." Dương Bất Khí vội giải thích. Từ Đồ Nhiên trầm ngâm gật đầu: "Nếu thế khuynh hướng vận hành là sao?"
"Chúng đang hấp thụ sức mạnh từ thi thể Thể Đáng Ghét, sau đó truyền những sức mạnh đó ra ngoài." Dương Bất Khí chần chừ, hơi nghiêng người sang, từ cổ tay anh nhô ra một cành cây nhỏ mềm mại, ngập ngừng ấn vào lớp vỏ cứng màu máu kia, sắc mặt càng thêm khó coi.
"Đúng vậy, chúng đang hấp thụ sức mạnh để nuôi dưỡng thứ gì đó... Một thứ gì đó cực kỳ to lớn..."
Cơ thể anh khẽ lung lay, Dương Bất Khí tái mặt thu cành cây nhỏ về, đưa mắt nhìn xung quanh — Ở xung quanh, phàm là nơi có thể nhìn thấy, đều chất đầy hổ phách màu máu bọc thi thể quái vật khổng lồ, thoạt nhìn không tới 1000 thì cũng phải mấy trăm.
... Hơn nữa, Thể Đáng Ghét bị gấu đen đưa tới Bãi Hành Quyết đều là cá thể có khả năng mạnh. Nói cách khác, chí ít phải từ cấp Quán, e là sức mạnh trung bình phải ở khoảng chừng cấp Huy.
Giờ chúng đều đang bị chất đống ở đây. Trở thành một đống vật tế vô tri vô giác, chất dinh dưỡng để nuôi một thực thể nào đó.
— Mà kẻ được những thứ này nuôi dưỡng có thể lớn đến chừng nào cơ chứ?
Dương Bất Khí không dám nghĩ tới đáp án. Dù chỉ suy đoán một chút thôi cũng đã đủ khiến anh tê rần cả da đầu rồi.
Ngay lúc này, Từ Đồ Nhiên bên cạnh lại khẽ "Ồ" một tiếng.
Dương Bất Khí vội quay đầu sang: "Sao vậy?"
"Ở dưới vật trưng bày này có khắc chữ." Nói xong, Từ Đồ Nhiên đặt ngọn giáo đá xuống đất, bắt đầu điều chỉnh lại góc độ — Bề mặt của vật trưng bày này không bình thường, hoàn toàn không khớp hẳn với mặt đất mà vẫn còn chút khe hở. Chữ được viết trong khe hở đó.
Chẳng biết là vì để che giấu hay do hoàn cảnh khi ấy mà vị trí của chữ rất khó chịu, hơn nữa lại còn viết ngược, cấu trúc lộn tùng phèo hết cả. Từ Đồ Nhiên mất rất nhiều công sức, cuối cùng mới đọc được 3 chữ đó.
"Trước tế đàn." Cô vất vả đọc 3 chữ đó lên, ngẩng đầu nhìn Dương Bất Khí. "Là sao?"
Dương Bất Khí mờ mịt nhìn theo rồi khẽ lắc đầu.
*
May mắn thay, rất nhanh họ đã tìm được đáp án cho câu hỏi này.
Trong phòng triển lãm rất yên tĩnh, nhờ vậy mà Từ Đồ Nhiên có thể thoải mái nắm bắt được tiếng động của con gấu trắng kia. Cả hai tránh đi phạm vi hoạt động của gấu trắng, với slogan "Tới cũng đã tới rồi, chí ít cũng phải kiếm bù tiền vé", hai người rón rén đi quanh phòng triển lãm, chỉ thấy mình như lạc vào một khu rừng vô biên do hổ phách màu máu tạo nên.
Trong đó có rất nhiều vật trưng bày bị khắc chữ "Trước tế đàn", "Tế đàn", "Trong tế đàn" bên dưới. Từ Đồ Nhiên không hiểu nhưng vẫn ghi lại những thứ này, mãi tới khi vô tình bước vào trung tâm của phòng triển lãm.
Ở đó có bày một tế đàn.
Một tế đàn nhỏ được xếp bằng đá tảng.