Máu Liều Luôn Nhiều Hơn Máu Não thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ Đồ Nhiên luôn nhớ lời dặn dò này.
Ngay sau khi Nhà ma số 71 xuất hiện, Bồ Hàm vừa tới là vô thức đọc nó — Lúc ấy anh ấy đã nhắc tới chữ "chờ đợi" này.
Theo lời anh ấy, Nhà ma số 71 luôn mai phục trong căn nhà này, dù khống chế anh nuôi cô nhưng chần chừ không giết hại cô là vì nó đang "chờ đợi".
Chờ đợi thứ gì thì Bồ Hàm không thể nhớ rõ vì sau đó tinh thần anh ấy không minh mẫn. Cũng theo lời anh ấy, hình như đây không phải thứ anh có thể đọc được.
Lúc này, câu trả lời có lẽ nằm trong hạt châu này.
Dương Bất Khí dọn dẹp xong liền về, Từ Đồ Nhiên định lục soát bên trong nhưng nghĩ tới tình trạng hiện tại của mình không cho phép. Đầu óc cô chẳng còn tỉnh táo bao nhiêu. Hạt châu này chỉ dùng được một lần, nếu bỏ lỡ thông tin quan trọng thì sẽ hối hận đã muộn.
Cô đành gạt bỏ tính tò mò, mãi tới khi sức khỏe hồi phục gần hết cô mới lấy ra, rót nước vào rồi thả hạt châu vào.
Hạt châu đen như viên sủi bọt, vừa chạm nước đã nổi bọt ùng ục. Từ Đồ Nhiên đợi nó tan hết, rồi ngửa cổ uống sạch.
Chẳng có gì đặc biệt, vị chua chua như nước ô mai. Điều khiến cô kinh ngạc là sau khi uống xong, thế giới trước mắt mờ ảo, hình ảnh nhòa dần, cơ thể cô như bay lên rồi dừng lại ở một độ cao nhất định, cảm giác tứ chi biến mất, cuối cùng chỉ còn lại đầu — hay đúng hơn, là một bên mắt.
Từ Đồ Nhiên tò mò đảo mắt, mất một lúc mới nhận ra mình đã biến thành một con ngươi màu vàng, dính trên đám sợi đen đang lạnh lùng quan sát xung quanh.
Tầm nhìn bị che khuất bởi những sợi đen, cô chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài giống như một căn nhà cũ nát. Nhà ma số 71 nằm trên nóc ngôi nhà cũ này, bên dưới có một người đang ngồi vắt chéo chân, trông khá cao và gầy.
Do góc nhìn nên cô chỉ thấy được một bên của người đàn ông. Hắn đội mũ lưỡi trai, kéo vành nón xuống thấp, để lộ cằm tái nhợt. Trên người là áo sơ mi vàng nghệ, quần jeans rách.
"Mày quá vội rồi." Từ Đồ Nhiên nghe hắn nói, dường như đang trò chuyện với Nhà ma số 71, "Ta đã bảo mày chờ ở công viên Tinh Tinh thôi. Sao lại nóng vội thế? Giờ tìm đến ta, ta cũng chẳng cho mày ăn đâu."
Nhà ma số 71 không nói gì mà chỉ vẫy ngực vài cái. Có lẽ vì cô đang nhìn qua mắt nó nên vô thức hiểu được ý nghĩa hành động này.
[Chán lắm... Chờ đợi chán chết đi...]
[Ta đã thấy cô ấy mà mày nói. Trông cô ấy chẳng ngon chút nào.]
[Hơn nữa cô ấy còn là tín đồ của kẻ khác nữa... Ta ngửi được mùi trên người cô ấy... Đó là thứ ta không thể ăn được...]
[Không ăn được. Không ăn được. Mày lừa ta. Bực quá. Mày lừa ta.]
"... Tín đồ của kẻ khác ư?" Người đàn ông kia nghe xong thoáng chút ngạc nhiên, rồi chợt khẽ cười, "Thú vị đấy. Ngoài ta ra, còn kẻ nào khác để mắt tới 'cô ta' nữa sao?"
Nhà ma số 71 không thèm để ý đến những lời lẩm bẩm của hắn. Vây ngực của nó tiếp tục vẫy liên tục như nhắc đi nhắc lại.
[Bực quá. Bực chết đi được. Bực. Bực quá.]
Từ Đồ Nhiên: ...
Sao trước đây đấu nhau cô không phát hiện ra, hóa ra con cá lớn này... khờ như thế nhỉ?
Người đàn ông ngồi đó dường như cũng nghĩ vậy. Từ Đồ Nhiên lại nghe hắn cười: "Đừng tức giận nữa. Không có gì đáng bực bội cả."
"Người mà mày thấy không phải là 'thức ăn' mà ta bảo mày chờ. Người ta nói vẫn chưa tới. Mày chờ thêm thời gian, tới khi mày thấy được 'cô ta' thật sự, mày sẽ biết ta không lừa gạt gì mày."
Hắn nói rất chậm rãi nhưng dường như mang theo sức mạnh đặc biệt nào đó. Nhà ma số 71 đang tức sắp biến thành cá nóc nghe thế lại bình tĩnh trở lại.
"Nhưng ta vẫn phải nhắc mày lần nữa. Lần này về lại công viên Tinh Tinh, đừng tùy tiện bỏ đi nữa. Sẽ khiến kẻ khác để ý đấy. Cá Lớn à, mày phải học cách nhẫn nại, có biết không?"
[Nhẫn nại. Nhẫn nại. Phiền phức. Đói bụng.]
Từ Đồ Nhiên nghe Nhà ma số 71 "đáp" như thế.
"Tin ta, đợi khi mày ăn được 'cô ta' thật sự thì sẽ không còn đói nữa. Cô ta không giống những người khác..."
Người đàn ông nói xong liền kéo thấp vành nón: "Nhưng mày phải cẩn thận. Dù có nhìn thấy 'cô ta' đi nữa cũng không được vội vã ra tay. Phải học cách ẩn nấp — Trước khi nắm chắc, đừng để cô ta phát hiện ra."
"Ả đó giống như một miếng bánh ngọt biết cắn người vậy. Trông thì ngon. Nhưng chỉ sơ sẩy một chút, mày sẽ bị cắn ngược đấy."
Người đàn ông hờ hững nói rồi đứng dậy, cúi đầu phủi bụi trên quần. Thấy hắn định đi, Từ Đồ Nhiên căng thẳng điều chỉnh góc nhìn để nhìn rõ mặt hắn. Sau vài lần thử không thành, người đàn ông đột nhiên quay người nhìn về phía cô —
Hai ánh mắt đối diện nhau, Từ Đồ Nhiên chỉ cảm thấy cơn đau buốt truyền tới hai mắt, lập tức bị đẩy mạnh ngã ngửa ra sau!
"Xoảng" một tiếng giòn giã, cô tỉnh lại.
Mở mắt ra, Từ Đồ Nhiên phát hiện mình đã ngã xuống sàn, chiếc ly thủy tinh trong tay rơi vỡ loang lổ.
Mắt cô hoa lên, mọi thứ chồng chéo. Trong đầu vang lên thông báo giá trị tìm đường chết, cô mở giao diện xem thì phát hiện mình vô cớ tăng thêm 200 điểm. Cô đang thầm hả hê thì điện thoại đột nhiên reo.
Lắc lắc đầu, cô lấy điện thoại lên, chỉ thấy tin nhắn của Bồ Hàm nhưng không đọc được chữ nhỏ trên đó. Màn hình toàn chữ chồng chéo mờ ảo.
Ban đầu cô nghĩ mình chưa tỉnh táo, đợi một lúc sau mới phát hiện mắt có vấn đề. Cô lần theo tường tới phòng vệ sinh, chạy tới gương thì hoảng hồn — mắt cô đỏ ngầu như hai viên hồng ngọc, sắp rỉ máu.
Từ Đồ Nhiên: "..."
Đệch.
Giờ cô mới hiểu 200 điểm tìm đường chết từ đâu mà ra.
*
"... Vậy là hôm qua lúc cô đọc ký ức đã đối diện với ánh mắt của người đó. Sau đó mắt cô không ổn luôn?"
Hôm sau, trong phòng ăn riêng của viện Từ Tế.
Bồ Hàm vừa tiêu hóa thông tin vừa quan sát mắt Từ Đồ Nhiên.
"Giờ thấy sao rồi? Đã ổn chưa?"
"Ừm. Tôi uống chút thuốc của Dương Bất Khí rồi. Giờ chỉ còn chút tơ máu thôi." Từ Đồ Nhiên nói rồi tặc lưỡi: "Chuyện tôi quan tâm hơn là cách hắn làm tôi bị thương."
Cảm giác như đang xem "The Ring" mà Sadako thật sự bò từ TV ra giết người. Tất cả hình ảnh ba chiều bỗng chốc trở thành tương tác thực tế. Từ Đồ Nhiên không sợ, chỉ thấy khó hiểu.
"Khả năng duy nhất là cấp của hắn cao hơn cô rất nhiều." Bồ Hàm trầm ngâm, "Lúc cô nhìn hắn chăm chú, hắn cũng sẽ nhìn thấy cô. Đồng thời có ý thức từ chối sự viếng thăm của cô..."
Từ Đồ Nhiên: "..."
Từ chối thì từ chối, sao lại hại mắt tôi?
Phỉ Phỉ buồn bực đánh Bồ Hàm một cái, anh ta thở dài rồi quay sang: "Xin lỗi nhé. Đây là sơ suất của tôi."
Từ Đồ Nhiên vội xua tay: "Không sao không sao, dù sao tôi cũng chẳng bị thiệt hại. Hơn nữa thông tin lần này rất có giá trị..." Cô lặng lẽ suy nghĩ, ánh mắt trầm xuống.
Từ những hình ảnh đó, không còn nghi ngờ gì nữa — người đàn ông mặc áo sơ mi vàng nghệ đã sai khiến Nhà ma số 71 mai phục trong công viên Tinh Tinh. Điều khiến cô quan tâm là những lời hắn nói với Nhà ma số 71 —
[Ta đã thấy cô ấy mà mày nói rồi... Hơn nữa cô ấy còn là tín đồ của kẻ khác nữa...]
[Người mà mày thấy không phải là 'thức ăn' mà ta bảo mày chờ. Người ta nói vẫn chưa tới đâu.]
Dù ngữ âm khó phân biệt "gã" và "ả", nhưng khi ấy cô dùng góc nhìn của Nhà ma số 71 quan sát, có thể cảm nhận tâm lý của nó, biết họ đang nói về "ả" — một người nữ.
Nhà ma số 71 từng mai phục trong công viên Tinh Tinh, gặp "ả", cảm thấy bị lừa nên bỏ đi, sau đó được người đàn ông dụ quay về.
Nói cách khác, rất có thể lúc đầu nó đã thấy nguyên thân cô xuyên hồn về — cuộc hội thoại diễn ra trước khi nguyên thân chết. Lúc ấy nguyên thân bị kẻ lấy danh nghĩa "Cố Thần Phong" lừa, thậm chí muốn "hiến dâng cả trái tim". Thời gian và biểu hiện trùng khớp với mô tả "ả đã thành tín đồ của kẻ khác".
Nếu đúng là thế, thì "cô ta thật sự" trong miệng người đàn ông chỉ có thể là cô.
Nói cách khác, đã có kẻ dự đoán sự xuất hiện của cô và sắp xếp mọi thứ.
Vấn đề là hắn biết được bằng cách nào? Tại sao hắn muốn đối phó cô? Hắn được lợi gì?
... Liệu lần xuyên hồn này chỉ là tai nạn không?
Những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu cô. Dù thế nào, nghĩ theo hướng tích cực thì ít nhất cô đã xác nhận được ba điều:
Thứ nhất, có kẻ đang để mắt tới cô. Hơn nữa hắn muốn cô chết.
Thứ hai, kẻ này không phải là kẻ đã hại chết nguyên thân.
Thứ ba, kẻ hại chết nguyên thân không phải là "người", hơn nữa rất có thể cấp bậc không thấp.
Dù sao Nhà ma số 71 đã tới "Huy" nhưng vẫn cảm thấy "không thể giành ăn được" với thực thể đó, chắc chắn chỉ có cấp Huy hoặc cao hơn...
Từ Đồ Nhiên lặng lẽ thở dài, vừa lúc nghe Bồ Hàm hỏi: "Cô có thấy được ngoại hình của kẻ sai khiến số 71 không?"
Cô lắc đầu: "Không, lúc tôi vừa đối diện ánh mắt hắn thì mắt đã không ổn. Nhưng mà..."
Bồ Hàm: "Hả?"
"Tôi nhìn thấy quần áo của hắn." Từ Đồ Nhiên nghiêm túc nói, "Trước áo hắn có in hình ngọn đuốc."
"Là hình trên danh thiếp của bọn anh."
"Áo sơ mi hả?" Bồ Hàm suy tư, "Áo sơ mi có in hình ngọn đuốc... Theo tôi biết thì chỉ có một chỗ bán thôi..."
"Là cửa hàng Taobao chỗ tôi mua đồ thần bí." Từ Đồ Nhiên nói, "Hôm qua tôi đã xem thử. Trong cửa hàng không có bán áo sơ mi vàng nghệ. Tôi hỏi nhân viên chăm sóc khách hàng, cô ấy bảo màu đó không bán cho khách..."
"Tất nhiên không bán rồi. Màu đó dành riêng cho nhân viên nội bộ bọn họ mà." Bồ Hàm thở dài, "Liên quan tới cửa hàng của lão Khương, hơn nữa lại là cấp cao... Có thể ngang hàng với Nhà ma số 71 thì chí ít cũng phải cấp Huy..."
"Còn nữa. Lúc ấy hắn chỉ nói vài ba câu là trấn an được Nhà ma số 71." Từ Đồ Nhiên nói thêm, "Tôi không thể diễn tả cảm giác đó, nhưng hắn khiến tôi thấy cực kỳ dễ chịu..."
"Khả năng này thường thuộc về Đêm trường hoặc Ngày dài đúng không?"
"Đúng là hai khuynh hướng này có thể ảnh hưởng tâm trạng thật..." Bồ Hàm trầm ngâm, "Nhưng tôi chưa trải qua nên không thể chắc chắn."
Những khuynh hướng khác, ví dụ Hỗn loạn, kết hợp khả năng riêng cũng có thể trấn an tâm trạng.
"Trong viện có một cô em họ Chu. Khuynh hướng là Hỗn loạn và Thú hoang, nhưng có kỹ năng Mê hoặc. Thoạt trông dễ nhầm với Đêm trường hoặc Ngày dài."
Từ Đồ Nhiên: "Thế..."
Cô mím môi rồi nói: "Này, anh có thể tra chuyện cửa hàng Taobao không? Ví dụ danh sách nhân viên hay gì đó..."
"Khó lắm." Bồ Hàm thẳng thắn, "Cửa hàng Taobao là tổ chức hoạt động riêng lẻ. Hơn nữa khác với viện Từ Tế, họ không bảo thủ, kết cấu nhân viên lẫn lộn. Quan trọng nhất là trong tổ chức họ có rất nhiều nhà ngoại cảm cấp cao..."
Nói thật, hiện tại cửa hàng Taobao này chính là tổ chức có nhiều nhà ngoại cảm cấp cao nhất — "cấp cao" chỉ cấp Cự và Huy.
"Họ rất sợ tổ chức khác nẫng tay trên nên giữ kín bí mật. Đừng nói người ngoài, ngay cả nhân viên nội bộ còn chưa chắc biết cơ cấu. Hơn nữa họ đã đề phòng tôi rồi. Địa chỉ cửa hàng và kho đều mã hóa. Tôi đã thử, không được."
Bồ Hàm thở dài. Từ Đồ Nhiên nghĩ rồi mờ mịt nói: "Nhắc mới nhớ, tôi là khách VIP trong cửa hàng của họ. Nếu tôi đi hỏi..."
"VIP cái gì. Lúc dụ cô tiêu tiền thì cô mới là VIP. Gây rắc rối rồi cô chỉ là tên điêu dân thôi." Bồ Hàm lắc đầu, "Chuyện này phải suy nghĩ kỹ... À, cô có đem theo thứ tôi nói không?"
Từ Đồ Nhiên gật đầu, đặt một chiếc hộp vuông bạc lên bàn.
Trong hộp là cây bút của Bút Tiên — Hôm qua Bồ Hàm nhắn tin muốn mượn cây bút này. Không ngờ trúng lúc cô bị đau mắt, cô định tìm anh nói chuyện.
"Nhắc mới nhớ, anh định lấy nó làm gì?" Từ Đồ Nhiên tò mò hỏi.
Bồ Hàm: "Nói thật thì tôi cũng không biết."
Từ Đồ Nhiên: "?"
"Phỉ Phỉ nhờ tôi mượn. Còn cụ thể làm gì thì cô ấy chưa nói... Yên tâm, tối đa 3 ngày sẽ trả lại." Bồ Hàm nói xong mở hộp ra nhìn, chợt "Ồ" một tiếng.
"Sao mà ỉu xìu thế?"
"Thế à?" Từ Đồ Nhiên hờ hững nhìn rồi nhanh chóng thu mắt, "Chắc hôm qua viết mệt quá chứ gì?"
Bồ Hàm: "... Hở?"
"Thì hôm qua sau khi xem hết ký ức, tôi chợt nhớ vài chuyện riêng. Nên hỏi nó vài câu." Từ Đồ Nhiên nhún vai, "Nhưng tên này không hợp tác. Nên tôi giở vài "chiêu nhỏ"."
Cô không nói rõ "chiêu nhỏ" là gì, chỉ thản nhiên liếc qua thứ trong hộp.
Thân bút trong hộp lập tức xuất hiện lông tơ, không ngừng run rẩy. Sau vài giây, Bồ Hàm tận mắt chứng kiến nó đứng dậy, dùng đầu bút giữ lấy nắp hộp — Bồ Hàm vô thức rụt tay, nắp hộp lập tức đóng lại.
... Không biết có phải ảo giác không. Ngay trước khi nắp đóng, cây bút nằm xuống, yên tĩnh như muốn nhập thổ vi an phức.
"Ừm..." Anh im lặng, "Nếu cô cần dùng gấp thì sau này mượn sau..."
"Không sao, anh cứ lấy dùng trước." Từ Đồ Nhiên khẽ cười, "Tôi với nó còn nhiều thời gian."
"..."
Lần này Bồ Hàm xác nhận mình không hề nhìn nhầm.
Ngay khi Từ Đồ Nhiên nói thế, chiếc hộp vuông chứa bút thật sự khẽ run lên.
*
Thật ra Bồ Hàm rất tò mò chuyện "riêng" mà Từ Đồ Nhiên nhắc tới — nói thật, dù cấp cô thấp hơn anh, nhưng trên người cô vẫn có nhiều việc anh không thể đọc ra.
Nhưng cô không chủ động nói, anh cũng không hỏi. Sau khi cảm ơn, Bồ Hàm cất hộp vào túi, đứng dậy chuẩn bị đi thì chợt nhớ ra:
"Tôi nghĩ rồi, chuyện cửa hàng Taobao có thể nhờ Dương Bất Khí về nghe ngóng."
Từ Đồ Nhiên: "Anh ấy ư?"
"Ừm, cậu ta là vú em đấy." Bồ Hàm thản nhiên, "Hơn nữa còn là vú em vạn năng. Trong giới có rất nhiều người mang ơn cậu ta. Dù không nợ cũng chẳng dám đắc tội."
Có thể nói Dương Bất Khí giống thần y trong tiểu thuyết võ hiệp — tuýp người quảng giao. Nếu nhờ anh nghe ngóng, nhiều khi lại có thông tin.
Từ Đồ Nhiên trầm ngâm gật đầu, đổi đề tài: "Mà lần này anh đi đâu?"
Đáng lẽ cô định gọi Dương Bất Khí. Ai ngờ tối qua anh bị điện thoại gọi đi, rời khỏi thành phố ngay đêm ấy.
"Thành phố C. Viện Nhân Tâm bao vây trấn áp một tên, bị thiệt hại nặng. Gọi cậu ta tới cấp cứu." Bồ Hàm nói, "Tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ báo trước với cô. Nhưng giờ tôi cũng không liên lạc được. Chắc là bất tiện thật."
Từ Đồ Nhiên: ...?
Bồ Hàm nói quá thản nhiên, cô không nhận ra ngay. Mãi tới khi anh đi rồi cô mới phát hiện có gì đó sai.
— Sao Dương Bất Khí có nhiệm vụ khẩn cấp mà phải báo trước với cô? Chuyện này đâu có cần thiết?
...
Cô nghĩ vậy, nhưng chiều tối nhận được tin nhắn của anh vô thức thả lỏng.
Lúc 5 giờ hơn, Dương Bất Khí nhắn tin giải thích vì đi vội không sạc điện thoại, tới nơi bận cứu người khắp nơi, quên gửi tin nhắn.
Cuối cùng ngơi tay nên vội nhắn với cô:
[Viện Nhân Tâm đang lập kế hoạch mới bên này. Chắc 2 ngày nữa sẽ vào Cõi cùng họ. Có thể mất liên lạc lâu. Chuyện gì cứ tìm Bồ Hàm nhé.]
[Nghỉ ngơi cho khỏe. Chú ý sức khỏe.]
Nội dung đơn giản. Từ Đồ Nhiên nhìn thoáng qua, vô thức cong khóe môi rồi bắt đầu gõ bàn phím.
Chưa kịp viết xong thì tin tiếp theo gửi tới.
[Nếu rảnh thì xem ghi chép tôi đưa cô đi. Toán cơ bản của cô kém. Phải nắm chắc. Nếu đề nào không giải được cứ đánh số trước, về tôi giảng từ từ...]
Từ Đồ Nhiên: "..."
Cô không thể nào cười nổi nữa.
Cô nhìn điện thoại chằm chằm, lặng lẽ mím môi rồi dứt khoát xóa hết biểu tượng trái tim và hoa hòe xinh xắn trong tin nhắn của mình.
...
Lần này Dương Bất Khí ra ngoài lâu thật. Bất giác đã 1 tuần trôi qua, cô học xong khóa huấn luyện viện Từ Tế, nhận giấy báo trúng tuyển đại học nhưng anh vẫn chưa về.
Trong khoảng thời gian đó, cô hoàn thành nhiệm vụ nhóm — toàn nhiệm vụ dễ. Sáng đi trưa về, toàn nhiệm vụ siêu nhiên thật nhưng yếu, nhìn bằng mắt thường chưa qua nổi cấp Đăng, không đánh nổi với đồ thần bí cô mua. Chỉ mở khóa được kỹ năng đặc biệt trong khuynh hướng Thiên tai — [Băng số 18].
Giống Băng số 7, ban đầu cô không hiểu. Tra mạng biết Băng số 18 là băng, có vẻ kỳ lạ. Cô tra cứu nhưng vẫn chưa hiểu hết — băng màu đen, trạng thái nửa rắn nửa lỏng, nhiệt độ bề ngoài cao.
Kỹ năng: [Bạn có thể chọn mức tiêu hao 1-20 điểm tìm đường chết để đổi một lần kích hoạt. Sau khi kích hoạt, có 50% nhận khối băng màu đen nhiệt độ cao thể tích tương ứng, điều chỉnh hình dạng và chuyển động. Thể tích và thời gian tồn tại phụ thuộc điểm tìm đường chết chọn lựa.]
... Nói cách khác, đây là kiểu rút thẻ kỹ năng.
Dù có vẻ lợi hại, cô không tự tin. Sau khi mở khóa, cô thử vài lần đều công cốc. Nên cô không thử lại.
Điều đáng mừng là trong khoảng thời gian này, cuối cùng thăng cấp trong khuynh hướng Thiên tai có tiến triển — một buổi tối cô mơ màng nhập mộng, đi thẳng tới cổng máy chủ, vô thức dùng Vé vào cổng Nghĩa trang Thiên tai, đẩy cổng vào.
Ngạc nhiên, khi cô bước vào "không gian đăng nhập" có hai cánh cổng trái phải. Cô vô thức hiểu một dẫn vào Nghĩa trang Thiên tai, cánh cổng đóng chặt kia rất lạ lẫm.
Ban đầu cô nghĩ cánh cổng đó tương ứng khuynh hướng Trật tự. Nhưng khi đi ngang qua, cô nghe tiếng sát phạt và tiếng rên rỉ thê thảm.
... Hình như không giống Trật tự.
Dù sao cô cũng bước vào Nghĩa trang Thiên tai. Cảnh tượng bên trong không hề tiêu điều như tên gọi — bên trong là rừng bia mộ. Yên tĩnh, không âm u như Con đường Hỗn loạn, cũng không bí bách.
... Thậm chí cô thấy chỗ này quen thuộc, thư giãn.
Mà lạ. Trong Con đường Hỗn loạn, cô bước vào cổng đã nhận vài trăm điểm tìm đường chết, nhưng ở đây đi suốt không được điểm nào.
Nơi đây trông như nghĩa trang thật, bia mộ xếp ngay ngắn dọc đường. Trên mỗi con đường nhỏ có bóng người mờ ảo xếp hàng.
Cô tò mò đi tới, chạm vào bia mộ — hình ngọn lửa trên đó méo mó, biến thành hàng chữ: [Lên trước 8].
...
Cô đảo mắt suy nghĩ, đếm 8 bia mộ dọc đường phía trước. Sau đó cô tìm bia mộ vẽ hình sấm sét.
Bia mộ bên cạnh cô cũng có hình đó. Một bóng người khác dừng trước đó, vươn tay chạm.
Gần như cùng lúc, tay cô và bóng người kia chạm vào bia mộ. Có tiếng "bùm" vang lên, cô kinh ngạc quay đầu — bóng người bên cạnh toát mùi khét rồi nhạt dần biến mất.
Trên bia mộ đó hình sấm sét biến thành "cái đĩa" đỏ như máu. Trên bia mộ cô chạm lại hiện ra chỉ dẫn mới: [Lên trước 3] [Lên trên 2].
... Cô hiểu rồi.
Để đi trong này, phải nghe theo hướng dẫn bia mộ. Tìm đúng bia mộ có thể đi tiếp. Tìm nhầm bị trừng phạt, loại thẳng khỏi máy chủ.
Thú vị đấy.
Cô nghĩ thầm nhưng không định đi từng bước — cô lấy phần thưởng 3000 bước đếm trong ý thức ra.
Cô không kiên nhẫn, chọn xài hết một lần. Ngay lập tức, cô như được tua nhanh gấp đôi, lao qua bia mộ.
Cô không biết mình đi bao lâu, chỉ chạm được luồng sáng rồi đi qua cánh cổng.
Lúc sắp chạm luồng sáng khác, hai chân cô đột nhiên dừng lại.
Cô tỉnh dậy.
Bình an vô sự, không va chạm, cũng không tăng điểm tìm đường chết, cứ như thế tỉnh giấc.
Mở mắt ra, cô nghe tiếng thông báo vang lên:
— [Chúc mừng bạn hoàn thành thăng cấp khuynh hướng.]
— [Tố chất hiện tại: Bà chúa Tuyết]
— [Cấp hiện tại: Thiên tai: Chúc Trật tự: Huỳnh]
...
Cừ thật.
Cô đâu có dùng bước đếm. Đây rõ ràng là mở gói quà thăng cấp thẳng.