Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu
Chương 108: ca nhi ở thượng ( mười hai )
Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sắc trời dần sáng.
Liễu Giác chuẩn bị rửa sạch một chút.
Sở Bạch vẫn còn vẻ mặt ngây dại, hắn một cước đá Liễu Giác xuống.
Liễu Giác lăn một vòng trên đất, ngồi dậy, xoa mông nói: “Ta giúp ngươi rửa sạch, ngươi đá ta làm gì?”
Sở Bạch vịn vách tường đứng lên, bước chân phù phiếm định đi ra ngoài.
Mới đi được hai bước đã đứng sững tại chỗ không dám nhúc nhích.
“Liễu Giác, ngươi… Ngươi thật là, thật là…”
Hắn nghiến răng nghiến lợi vài lần, nhưng không thể nói hết câu.
Liễu Giác xoa xoa cái mông đau vì bị ngã, đứng lên muốn đỡ người.
Sở Bạch phản ứng kịch liệt, đột nhiên lùi về sau: “Tạm thời đừng chạm vào ta!”
Liễu Giác dừng bước chân, thấy buồn cười không hiểu vì sao.
“Được rồi, được rồi, ta không đến gần ngươi, ngươi nghỉ ngơi trước đi, không biết thế giới này có thể bị sốt hay không, nhưng ngươi phải chú ý, tốt nhất là rửa sạch sẽ.”
“Đừng nói nữa.” Sở Bạch cúi đầu, sắc đỏ lan tràn lên mặt.
Liễu Giác nhún vai, lúc đi còn lẩm bẩm: “Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, chỉ là người bị thay đổi một chút, ngươi đừng quá tức giận.”
Hắn quay đầu lại bồi thêm một câu.
Sở Bạch nắm lấy đồ vật trên bàn, ném tất cả ra ngoài.
Liễu Giác trong tiếng loảng xoảng còn định nói thêm hai câu, miệng vừa mở ra đã bị một miếng vải bịt kín, quay đầu lại liền thấy một thị vệ xách cổ áo hắn, bất chấp sự giãy giụa của hắn, ném hắn về Liễu gia.
Liễu lão gia đang ngủ say, bị một tiếng động lớn kinh thiên động địa đánh thức.
Trong viện cãi cọ ồn ào, hắn khoác áo ra ngoài.
Sau khi thấy rõ cảnh tượng trước mắt, hai mắt hắn tối sầm lại.
Liễu Giác kéo kéo bộ quần áo chưa mặc chỉnh tề, cười ngượng ngùng.
“Cha, mới tỉnh ngủ à!”
Liễu lão gia chỉ vào nhi tử trước mặt, ngón tay run rẩy: “Ngươi, ngươi đã ra ngoài lêu lổng từ khi nào! Một ca nhi như ngươi sau này còn muốn gả chồng không?”
Liễu Giác tiến lên đỡ lấy Liễu lão gia đang lung lay sắp ngã, cười hì hì nói: “Cha, cha già hồ đồ rồi, chẳng phải con đang chuẩn bị đồ cưới sao, gả cho người như vậy, có phải con chịu thiệt không?”
Liễu lão gia gật đầu: “Đương nhiên, con của ta chính là xứng đáng với nam nhi tốt nhất trên đời này.”
“Sao lại không được, dù sao Tiết mã chiếm tiện nghi, con chịu thiệt, tìm thêm mấy người thì sao chứ!” Liễu Giác nói có lý có tình, hai tay chống nạnh.
“Ai u!”
Hắn vừa dứt lời đã bị Liễu lão gia đã hoàn hồn đánh vào đầu.
“Ngươi là chịu thiệt, ta cũng không bảo ngươi không biết tự trọng, nếu ngươi là nam tử, ngươi ngủ với Thiên tử ta cũng mặc kệ con, ta còn cao hứng nữa là, nhưng ngươi là ca nhi, chạy ra ngoài tùy tiện tìm người, đó là hồ đồ, hại thân thể!” Liễu lão gia đau đớn vô cùng.
“Ta thực xin lỗi Liễu gia tổ tông, ta đã làm hại con ta.”
“Cha, cha cứ coi con là nam nhi đi, con cũng chẳng kém gì bọn họ, chỉ là nhiều hơn một thứ, vả lại sao cha lại cứ nhận định là con chịu thiệt, lỡ đâu là con chiếm tiện nghi thì sao.” Liễu Giác đỡ người vào trong phòng.
Đợi Liễu lão gia ngồi xuống, hắn lại rót một chén nước, nhỏ giọng nói: “Con ngủ với Thái tử, con chiếm tiện nghi.”
“Cha có cao hứng không?”
Liễu lão gia buông lỏng tay làm rơi cốc, cái cốc rơi trên mặt đất phát ra tiếng vỡ giòn tan.
Liễu Giác xoay người lại nhặt cốc: “Cha, cha cẩn thận một chút.”
Liễu lão gia sắc mặt trắng bệch, ôm ngực không nói nên lời.
Hắn trong đầu nghĩ lại lời của Liễu Giác.
Như thể không thể tin được, đột nhiên nắm lấy tay Liễu Giác: “Con nói ngược phải không?”
Trong ánh mắt mong chờ của Liễu lão gia, Liễu Giác lắc đầu.
“Con, đã, ngủ, với, Thái tử.” Liễu Giác gằn từng chữ một mà nói.