Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Mười điểm tìm đường chết
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Xin chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
[Xin chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
[Xin chúc mừng bạn đã đạt được 10 điểm tìm đường chết.]
...
Mỗi lần Từ Đồ Nhiên viết xong từ "đớp cứt", trong đầu cô lại vang lên tiếng thông báo quen thuộc. Dù không thích những gì mình viết, cô vẫn không thể phủ nhận rằng những tiếng "thu hoạch" liên tục ấy khiến cô thấy vô cùng thoải mái.
Từ Đồ Nhiên gật đầu lặng lẽ, cảm thấy mình thật may mắn. Cô chỉ thử viết vài dòng, ai ngờ lại được như thế. Hơn nữa, dường như cô không bị tẩy não như bọn Dương Bất Khí từng nói...
Vậy nếu không viết "đớp cứt", mình có thể thử thứ khác chứ?
Chẳng hạn như tán dương rằng "nó" có thể tự sát? Nó sẽ làm chứ? Nếu làm được, mọi chuyện sẽ kết thúc ngay. Hoặc cô có thể ca ngợi lòng nhân từ của nó, nhân từ đến mức chủ động giải phóng "Cõi", thả tất cả mọi người đã bị nhốt vào...
Từ Đồ Nhiên càng nghĩ càng lún sâu, vô tình tốc độ bút càng lúc càng nhanh.
Đột nhiên, chân cô đau nhói. Cô nhìn xuống, thấy bàn chân mình bị Dương Bất Khí đạp lên, nghiền mạnh rồi mới rút ra.
Từ Đồ Nhiên: ...?!
Trong lòng cô thầm nguyền rủa, rồi ngẩng đầu nhìn Dương Bất Khí. Anh đưa mắt ra hiệu về phía tờ giấy, môi mím chặt lộ vẻ lo lắng.
Từ Đồ Nhiên theo ánh mắt anh, giật mình phát hiện trên giấy của mình đã xuất hiện vài dòng chữ tự bao giờ.
Lúc đầu nét chữ vẫn giống của cô, kiểu chữ cũng đúng. Nhưng càng về sau càng lộn xộn, những đường nét như muốn bay lên trời, và điều đáng sợ hơn là nội dung bên trong —
Tất cả đều là lời tán dương, ca ngợi sức mạnh của "nó", ca ngợi lòng nhân từ của "nó".
... Chuyện gì thế này? Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Từ Đồ Nhiên hoảng sợ, vội gạch bỏ hết mấy dòng đó. Giọng Dương Bất Khí bên cạnh vang lên:
"Đừng nghĩ tới chuyện khác nữa, cứ viết theo suy nghĩ ban đầu của cô đi. Cô càng chú ý tới nó, nó càng chú ý tới cô — hiểu chưa?"
Lòng cô rối bời, cô đáp lại bằng giọng thấp, thở sâu rồi liếc nhìn cô bé. Thấy cô bé không để ý, cô vội gạch lên mấy dòng kia đến mức không đọc được chữ nữa. Sau đó cô tập trung tinh thần, bắt đầu viết tiếp bài ca ngợi, tiếp tục cho người cha vĩ đại kia "đớp cứt".
Khi cô tập trung, nỗi hoảng sợ trước đó biến mất. Cô thở phào, liếc nhìn Dương Bất Khí nhưng sắc mặt lại tái đi.
"Dương Bất Khí? Dương Bất Khí! Anh nhìn xem mình đã viết gì kìa?!"
Cô gọi nhẹ, Dương Bất Khí nghe vậy nhìn sang, vẻ mặt mờ mịt nhưng cây bút trong tay vẫn không ngừng.
Từ Đồ Nhiên nhắc lại vài lần, anh vẫn như không hề nhận ra vấn đề. Cô hết cách, bèn học theo anh, đưa chân qua rồi giẫm mạnh!
Dương Bất Khí "Ui da" một tiếng, ánh mắt lập tức thay đổi: "Sao thế?"
Từ Đồ Nhiên lại ra hiệu anh nhìn xuống giấy. Dương Bất Khí cúi đầu, hít một hơi —
Giống như Từ Đồ Nhiên lúc nãy, trên giấy của anh cũng xuất hiện vài dòng chữ.
Những nét vẽ bậy bạ vô tình đã trở nên ngay ngắn, sắp xếp thành những từ ngữ ca tụng như tiếng hò hét từ sâu thẳm tâm hồn.
Dương Bất Khí cảm thấy sống lưng lạnh toát, vội xóa hết mọi chữ. Anh cảm ơn Từ Đồ Nhiên đã nhắc nhở, sau đó dồn toàn bộ sự chú ý lên tờ giấy.
Anh biết, nguy hiểm thật sự. Lúc này anh mới nhận ra điều đó.
Anh biết càng nghĩ về "nó" càng dễ bị ảnh hưởng. Lúc nãy anh chỉ để ý tới Từ Đồ Nhiên, nghĩ rằng nếu bài văn của cô chọc giận "nó" thì phải làm thế nào — ai ngờ chỉ như thế đã bị ảnh hưởng rồi.
May mà Từ Đồ Nhiên kịp thời nhắc nhở... Yết hầu anh nhấp nhô, anh lại viết bậy lên giấy.
Bản thân anh chưa từng gặp chuyện như thế. Nhưng anh hiểu phần nào ý nghĩa tồn tại của căn phòng này — thứ "nó" cần không chỉ là đồ ăn mà còn là tín đồ. Nếu so ra, tín đồ đem lại lợi ích lớn hơn nhiều.
Nó chấp nhận bị người ta để ý và tưởng tượng, sẵn sàng đáp ứng những tưởng tượng đó, dù sự "đáp ứng" luôn theo hình thức méo mó nhất. Khi bạn cố nhận ra nó, nó sẽ đảo ngược lại và tác động lên nhận thức của bạn.
Nói cách khác, cách làm của Từ Đồ Nhiên cũng có lý — cách viết của cô không liên quan nhiều tới đặc điểm của nó mà chỉ tập trung vào việc đổ nước bẩn. Chắc hẳn nó cũng không vui khi nhận đặc điểm này... Dù có giả vờ ngầu đi nữa, nó cũng không phải thần thông toàn năng. Nếu do nhà ngoại cảm biến thành, có thể vẫn còn sót lại chút nhân tính...
Nói cách khác, vẫn cần mặt mũi.
Dương Bất Khí cụp mắt xuống, mặt lộ vẻ suy tư. Đúng lúc đó, chân lại đau nhói, anh tỉnh táo lại, phát hiện trên giấy của mình lại có rất nhiều từ ngữ ca ngợi, nhiệt tình đến mức buồn nôn.
Anh kinh hãi, vội xóa hết rồi viết lại, ngừng suy nghĩ và thả lỏng đầu óc, cảm thấy dễ chịu hơn.
Vài phút sau, Từ Đồ Nhiên cũng hoàn thành xong tác phẩm văn học đầy mùi và sự nhảm nhí về người cha vĩ đại kia, kết thúc bài văn bằng câu "Người cha vĩ đại của tôi đã vĩ đại như thế đấy".
Cô cực kỳ tự tin nộp bài.
Cô bé cũng rất vui vẻ nhận lấy.
Tô Tuệ Nhi bị đè trên tường cuối cùng cũng được thả xuống, mặt vẫn còn chút mờ mịt và lo âu. Chỉ có Dương Bất Khí, người biết hết mọi chuyện, nhắm mắt lặng lẽ, ước gì có thể tông cửa chạy ra ngoài để tránh tình tiết tiếp theo, nhưng...
Anh thật sự rất tò mò về phản ứng của cô bé.
Còn cô bé kia, sau khi đọc hết bài văn — đúng như dự đoán, cô nổi điên.
Thực ra cô không đọc hết bài văn. Mới đọc hai đoạn đầu, cô đã quăng tờ giấy đi, bắt đầu quơ quào mạch máu rồi hét lớn.
"Sai, sai rồi! Không được viết như thế! Viết lại hết! Viết lại —"
Âm thanh với âm lượng cao bùng nổ trong phòng khiến người ta lắc lư, màng nhĩ như sắp rách tươm. Từ Đồ Nhiên vừa bịt tai lại vừa nhanh nhẹn ngồi xổm xuống, né tránh mạch máu lướt qua đầu mình rồi nghiêm túc nói:
"Sai chỗ nào? Đáp ứng đủ yêu cầu viết văn của mi rồi còn gì?"
Cô bé: ???
"Ta bảo mi viết vụ đớp cứt này à?!
Nào, để ta liệt kê lại chính xác cho mi nghe — Khi đó mi đã yêu cầu thế nào hả? Đầu tiên là phải ca ngợi! Mi tự đọc đi, có phải ta đang ca ngợi nó không! Có phải ta đang khen nó rất giỏi không! Ta còn khen nhiều nữa là đằng khác!
Còn nữa, mi bảo phải làm nổi bật lên sự vạn năng của nó, ta đã làm nổi chưa? Lẽ nào còn chưa đủ nổi sao?
Cuối cùng, mi bảo phải khiến người ta khiếp đảm thán phục — Mi nói xem, viết thế đã khiến người ta khiếp đảm thán phục tới chết rồi đấy!
Nói xong còn nhìn sang Dương Bất Khí, anh cạn lời gật đầu hùa theo.
Khiếp đảm thán phục, thật sự quá khiếp.
Cô bé: "..."
Không biết cô bé bị Từ Đồ Nhiên dụ dỗ hay không, mạch máu tráng kiện quanh người cũng từ từ bình tĩnh lại.
Nhưng cô vẫn không vui, nhìn Từ Đồ Nhiên như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
Dương Bất Khí thấy thế rất lo. Từ Đồ Nhiên bên cạnh anh vẫn hiên ngang như thể mình cực kỳ có lý.
... Thậm chí Dương Bất Khí còn không hiểu cô lấy can đảm từ đâu ra.
Lúc này Tô Tuệ Nhi, người luôn đứng ngoài cuộc đối thoại cuối cùng cũng không kìm được lòng hiếu kỳ, nhặt bài văn của Từ Đồ Nhiên lên, đọc cẩn thận.
Chỉ thấy cô ta há hốc mồm, thốt ra một câu từ tận đáy lòng: "Đm, tuyệt vời!"
...
Từ Đồ Nhiên lập tức vỗ tay: "Nghe đi, đánh giá khách quan của người qua đường đấy!"
Cô bé: "..."
Dù thế nào đi nữa thì nó cũng chỉ là Vật Cộng Sinh, lại còn chưa tốt nghiệp cấp hai nên trí thông minh có giới hạn. Dù thấy bài văn của Từ Đồ Nhiên sai trái, nhưng trong chốc lát nó không tìm được lý do để phản bác.
Chẳng biết qua bao lâu, nó mới nặng nề hừ một tiếng rồi quay lại lấy cái cặp nhỏ của mình, moi ra một quyển sổ bìa cứng màu hồng nhạt, viết gì đó vào.
Sau đó đóng quyển sổ lại, cất vào cặp, rồi đột nhiên chỉ tay vào Từ Đồ Nhiên:
"Mi, ra ngoài đi!"
Từ Đồ Nhiên: "..." Hả?
Hạnh phúc bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng. Cô mở miệng xác nhận: "Ý là ta đi được rồi đúng không?"
Cô bé thiếu kiên nhẫn ừm một tiếng rồi nhắc lại: "Ra ngoài đi!"
Nghe giọng nghiến răng nghiến lợi của cô, Từ Đồ Nhiên hoài nghi sâu sắc rằng cô muốn nói gì.
"Đợi đã." Dương Bất Khí nhân cơ hội nói, nhìn sang cô bé, "Nếu cô ấy đi ra ngoài từ cửa này thì sẽ về lại căn phòng cô ấy ở trước khi vào đây đúng không?"
"Ừm." Cô bé cau có đáp lại, "Chứ không thì sao?"
Thực ra — Dương Bất Khí đã có suy đoán. Dù không thể đảm bảo sau cửa 100% an toàn, nhưng bấy nhiêu cũng đủ yên tâm.
Từ Đồ Nhiên và Tô Tuệ Nhi đều nhíu mày, trao cho nhau ánh mắt hoang mang.
Theo như quy luật lúc nãy họ phát hiện, sau khi đóng cửa, căn phòng bên ngoài sẽ bị thay đổi. Nếu thế thì cô bé này dựa vào đâu để chắc chắn sau khi họ đi sẽ có thể bước lại căn phòng ban đầu chứ?
Từ Đồ Nhiên suy tư nhìn thoáng qua cửa phòng, chần chừ một lúc, vẫn đứng yên.
Cô bé sốt ruột lại bắt đầu thúc giục, Từ Đồ Nhiên chân thành nói: "Tới cũng đã tới rồi, nếu về như thế thì tiếc quá. Nếu có cơ hội, tôi vẫn muốn học hỏi từ tác phẩm của hai bạn học này."
Ý là muốn đợi họ cùng đi chung.
Dương Bất Khí không biết cô thật sự muốn đợi mình hay không. Dù sao anh cũng chẳng có ý định lãng phí thời gian ở đây — Anh vội vàng nói mình đã "học hết chữ" rồi, cũng muốn bắt đầu viết văn.
Cô bé hơi trừng anh, ánh mắt có chút cảnh cáo.
Rõ ràng cô biết Dương Bất Khí định viết gì để hoàn thành thử thách, nhưng trí thông minh có giới hạn không đủ để ngăn chặn — Cô vò đầu bứt tai nửa ngày, cuối cùng khô khốc nặn ra một câu: không được viết về đớp cứt nữa.
Dương Bất Khí rất ngoan ngoãn, quả nhiên không viết tiếp vụ này.
Anh học một biết mười, phát huy hết sức tưởng tượng, hạ bút thành thần, chẳng mấy chốc viết ra một bài văn với chủ đề "Người cha dám lăn lộn trong hố phân của tôi" rồi hài lòng nộp bài.
Tô Tuệ Nhi cũng bắt đầu viết cùng lúc với anh, tình cờ chọn trúng một chủ đề. Nhưng cô ta không nhanh tay bằng Dương Bất Khí, lúc anh nộp bài, cô ta mới đặt bút tới chỗ "Cha" bước vào hố phân — Tất nhiên, sau khi Dương Bất Khí nộp bài xong, cô bé lại phát điên quơ quào mạch máu một hồi nữa, lúc này chủ đề "Lăn lộn trong hố phân" cũng bị cấm nốt.
Cuối cùng cô bé cũng phản ứng lại được, không chỉ "Lăn lộn trong hố phân" mà cô còn cấm hết tất cả các từ ngữ có liên quan.
Tô Tuệ Nhi, người duy nhất chưa nộp bài, nhìn chằm chằm vào bài văn khó khăn lắm mới nặn ra được 500 chữ, sau hồi lâu im lặng thì lườm Dương Bất Khí một cái, vò nát tờ giấy, xin giấy mới rồi bắt đầu viết lại.
Từ Đồ Nhiên còn lo việc cô bé cấm đề tài sẽ ảnh hưởng tới cô ta, không ngờ Tô Tuệ Nhi chỉ cắn bút suy tư một chốc rồi nhanh chóng có ý tưởng mới, hạ bút viết rất nhanh — Nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần cô tò mò tính bước tới xem thì lại bị cô ta đẩy ra.
Cô càng thế thì Từ Đồ Nhiên càng hiếu kỳ. Dương Bất Khí vô tình quét mắt đọc được mấy đoạn cuối, sau đó cũng bước tới cản cô lại, chẳng hiểu sao tai lại đỏ bừng, nhưng cũng sống chết không cho Từ Đồ Nhiên bước qua.
Trong lúc cả hai giằng co, Tô Tuệ Nhi cuối cùng cũng viết xong bài văn. Cô ta đắc ý hài lòng nộp bài, cô bé lại không hề nổi điên như dự đoán — Nó nghiêng đầu, nhìn tờ giấy thật lâu, hiếm khi lộ vẻ hoang mang.
Một lúc lâu sau, nó ngây thơ ngẩng đầu lên: "Những chuyện trong đây có thật là đều vĩ đại không?"
"Cũng chưa hẳn." Tô Tuệ Nhi không chút chột dại, "Là cực kỳ tuyệt diệu."
Cô bé: "..."
Cô cúi đầu nhìn bài văn trong tay. Dù không hiểu vài chi tiết, không hiểu tại sao "Cha" trong bài lúc nam lúc nữ, lúc nửa nam nửa nữ, nhưng nhân vật khác quả thật rất ca ngợi "nó", hơn nữa là chân thành ca ngợi...
Chần chừ một chốc, cuối cùng cô lại lấy quyển sổ bìa cứng màu hồng nhạt ra lần nữa, nhanh chóng ghi vài dòng lên rồi ra hiệu Tô Tuệ Nhi cũng đã được đi.
Thậm chí cô còn rất thành kính bỏ bài văn của Tô Tuệ Nhi vào tuyển tập những bài văn mẫu nữa.
Tô Tuệ Nhi lại càng thêm hiếu kỳ: "Rốt cuộc là viết gì thế? Sao mà kết thúc rồi?"
"Phế phẩm 18+ đấy... Cô để ý làm gì!" Dương Bất Khí kéo cô ra sau một chút, sau đó thì bị Tô Tuệ Nhi lườm một cái.
"Phế phẩm cái gì hả, đó là tinh hoa của dòng chảy văn học 18+ đấy! Không hiểu thì đừng có nói bậy bạ!"
Dương Bất Khí: ...
"Ánh mắt đó của anh là sao hả? Nếu không phải do anh cướp đề tài của tôi trước thì tôi có bị ép tới bước đường này không?" Tô Tuệ Nhi bất mãn lầm bầm oán trách, dẫn đầu ra khỏi phòng, kiểm tra không gian bên ngoài.
... Vậy thành ra là lỗi của tôi à?
Dương Bất Khí bất lực giơ tay che mặt, thuận tay đẩy Từ Đồ Nhiên ra khỏi lối ra, thấy cô vẫn nhìn cô bé chằm chằm không chớp mắt thì vô thức nói: "Đi thôi, đừng nhìn nữa, mau lên..."
Từ Đồ Nhiên nhíu mày, kéo tay áo anh lại: "Không, tôi không có nhìn nó."
Dương Bất Khí nhìn theo ánh mắt của cô, chỉ thấy cô bé đang bỏ một xấp giấy viết vào cặp mình như ở chốn không người. Miệng cặp mở to, để lộ ra quyển sổ bìa cứng màu hồng.
Ngoài quyển sổ đó, trong cặp còn có một đống bút đỏ và rất nhiều giấy. Từ góc nhìn của Dương Bất Khí chỉ có thể thấy được trên đó chi chít chữ màu đỏ, nhưng trông chất liệu thì có vẻ không phải là giấy viết.
Dương Bất Khí hơi mím môi. Thực chất lúc nãy anh cũng để ý tới quyển sổ màu hồng đó rồi. Cô bé luôn dùng nó để ghi chép, rất có thể trong đó sẽ có manh mối giúp được bọn họ; nhưng giờ xem ra trong cái cặp đó không chỉ có một thứ có giá trị thôi đâu...
Tuy nhiên bây giờ không phải thời cơ tốt để ra tay. Anh thầm tính toán trong lòng. Cô bé này là Vật Cộng Sinh, cấp sẽ không chênh lệch quá nhiều với Thể Đáng Ghét, lại còn bất tử nên không phải thứ mà ba người họ có thể đối phó bây giờ. Cách ổn nhất là tìm cách tụ hợp với các nhà ngoại cảm khác, tổng kết thông tin và bàn bạc kỹ lưỡng...
Ngay tức khắc, Dương Bất Khí đã quyết định xong. Anh đang định bảo Từ Đồ Nhiên đi thì chợt nghe cô nói:
"Ê em gái, hỏi mi một chuyện nhé."
Cô vẫy tay với cô bé như thể người suýt chết ban nãy chẳng phải mình: "Mi cứ ở lì trong phòng này mà không thấy chán à?"
Cô bé: ?
Cô ấy mờ mịt nhìn cô. Bên cạnh đó còn có ánh mắt khó hiểu của Dương Bất Khí và Tô Tuệ Nhi bắn tới — Cô giả vờ như không thấy mà chỉ hỏi tiếp: "Bên ngoài rộng lớn lắm, mi có muốn ra ngoài chơi không?"
"..." Cô bé bối rối lắc đầu, giọng nói mông lung, "Không đi được. Đi là cha sẽ không vui, bởi vậy không thể đi được."
— Nói thật.
Dương Bất Khí thầm đánh giá trong lòng, liếc mắt thấy Từ Đồ Nhiên trầm ngâm gật đầu nhưng chẳng hiểu sao anh lại vô thức nảy ra một dự cảm chẳng lành.
Một giây sau, chỉ nghe Từ Đồ Nhiên "Ồ" một tiếng tỏ vẻ bừng tỉnh rồi đột nhiên quay lại, đẩy mạnh lên người Dương Bất Khí —
Dương Bất Khí hoàn toàn không đề phòng nên cứ thế bị đẩy ngay ra ngoài. Ngay sau đó, "Ầm" một tiếng, cửa phòng bị đóng sầm lại.
...
Dương Bất Khí kinh ngạc quay đầu lại, thấy Tô Tuệ Nhi ở gần đó cũng đang tỏ vẻ khó tin. Ba người cùng nhìn vào cánh cửa đóng chặt, vô thức định mở ra —
Chưa chờ tới lúc họ đụng vào, cửa phòng đã bị mở từ bên trong.
Chỉ thấy Từ Đồ Nhiên ôm theo thứ gì đó, hùng hổ lao ra từ bên trong.
Thấy hai người bên ngoài, cô cũng hơi sửng sốt, lập tức nói: "Đừng nhìn nữa, mau chạy —"
Vừa nói vừa lướt qua hai người, xông thẳng ra ngoài.
Bốn mạch máu thô to theo sát phía sau, sột soạt lao ra khỏi phòng, tràn đầy phẫn nộ đuổi theo sau lưng cô.
Dương Bất Khí: ...
Chuyện gì đây? Anh chỉ bỏ lỡ có một giây thôi mà? Rốt cuộc là tại sao...
Anh và Tô Tuệ Nhi luống cuống né sang bên cạnh, bất chợt phản ứng lại.
"Đệch! Cái cặp!"
Anh chợt nhớ ra vừa rồi Từ Đồ Nhiên ôm trong lòng cái cặp kia!
Cướp thẳng ư? Không thấy quá đáng hả trời?!
Trái tim Dương Bất Khí quay cuồng, không nói gì mà giơ tay lên, đập thẳng ánh sáng màu lục vào mạch máu kế bên, nó bị đau tới vặn vẹo, Dương Bất Khí lập tức chớp lấy thời cơ bổ thêm lần hai, sau đó quay đầu đuổi theo hướng mà Từ Đồ Nhiên chạy.
Từ Đồ Nhiên chạy rất nhanh. Trên người đeo một cái túi, một cái ba lô lớn trên lưng, một cái cặp nhỏ mà vẫn chạy như gắn mô tơ vào giày ấy. Nhưng đám mạch máu uốn éo rất linh hoạt, khó tránh vô cùng; chúng dường như đang nhìn cô chằm chằm, hoàn toàn bỏ mặc Dương Bất Khí và Tô Tuệ Nhi phía sau, chỉ đuổi theo Từ Đồ Nhiên, dù Tô Tuệ Nhi có đánh vài luồng sáng đỏ lên mạch máu thì cũng chẳng thu hút được sự chú ý của nó.
May mà không gian ở đây rất lớn — Không hiểu sao mà lúc này bên ngoài căn phòng không hề bị thay đổi, vẫn được nối liền với sảnh lớn trống rỗng ở tầng 1. Chạy từ cửa này sang cửa khác mất khoảng chừng trăm bước, trên sàn lại lát toàn đá cẩm thạch, nếu lỡ bị trượt chân —
Bàn chân Từ Đồ Nhiên trợt đi, để không bị ngã sấp nên chỉ có đột ngột giảm tốc độ lại. Chính vì chớp mắt đó mà một mạch máu đã vọt tới sau Từ Đồ Nhiên, mạch máu tráng kiện giương lên thật cao, trên đỉnh hở ra như giác hút của côn trùng, nó định đớp thẳng một miếng.
Lúc này Dương Bất Khí và Tô Tuệ Nhi đang ở khá xa Từ Đồ Nhiên, không thể nào tới cứu kịp được. Dưới ánh mắt tràn đầy kinh hãi của họ, chỉ thấy Từ Đồ Nhiên xoay người một cái, thuận thế đá một chân lên, thẳng tắp từ dưới lên trên, bất chợt nảy mình rồi đạp thẳng mũi chân lên mạch máu.
... May mà mình có thể chữa gãy chân được!
Đó là suy nghĩ đầu tiên của Dương Bất Khí.
Mà suy nghĩ thứ hai thì là — Ủa??
Anh rơi vào sương mù.
Vì trong khoảnh khắc Từ Đồ Nhiên đá vào mạch máu, nó đã lập tức trở nên bất động.
Nó như bị đông cứng lại hết, một giây sau thì đột nhiên quay đầu lại, cắn mạnh vào mạch máu khác đang tấn công bên cạnh.
Dương Bất Khí: "..."
Ờ thì... Dù chả hiểu gì nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì ít nhất cũng không cần phải chữa chân cho người ta nữa.
Chỉ trong chớp mắt, anh đã vọt tới cạnh Từ Đồ Nhiên — Còn ai kia thì lại đang đứng lì đó nhìn mạch máu cắn nhau!
Từ Đồ Nhiên nhìn chằm chằm mạch máu trước mặt, trong lòng thầm cảm khái cuối cùng bản thân cũng đã tìm ra được cách "đá vòng cầu" chính xác; chưa cảm khái được bao lâu đã bị một tay Dương Bất Khí túm lấy cổ áo, lôi thẳng vào một căn phòng.
Tô Tuệ Nhi ở phía sau, 5 ngón tay liên tục phát ra 7 – 8 luồng sáng màu đỏ, sau khi đánh lùi mạch máu sau lưng lại cũng theo sát hai người chui vào phòng.
Cửa phòng bị đóng sầm lại, cả ba không dám dừng lại mà vẫn đi thẳng tới hai căn phòng phía trước, tới khi hoàn toàn không nghe tiếng mạch máu đập cửa nữa mới thực sự thả lỏng.
Một giây sau, cả ba liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng mở miệng:
"Chúng ta thoát khỏi nó rồi đúng không?"
"Sao nãy căn phòng kia không bị thay đổi vậy?"
"Trời ơi! Cô làm gì mà nó đuổi theo cô gớm thế hả?"
Ba người, ba câu hỏi. Sau một khoảng lặng ngắn, Từ Đồ Nhiên trả lời câu hỏi cuối cùng của Tô Tuệ Nhi trước.
"Đây." Cô giơ cái cặp mình đang ôm lên, "Tôi nghĩ nó sẽ có ích nên mới lấy ra."
Lấy ra ư... Cô ấy bảo là lấy ra.
Dương Bất Khí hít vào một hơi thật sâu, quyết định không bắt bẻ cách dùng từ của cô làm gì.
Tô Tuệ Nhi kinh ngạc trợn tròn mắt, nhận lấy cái cặp rồi mở ra, quan sát xong thì vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.
"Chẳng trách mà vừa rồi cô hỏi nó có thể rời khỏi căn phòng được không..." Cuối cùng cô ta cũng hiểu ra, lần nữa tán thưởng, "Đm, tuyệt vời đấy."
"Vẫn còn chút tai nạn mà." Từ Đồ Nhiên ra sức thở sâu vài cái, "Tôi không ngờ cái ống của nó lại dài như thế."
Cũng không ngờ Dương Bất Khí và Tô Tuệ Nhi cũng sẽ chạy trối chết theo mình... Cô cứ nghĩ sau khi đóng cửa, bên ngoài căn phòng sẽ bị thay đổi hết. Như thế sẽ không làm liên lụy tới hai người nữa.
Cô còn định sau khi trốn thoát sẽ tìm cơ hội để tụ hợp với hai người, chia sẻ thông tin này nọ.
Dương Bất Khí không biết kế hoạch của cô, nghe vậy thì vội vỗ vai trấn an.
"Tốt xấu gì cũng xem như thoát rồi." Anh tựa vào vách tường rồi ngồi xuống, "Nhưng sao cô lại biết khi đó nó nói thật hả?"
Từ Đồ Nhiên đang với lấy cặp sách, nghe thế thì hỏi lại: "Nói thật gì?"
"Thì cái câu mà nó bảo không thể ra khỏi phòng ấy..." Dương Bất Khí nói được nửa chừng thì chợt bừng tỉnh.
... Đợi đã, vậy là cô thật sự không hề quan tâm tới chuyện nói thật hay nói láo, cứ thế mà giơ tay cướp thẳng à?
Dương Bất Khí ngớ người ra.
Ông trời ơi, một con bé liều mạng như thế mà sao sống được tới từng tuổi này vậy?
——————
Dương Bất Khí: Từ từ lập kế hoạch với bàn bạc cho kỹ...
Từ Đồ Nhiên: Do dự là công cốc đấy! Lấy ra cho anh luôn rồi đây!