Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não
Cánh cửa khóa kín
Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn phòng này lạnh đến lạ thường.
Hơi lạnh tỏa ra từ mọi phía. Từ Đồ Nhiên chợt thấy mình run rẩy, cô nhớ đến căn phòng bên ngoài của cô bé kia cũng lạnh lẽo như thế.
... Trong cuốn sổ nhỏ, cô bé đã viết gì nhỉ? Hình như là "Bên ngoài lạnh lắm, mình không ra được" thì phải?
Một tia sáng vụt qua trong tâm trí cô, soi rõ vô vàn suy nghĩ. Nhưng cô biết bây giờ không phải lúc suy ngẫm, cô cần tập trung tinh thần, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của Duy Duy.
Ngay sau khi cô lẩn vào, cánh cửa phòng dẫn họ tới bỗng mở ra.
Ghi nhớ lời dặn của Duy Duy trước đó, dù lòng cô muốn chết đi sống lại, cô vẫn nhắm mắt lại — Tầm nhìn bị che khuất, cảm giác về hắn trở nên rõ ràng đến khó chịu.
... Hẳn là vẫn còn chút méo mó.
Cảm giác ngột ngạt dữ dội ập tới, càng lúc càng gần, chỉ trong thoáng chốc cô đã cảm thấy lưng mình ướt đẫm. Bên tai cô vang lên những âm thanh kỳ quặc, như thể hàng ngàn con côn trùng đang bay quanh, lại như vô số người đang thì thầm bên cạnh. Những tiếng lảm nhảm vang dội, ùng ục không ngớt, cô vô thức liên tưởng đến những mạch máu khổng lồ trên cơ thể đám quái vật kia.
Dường như có ai đó đang nói chuyện với cô. Cô không nhớ nổi bất cứ từ nào nó nói, thế mà lại bỗng hiểu nghĩa của nó.
Nó như đang nói: Mở mắt ra đi, nhìn ta đây.
... Không được.
Nhìn ta đi. Để ta nhìn thấy ánh mắt của ngươi.
... Không được. Bên này vẫn còn người khác... Tuyệt đối không được...
Nhìn về phía ta đi. Để ta được thấy ngươi.
Cơ thể Từ Đồ Nhiên không tự chủ run lên, cô chống cự quyết liệt nhưng mí mắt lại giật giật như sắp mở ra.
Đúng lúc đó — Cô cảm nhận được một luồng ấm áp kỳ lạ.
Có gì đó đã che mắt cô lại. Ấm áp và dày dặn. Bóng tối nặng nề trùm xuống, trái tim cô đập thình thịch, cô lập tức tỉnh táo trở lại.
Sau đó cô nhận ra... Hình như tình hình không ổn.
Những âm thanh huyền hoặc tan biến như thủy triều, tiếng động chân thực vang bên tai. Tiếng thú hoang dã và mùi máu tanh nồng nặc như sắp chạm đến cô —
Thứ đó đang tìm kiếm họ trong phòng này. Rõ ràng là nó sắp phát hiện ra chỗ ẩn náu của họ.
... Nó có thể cảm nhận được họ không? Nếu bị phát hiện, họ sẽ bị bại lộ chứ? Cánh cửa ở hướng nào? Sao những ma nữ trong tranh vẫn chưa động tĩnh gì thế?
Suy nghĩ của Từ Đồ Nhiên quay cuồng, chân cô căng cứng, sẵn sàng bung ra, chỉ cần tình hình xấu nhất xảy ra, cô sẽ tung một cú đá vòng cầu chuẩn xác.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy một tiếng động náo loạn.
Âm thanh ấy không chân thực lắm, hình như từ phòng bên cạnh. Cánh cửa bị khóa phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, bị đập ầm ầm, chốt cửa rung lắc như có người đang cố thoát ra.
Rõ ràng "nó" đã bị tiếng động thu hút — Hơi thở và mùi tanh vốn gần kề nay dần xa đi, Từ Đồ Nhiên biết mình đã thoát được.
Những ma nữ trong tranh bị nhét trong căn phòng bị khóa kia đã "nở" rồi. Đối diện với Vật Cộng Sinh, chúng sẽ trở thành con mồi, sự hoảng loạn của chúng sẽ gây ra tiếng động. Còn "nó", kẻ đã tự tay nhốt Vật Cộng Sinh lại, trong căn phòng đáng lẽ im lặng bỗng phát ra tiếng động lạ cũng đủ thu hút sự chú ý của "nó".
Quả nhiên, "nó" rời mắt đi. Móng vuốt sắc nhọn quệt trên đất phát ra tiếng chói tai, hẳn là "nó" đã tiến tới trước cửa phòng bị khóa.
— Chỉ nghe thấy một tiếng "Tí tách", mùi máu tanh tràn ngập khắp phòng. Lúc này, lại nghe "Cạch" một tiếng.
"Nó" đã mở cánh cửa phòng bị khóa.
"Nó" bước vào.
Lần này không cần Từ Đồ Nhiên nhắc, mọi người đã biết phải làm gì — Chẳng rõ ai dẫn đầu, cô chỉ cảm thấy mình như được kéo lên từ mặt đất, khi phản ứng lại được thì đã bị người ta lôi ra khỏi phòng.
Bàn tay che mắt cô được thu lại. Cô cố gắng chớp mắt, thích ứng với ánh sáng trở lại và tầm nhìn hoa lên, chẳng biết đã chạy qua bao nhiêu phòng, mãi tới khi âm thanh cảnh báo nguy hiểm trong đầu im lặng —
Cô thở ra một hơi, vất vả mở miệng: "Hình như... đã an toàn rồi."
Chẳng ai để ý đến cô, Từ Đồ Nhiên đành để mặc bản thân bị kéo chạy tiếp, chạy qua hai phòng nữa, lão đại có cấp cao nhất mới dừng lại.
"Hình như đã cắt đuôi được rồi." Ông ta cõng người trên vai, quay đầu lại.
Dương Bất Khí vừa chạy vừa bôi độc lên tay nắm cửa, nghe thế bèn đi tới cạnh cửa cảm ứng một chút rồi khẽ gật đầu: "Không đuổi tới nữa thật."
Bấy giờ mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Lão đại thả người mình đang cõng xuống đất, nhìn Từ Đồ Nhiên tán thưởng: "Linh cảm của cô nhạy bén đấy."
Từ Đồ Nhiên mệt đến không thở nổi, không có tâm trạng đáp lời hay giải thích, nghe vậy chỉ đành cười gượng rồi đưa mắt nhìn sang bên cạnh lão đại — Anh Vu đang nằm bất tỉnh trên đất.
Hắn là người được lão đại cứu suốt chặng đường. Lúc đầu, Từ Đồ Nhiên cứ nghĩ người được cõng là Tiểu Cao bị thương ở chân, vì thế khi nhận ra là hắn, cô hơi kinh ngạc.
"Nhắc mới nhớ, anh ta không sao chứ?" Cô chỉ vào người nằm trên đất, lão đại lắc đầu.
"Không sao, tôi đánh thế, có chừng mực mà." Lão đại nói xong, thấy Từ Đồ Nhiên nhìn mình đầy kinh ngạc bèn bổ sung thêm, "Cậu ta có khuynh hướng Hỗn loạn, vừa rồi lúc ẩn náu suýt chút đã bị thứ đó dụ dỗ rồi. Tôi cũng hết cách."
Trong hoàn cảnh ấy, chỉ cần có một người nhìn về phía nó, sẽ thu hút sự chú ý của nó, "Bắt chước ngụy trang" của Duy Duy cũng sẽ bị mất tác dụng. Để đảm bảo an toàn cho mọi người, ông ta chỉ có thể đánh vào gáy hắn một cái để hắn bất tỉnh.
... Chẳng trách.
Giờ Từ Đồ Nhiên mới hiểu ngọn nguồn của tình trạng suýt mất kiểm soát lúc đó của mình.
Cô thấy mình cần phải cảm ơn Dương Bất Khí một tiếng — Khi đó chỉ có một mình Dương Bất Khí đứng cạnh cô thôi, bàn tay che mắt cô cũng chỉ có thể là của anh.
Không thể không nói rằng hành động của Dương Bất Khí so với việc lão đại không nói tiếng nào mà cứ đánh ngất người khác dịu dàng hơn hẳn.
Dương Bất Khí đang trị vết thương ở chân cho Tiểu Cao, nghe thế thì ngẩng đầu lên: "Anh Vu là khuynh hướng Hỗn loạn ư? Tôi cứ nghĩ anh ta là Trật tự chứ."
Lão đại lắc đầu: "Thế thì đã tốt rồi. Chủ nhân Cõi này cũng Hỗn loạn, nếu có Trật tự thì chúng ta đã không bị động thế này."
Dương Bất Khí đáp lại rồi đi tới cạnh anh Vu, thử lay hắn tỉnh dậy. Anh phát hiện ra ánh mắt tò mò của Từ Đồ Nhiên nên bèn giải thích: "Hỗn loạn và Trật tự là hai khuynh hướng đối lập, có thể trấn áp lẫn nhau, sẽ có những tính chất đối kháng tự nhiên. Nếu có nhà ngoại cảm khuynh hướng Trật tự cấp cao ở đây, tình cảnh của chúng ta sẽ đỡ hơn nhiều."
"Giờ cũng đâu có tệ lắm đâu." Từ Đồ Nhiên lầm bầm, suy nghĩ rồi lại hỏi, "Vậy nếu một người cùng lúc có cả Hỗn loạn và Trật tự..."
"Không thể nào." Lão đại cắt lời cô, "Những khuynh hướng đối lập không thể xuất hiện trên cùng một người được."
Hỗn loạn và Trật tự, Đêm trường và Ngày dài, hai tổ hợp khuynh hướng này hiện tại là nhóm đối nghịch không thể xuất hiện trên cùng một người.
Từ Đồ Nhiên gật gù, Tiểu Cao bên cạnh thử đi tới, dè dặt nói: "Ờ thì, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?"
Từ Đồ Nhiên khẽ giật mình, sực nhớ ra anh ta và lão đại đều mới về tới nên chưa kịp biết về kế hoạch và thông tin họ nắm giữ, cô vội giải thích lại lần nữa — Giải thích xong còn nói thêm: "Vì thế hiện tại chúng ta phải tìm lại căn phòng bị khóa trước."
Căn phòng bị khóa và cả phòng ngủ của bé gái kia. Tìm ra hai căn phòng đó, dựng một lối đi VIP cho phụ huynh, thả "người mẹ" bị nhốt ra ngoài để bà ta thuận tiện cắn nuốt Vật Cộng Sinh khác — Nếu thế, dù không thể phá vỡ được "Cõi" ngay nhưng cũng sẽ khiến chủ nhân Cõi bị đánh một cú đau đớn.
Lão đại nghiêm túc lắng nghe kế hoạch của cô, cầm lấy quyển sổ mà Từ Đồ Nhiên cướp được, cẩn thận mở xem, suy tư rồi khẽ gật đầu:
"Một cách đáng thử đấy. Nhưng làm sao để tìm được hai căn phòng đó cũng là vấn đề. Lẽ nào cô tính đi thử từng phòng một sao?"
"Hiện tại chỉ có thể thử từng phòng một thôi." Từ Đồ Nhiên nói thẳng, "Đầu tiên là cố gắng tìm ra một phòng, sau đó khóa chặt điểm đó. Rồi mở cửa ra ngoài..."
Chỉ cần cửa không đóng, các căn phòng thông nhau sẽ không thay đổi. Do đó cứ giữ cửa khép hờ rồi đi tiếp, cho tới khi tìm được căn phòng còn lại.
"Tôi nghĩ chắc chắn phòng ở đây cũng có giới hạn." Thấy lão đại trầm tư, Từ Đồ Nhiên lại nói thêm, "Khi có ai đó mở cửa bước vào Cõi này, căn phòng của họ sẽ được dựng lại và trở thành một phòng trong mê cung, vì thế nên trên những tờ nhắc nhở đó mới có câu "Phòng mới xuất hiện" — Tất nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, không chắc chắn."
"Nhưng nếu suy đoán này đúng thì chắc chắn số lượng phòng sẽ không nhiều lắm so với số người mất tích. Tính ra thì chắc khoảng 50 thôi, đúng không?"
Thực ra Từ Đồ Nhiên không biết có bao nhiêu người đã biến mất vì chung cư Mai Hoa, theo thông tin cô có được thì có khoảng 10 người. 50 người đã là phóng đại rồi.
Lão đại khẽ gật đầu, Duy Duy bên cạnh trầm ngâm nói: "Thực ra cũng chẳng nhiều tới vậy. Chắc khoảng tầm 30 thôi."
Trước họ đã từng có rất nhiều nhà ngoại cảm liên quan tới sự kiện trong chung cư Mai Hoa. Cộng thêm nhóm họ nữa thì khoảng chừng 30.
30 căn phòng, không nhiều cũng không ít. Nếu kéo chúng thành một đường thẳng thì cũng không tới mức không thể chấp nhận.
"Nhưng chuyện đóng cửa này hơi ảo đấy." An Nại chen lời vào, "Nhiều khi không muốn đóng cửa nhưng lại bất giác khép cửa lại. Lỡ như xảy ra chuyện này thì chẳng phải công cốc rồi sao?"
"Tất cả cùng làm, giám sát lẫn nhau thôi." Tô Tuệ Nhi thản nhiên nói. Dương Bất Khí khẽ gật đầu, chợt như nhớ ra điều gì đó nên lôi cái cặp nhỏ mình đang đeo xuống, lấy con búp bê vải ra.
Khả năng "Khô héo" của lão đại đã bắt đầu tác dụng. Anh mới cầm con búp bê lên, một đống tóc đã rơi lả tả xuống đất. Dương Bất Khí nhặt mớ tóc trên đất lên, nghiên cứu rồi ngẩng đầu nhìn mọi người:
"Dù tóc này không dài ra được nữa nhưng cũng đủ độ dài rồi, lại rất cứng cáp. Chúng ta có thể nối chúng lại thành một sợi dây, buộc vào tay nắm cửa trên đường đi..."
Có sợi dây căng ở đó, muốn vô tình đóng cửa lại cũng chẳng dễ dàng.
Búp bê vải đã bị hói hơn nửa đầu: ...
Cho hỏi mi có từng nghĩ tới cảm nhận của ta không hả? Không, mi không có, mi chỉ biết nghĩ cho bản thân mình mà thôi, đồ tồi.
"Thực ra cũng không nhất định phải dựa vào sợi dây này đâu." Từ Đồ Nhiên suy nghĩ rồi nói, "Thật sự không thể phá được cửa ở các phòng. Cửa chống trộm không phá được, cửa phòng ngủ cũng thế. Dù không phá được cả cánh cửa thì chắc gỡ khóa thôi thì được nhỉ."
Giải quyết sự cố từ ngọn nguồn, trực tiếp xóa bỏ sự tồn tại của cánh cửa luôn. Để có người muốn đóng cửa cũng chẳng có cửa để đóng, thế thì không vấn đề gì nữa rồi.
Những người khác: "..."
Búp bê vải: ...
Dù hơi lạ, nhưng đây là lần đầu tiên nó thấy cô gái này giống con người đấy.
Tất nhiên những người khác nghĩ cô giống gì thì nó không dám quản.
"Được rồi, vấn đề cuối cùng." Anh Vu đã tỉnh lại đẩy gọng kính, giơ một tay lên, "Dù chúng ta có tìm được tới phòng của Vật Cộng Sinh kia — Nhưng lỡ nó vẫn bị nhốt thì sao?"
Làm gì có chuyện lần đầu tiên không mở cửa ra được mà lần thứ hai mở được chứ?
... Đúng thật là Từ Đồ Nhiên không nghĩ tới chuyện này thật. Cô mím môi, định mở miệng nói thì giọng Dương Bất Khí lại vang lên lần nữa:
"Có lẽ là tôi có cách."
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn tới anh. Dương Bất Khí ngồi dưới đất, đôi mắt hơi cụp xuống như đang suy nghĩ gì đó nhưng giọng nói lại rất kiên định:
"Đợi khi nào tìm được cánh cửa đó thì để tôi nhìn kỹ một chút, có lẽ là tôi có cách."
"..."
Lão đại lạnh nhạt nhìn anh một cái, phủi tay rồi đứng dậy: "Được rồi, còn vấn đề gì nữa không? Nếu không thì cứ làm theo lời cô ấy —"
Những người còn lại lần lượt đứng dậy, Từ Đồ Nhiên bước tới cạnh anh Vu, hỏi vài câu về việc sử dụng dấu hiệu. Anh Vu rất thích tác phong của cô nên cũng chẳng nóng nảy gì, hỏi gì đáp đó, đáp xong lại khó hiểu, hạ thấp giọng nói:
"Cách này của cô không thể bảo là không ổn được. Nhưng vẫn còn một mối nguy tiềm ẩn khiến tôi nơm nớp lo sợ."
Từ Đồ Nhiên: "?"
"Lỡ như — Tôi chỉ nói là lỡ như thôi nhé." Anh Vu đẩy gọng kính, "Lỡ như trên đường chúng ta tìm căn phòng thứ hai mà lại bị thứ đó để ý nữa thì sao?"
Họ không có đủ sức để chiến đấu trực diện với chủ nhân Cõi, nếu lại bị chú ý thì chỉ còn nước chạy trốn. Một khi đã bỏ chạy, vì để có thêm cơ hội sống, họ chỉ có thể đóng cửa lại — Không bàn tới việc đóng cửa lại là xem như công cốc, theo ý tưởng "tàn phá tất cả" của Từ Đồ Nhiên ban nãy thì đóng cửa cũng là một vấn đề với họ.
Từ Đồ Nhiên phản ứng lại khá nhanh, lập tức nảy ra ý tưởng: "Chẳng phải anh có thể vẽ dấu hiệu hay sao? Tới lúc đó anh cứ vừa đi vừa vẽ, khi tình hình không ổn thì lập tức kích hoạt dấu hiệu để chúng ta trốn vào không gian khép kín thôi... Thế có được không?"
"Được thì được, nhưng không kịp." Anh Vu thành thật nói, "Vẽ một dấu hiệu cần ít nhất là 2 phút, bổ sung năng lượng mất 1 phút nữa. Tôi không thể vừa vẽ vừa sạc được."
Từ Đồ Nhiên: "Thế thì anh đem theo một cái đã vẽ sẵn, lúc cần dùng thì kích hoạt thôi."
"Không dễ thế đâu." Anh Vu xua tay lần nữa, "Một nhóm dấu hiệu phải được vẽ trên một vị trí hoặc chất liệu tương tự thì mới có tác dụng. Nếu dấu hiệu đầu tiên vẽ trên tường thì những cái khác cũng phải vẽ trên tường... Làm sao mà cô đem theo bên mình được? Thấy khả thi không?"
Từ Đồ Nhiên: "..."
Anh Vu: "...?"
Từ Đồ Nhiên lẳng lặng nhìn hắn, đột nhiên bật cười.
Anh Vu: "...?!!"
*
45 phút sau.
Anh Vu nhìn lão đại đang khiêng cánh cửa trên vai, áy náy nói: "Xin lỗi nhé lão đại, gây thêm phiền cho anh rồi."
"Không sao." Lão đại không hề biến sắc mà nhấc cánh cửa đã được vẽ dấu hiệu lên, "Nên làm mà."
Anh Vu: "..."
Hắn nhìn Từ Đồ Nhiên đang đi bên cạnh, tâm trạng trở nên rất phức tạp.
Lúc này họ đã lượn lờ trong Cõi được 45 phút, mà nửa tiếng trước, họ đã thuận lợi tìm được căn phòng của cô bé — Anh Vu vẽ dấu hiệu đầu tiên trên cửa phòng nó, tiến hành bổ sung năng lượng rồi bắt đầu xây dựng lối đi VIP cho phụ huynh.
Lịch trình tiếp theo đúng như kế hoạch của Từ Đồ Nhiên. Họ lấy phòng của cô bé làm điểm xuất phát, bắt đầu tìm kiếm lại. Trên suốt chặng đường không đóng bất cứ cửa phòng nào, cứ được một khoảng nhất định, anh Vu sẽ vẽ lên cửa một dấu hiệu mới rồi sạc pin, đảm bảo cho nó có thể kích hoạt bất cứ lúc nào.
Không chỉ thế, Từ Đồ Nhiên còn yêu cầu hắn vẽ lên một cánh cửa gỗ rồi gỡ xuống đem theo — Theo lời cô, đây là "công tắc khẩn cấp", nếu lỡ gặp chuyện gì, họ cứ kích hoạt dấu hiệu này chứ khỏi cần chạy nhốn nháo như bầy gà con nữa.
Thật ra phương pháp này rất hiệu quả. Ngay 5 phút trước, cảm giác bí bách đáng sợ ấy lại xuất hiện lần nữa, trước khi "nó" xuất hiện đuổi theo, họ đã kích hoạt dấu hiệu đem theo, kết nối toàn bộ dấu hiệu đã vẽ để tạo ra một không gian độc lập khẩn cấp — Thứ đó thật sự không hề phát hiện ra, cứ thế mà đi lướt qua họ.
Lần thử nghiệm thành công này đã khiến họ có một lòng tin cực lớn, cũng góp phần chứng minh rằng kế hoạch của Từ Đồ Nhiên rất khả thi. Tất nhiên đám người viện Nhân Tâm rất vui mừng, kết quả là vừa quay đầu lại nhìn Từ Đồ Nhiên, nhóm thanh niên đã bị dọa tới im bặt.
Chỉ thấy hai mắt Từ Đồ Nhiên đang sung huyết đến đáng sợ, từ con ngươi tới tròng trắng đều đỏ hoét như sắp trào máu ra — Đến cả Tô Tuệ Nhi thân với Từ Đồ Nhiên cũng ngớ người ra, sau một lúc lâu mới run run hỏi cô bị gì vậy.
Từ Đồ Nhiên cười gượng không nói gì. Dương Bất Khí bên cạnh thì lại lạnh lùng nói: "Còn bị gì nữa, lúc nãy con nhóc này muốn nhìn mặt thứ đó, không mù đã là may lắm rồi — Mau tới đây, mở mắt to ra."
Trong lòng bàn tay anh xuất hiện ánh sáng trắng, nhẹ nhàng đặt lên mắt Từ Đồ Nhiên. Anh Vu đứng bên cạnh nhìn, trong lúc nhất thời cũng chẳng biết nên bày ra biểu cảm gì.
Đúng là một cô gái kỳ lạ — Hắn trộm nghĩ. Nếu cô không muốn chết, cô có thể nghĩ đủ thứ ý tưởng điên rồ để giữ mạng; nếu muốn chết rồi thì lại...
Nhưng một người thường cảm nhận được nguy hiểm sao lại làm ra được chuyện thế này chứ?
Nghĩ tới đây, anh Vu lại liếc mắt sang Tô Tuệ Nhi đang đứng bên nói chuyện với Từ Đồ Nhiên rồi thầm lắc đầu. Bất chợt lúc này, Dương Bất Khí đi trước nhất chợt dừng lại.
"Tìm được rồi." Anh thấp giọng nói, duy trì tư thế mở cửa rồi nhìn tới cánh cửa bên kia phòng, "Căn phòng bị khóa ở đó."
Trước mặt tất nhiên là căn phòng mà họ đã trốn lúc trước. Mùi máu tươi mà "nó" để lại không hề tiêu tán, nhưng hiện tại xem ra "nó" không hề ở gần.
Biểu cảm của mọi người đều trở nên nghiêm nghị. Bước hai của kế hoạch cũng đã hoàn thành, tiếp theo là phần nguy hiểm nhất —
Thả Vật Cộng Sinh trong phòng ra, đồng thời phải dẫn vào "không gian khép kín" của anh Vu.
Anh Vu hít một hơi thật sâu, là người đầu tiên đi tới phía trước. Hắn s* s**ng cánh cửa một chút rồi quay đầu lại nói: "Chắc ở đây không cần vẽ dấu hiệu đâu. Cứ dùng cánh cửa đem theo là được rồi. Nhưng... làm sao mở được cửa này đây?"
Dương Bất Khí đáp lại rồi bước qua. Từ Đồ Nhiên tò mò đi theo, thấy Dương Bất Khí cúi đầu nghiên cứu khóa cửu một lúc rồi mím môi.
"Tôi đã từng thấy con khóa này... trong tài liệu." Anh thấp giọng nói, "Phải trích máu vào để mở."
Anh thấy Từ Đồ Nhiên hơi ghé lại gần bèn chỉ cho cô thấy: "Cô nhìn đi, ở đây có vết lõm... Máu sẽ chảy từ đây xuống, đúng một vòng, thế là được."
Từ Đồ Nhiên hiểu ra, chợt nhớ tới mùi máu tươi ban nãy ngửi được liền bừng tỉnh: "Chẳng trách mà lúc đó có nghe tiếng thứ gì đó đang tí tách."
Giờ nghĩ lại hẳn đó là lúc "nó" đổ máu vào tay cầm cửa.
Dương Bất Khí khẽ gật đầu, hơi đẩy Từ Đồ Nhiên sang bên cạnh rồi lấy một con dao chẳng biết từ đâu ra, định cứa thẳng vào cổ tay mình.
Từ Đồ Nhiên sửng sốt: "Này, anh làm gì thế?"
"Lấy máu chứ gì." Dương Bất Khí nhìn cô với vẻ kỳ lạ, "Chẳng phải tôi mới nói với cô là cần máu để mở rồi hay sao?"
"Thế cũng đâu cần dùng máu của anh chứ." Từ Đồ Nhiên nhíu mày, giật lấy con dao trên tay anh.
... Chứ không thì sao? Chẳng lấy dùng máu cô?
Dương Bất Khí hơi mở miệng, nhưng suy đi nghĩ lại thấy Từ Đồ Nhiên nhiều khi làm vậy thật nên lập tức định cản. Ai ngờ chưa kịp thốt ra đã thấy Từ Đồ Nhiên mở túi xách của mình rồi trút đống bút đỏ kia ra.
"Đây là ổ khóa "nó" làm ra, sao lại phải dùng máu anh để mở chứ?" Từ Đồ Nhiên thẳng thắn nói, "Thử dùng bút đỏ này xem có được không, nếu không thì ra ngoài bắt thử... Làm người mà, đừng có liều lĩnh như thế chứ..."
Dương Bất Khí: ...
Tôi liều... lĩnh ư.
Anh ẩn nhẫn nhắm mắt lại, cuối cùng không nói gì, còn bên này, Từ Đồ Nhiên đã cầm đống bút đỏ thử bôi lên tay nắm cửa.
Theo lý thuyết thì mực viết rất khó để lại dấu vết trên kim loại. Nhưng đây chẳng phải là bút đỏ bình thường — Những mạch máu trong ruột bút kia lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác nếu dùng sức tí là nó sẽ vỡ ra vậy.
Mực rơi vào tay nắm cửa, chảy xuống như một chất lỏng đặc sệt. Từ Đồ Nhiên mím môi, cẩn thận bôi dọc theo vết lõm mà Dương Bất Khí chỉ một vòng rồi thử đụng vào chốt cửa, cảm thấy rõ ràng khóa cửa đã lỏng ra.
"Cách này ổn đấy. Bôi thêm chút xíu là mở ra được rồi." Dương Bất Khí trầm ngâm gật đầu. Lão đại đã vác cánh cửa tới sau lưng, đặt nó ngay bên cạnh họ.
"Lát nữa ngoài những người cấp Đăng và lão đại thì những người khác đi hết nhé." Anh Vu nuốt nước bọt rồi nói, "Nếu các người không muốn bị nhốt chung một chỗ với Vật Cộng Sinh này..."
"Dù sao Vật Cộng Sinh cũng dễ đối phó hơn "nó" mà." Từ Đồ Nhiên lại nói, "Chúng ta thả "mẹ" ra, chắc chắn nó sẽ phát hiện. Tới khi ấy lỡ nó đuổi tới, người ở ngoài không gian lại là người gặp nguy."
... Thế cũng đúng.
Anh Vu xoa trán rồi nói lại: "Được rồi, vậy mọi người nhớ cho kỹ, nhất định phải trốn ở chỗ gần dấu hiệu, dấu hiệu có thể che chở cho mọi người..."
Ở đây đa phần là người của viện Nhân Tâm, họ biết rất rõ khả năng của hắn, Dương Bất Khí thì đã từng tiếp xúc với không gian độc lập ở chung cư Mai Hoa rồi. Hắn nói thế thực chất là để cho Từ Đồ Nhiên nghe.
Từ Đồ Nhiên gật đầu, cúi đầu bôi thêm một lớp mực nữa lên vết lõm trên tay nắm. Rồi lập tức ấn tay lên nắm cửa.
Cảnh báo nguy hiểm trong đầu cô bắt đầu vang lên.
Anh Vu đã bắt đầu kích hoạt dấu hiệu. Mãi tới khi hắn gật đầu, Từ Đồ Nhiên mới đè mạnh xuống tay nắm cửa —
Một tiếng "Cạch" vang lên, khóa cửa chuyển động, cửa phòng được mở ra.
Mùi tanh tưởi xộc ra ngoài, cảnh báo nguy hiểm trong đầu Từ Đồ Nhiên réo lên, cùng lúc đó, âm thanh nhắc nhở giá trị tìm đường chết kếch xù cũng vang lên.
——————
Trong lòng Dương Bất Khí: Ẻm lấy tự tin đâu ra mà bảo tôi liều lĩnh chứ hả?