130. Chương 130: bị trao đổi nhân sinh ( mười bảy )

Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu

Chương 130: bị trao đổi nhân sinh ( mười bảy )

Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liễu Giác đưa thanh sắt nhỏ nóng bỏng lên trước mắt, sau đó hơi cúi người khoa tay múa chân trên mặt Liễu phụ.
Phải nói, Liễu phụ ăn bám cũng có chút vốn liếng, tuy không hẳn là quá đẹp trai nhưng cũng coi như thanh tú, vẻ ngoài yếu ớt. Một số người thực sự rất thích kiểu diện mạo này, dễ dàng khơi gợi ý muốn bảo vệ và cứu vớt.
Cứu vớt người đàn ông sa cơ lỡ vận.
“Ngươi làm gì? Ngươi còn muốn đánh cha ngươi sao?” Liễu phụ tay chân bị trói, cố gắng đưa mặt tránh xa thanh sắt.
“Ta nói cho ngươi, ngươi bây giờ là phạm pháp đó. Ta báo cảnh sát là ngươi nhất định sẽ chết. Bây giờ thả ta ra, ngươi vẫn là con trai tốt của ta, chúng ta cùng nhau mưu tính gia sản Lâm gia… A a a… Ai ai ai…”
Vương mẹ hung hăng véo vào phần thịt mềm của Liễu phụ.
“Ai cho phép ngươi nói chuyện với thiếu gia như thế hả? Ta bóp chết ngươi! Ngươi là cái thá gì mà dám xưng là cha mẹ của thiếu gia Liễu Giác, ngươi chẳng là cái rắm!”
Nàng là người đã nuôi lớn đứa trẻ từ nhỏ, làm sao có thể nghe người ta mắng chửi như vậy, không nhịn được liền động thủ.
“Vương mẹ.” Liễu Giác lên tiếng nhắc nhở, đánh nữa là chết người đấy.
Vương mẹ rụt tay lại đứng sang một bên.
Liễu phụ quỳ rạp trên mặt đất, ấm ức như một cô vợ nhỏ.
Lúc này, Liễu mẫu từ từ tỉnh lại, đôi mắt không có tiêu cự, nghi hoặc nhìn quanh bốn phía, chỉ có một mảng tối đen cùng chút ánh sáng cam ấm áp từ chỗ Liễu Giác.
Khi nhìn thấy người nằm dưới chân Liễu Giác, đôi mắt bà ta đột nhiên trợn trừng, vặn vẹo cơ thể muốn bò tới.
Liễu Giác thấy vậy, tốt bụng ra hiệu cho vệ sĩ kéo người đó lại gần một chút.
Một đôi uyên ương thì dù có chịu tội cũng muốn cùng nhau chịu.
Liễu mẫu đến bên cạnh Liễu phụ, cũng chẳng màng xung quanh là hoàn cảnh gì, trong lòng trong mắt đều chỉ có Liễu phụ.
“Lão công, vết thương trên mặt anh là sao vậy? Có phải bị người ta bắt nạt không?”
Giọng bà ta có chút khàn đặc, như tiếng củi khô va vào nhau.
“Sao giờ em mới tỉnh? Em có biết bọn họ đã bắt nạt tôi thế nào không?” Liễu phụ quay mặt đi không cho Liễu mẫu nhìn nữa, chuyện hôm nay thực sự đã làm tổn thương tâm hồn yếu ớt và non nớt của hắn.
Lão gia này bị con trai đánh, đúng là mất mặt chết đi được.
Giọng điệu Liễu mẫu hơi có chút hoảng loạn, bà ta giật giật tay thì phát hiện chỉ có ngón tay cử động được, những chỗ khác đều bị trói chặt cứng.
Bà ta nhìn về phía Liễu Giác: “Ngươi còn không mau thả chúng ta ra? Trên đời này làm gì có đứa con nào như ngươi, lại dám bắt cóc cha mẹ ruột của mình?”
“Ta nói cho ngươi biết, đừng tưởng rằng chúng ta không nuôi ngươi thì ngươi có thể không xem chúng ta là cha mẹ. Ngươi là từ bụng ta chui ra, cho dù ta chưa nuôi ngươi ngày nào thì ngươi cũng phải nuôi chúng ta, chúng ta vẫn là cha mẹ ngươi.”
Liễu Giác giơ tay, giáng một cái tát ngay trước mặt Liễu mẫu xuống mặt Liễu phụ.
Liễu mẫu ngây người.
Liễu phụ ngây người.
Vương mẹ ngây người.
Trong nhà một mảnh yên tĩnh, ngay cả Vương mẹ, người tự nhận là thân cận với Liễu Giác, cũng không hiểu nổi vì sao Liễu Giác đột nhiên lại đánh Liễu phụ.
Liễu Giác xoa xoa cổ tay, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Ngươi mà còn nói lời nào làm ta không vui thì ta sẽ đánh hắn. Ngươi nói một câu, ta sẽ giáng một cái tát, không tin thì ngươi cứ thử xem.”
Sắc mặt Liễu mẫu đỏ bừng, bà ta há miệng nhưng chưa kịp phát ra tiếng nào.
“Bốp!”
Liễu Giác giáng một cái tát xuống mặt Liễu phụ.
Liễu phụ không thể tin nổi mở to hai mắt: “Bà ta còn chưa nói gì mà!”
“À!”
Liễu Giác hơi ngả người ra sau ghế, với tư thái lười biếng nói: “Ta trả trước một cái tát.”
“Ngươi đánh cha ngươi, cha ruột của ngươi! Ngươi sẽ không được chết yên, chết rồi cũng phải xuống mười tám tầng địa ngục chịu lửa thiêu đốt…” Liễu mẫu tức giận, bảo bối tâm can của bà ta làm sao có thể bị đánh ngay trước mắt bà ta chứ.
Lần này Liễu Giác không giơ tay tát, mà cầm thanh sắt nhỏ đặt lên ngọn lửa đèn dầu, chậm rãi xoay tròn.
Liễu mẫu thấy Liễu Giác không động thủ, cho rằng Liễu Giác sợ những lời thần quỷ, sợ chết rồi sẽ gặp báo ứng, bà ta đắc ý nói: “Ngươi biết sợ hãi là tốt, biết sai mà sửa thì tốt hơn mọi thứ. Ngươi chỉ cần thả chúng ta ra, rồi phụng dưỡng chúng ta tuổi già, sau khi chết ta sẽ không đến chỗ Diêm Vương mà tố cáo ngươi đâu.”
Liễu Giác thấy trên thanh sắt nhỏ bám một lớp đỏ nhạt, hắn xoay người ngồi xổm xuống, đối mặt nhìn thẳng Liễu mẫu.
Liễu mẫu giật mình sợ hãi, cơ thể lập tức cứng đờ.
Liễu Giác khẽ mỉm cười, đôi mắt không chớp nhìn Liễu mẫu, tay cầm thanh sắt dùng sức đâm xuống.
Tiếng vải vóc và da thịt bị rách xen lẫn tiếng thịt nướng xèo xèo.
Cơ thể Liễu mẫu run lên, đầu bà ta cứng đờ như con rối gỗ, từ từ quay sang nhìn Liễu phụ.
Liễu phụ đau đến không phát ra tiếng, khuôn mặt hắn dữ tợn cố gắng co người lại, nhìn về phía thanh sắt trên đùi mình.
Thanh sắt không sắc nhọn dĩ nhiên không thể đâm xuyên hoàn toàn vào thịt hắn.
Nhưng cảm giác nóng bỏng và đau đớn lại càng thêm dữ dội.
Hắn giống như con tôm trong chảo nóng, liên tục giãy giụa muốn thoát khỏi nỗi đau này nhưng lại chẳng có cách nào.
Hốc mắt Liễu mẫu đỏ hoe, bà ta đột nhiên lao tới Liễu Giác.
“Đừng, đừng như vậy, ngươi đánh ta đi, đánh ta, đừng đánh hắn, hắn chịu không nổi… Cầu xin ngươi, cầu xin ngươi, đánh ta đi…”
Liễu Giác tay nắm chặt thanh sắt, dùng sức giật mạnh một cái.
“A a!” Liễu phụ cuối cùng cũng kêu đau thành tiếng.
Vương mẹ liếc mắt một cái rồi dời mắt đi, trên thanh sắt kia còn dính vài sợi thịt chín. Bà ta là người nấu ăn, nhìn nhiều sẽ thấy ghê, ảnh hưởng đến việc bếp núc.
Liễu mẫu rướn đầu muốn nhìn vết thương.
Cảnh tượng máu tươi phun ra như tưởng tượng không xuất hiện, thịt đùi và máu của Liễu phụ hòa lẫn vào nhau, nhưng lại không chảy nhiều máu.
Liễu mẫu khẽ thở phào nhẹ nhõm, bà ta không dám đối đầu với Liễu Giác nữa, dùng giọng điệu mềm mỏng nói: “Coi như là ta cầu xin ngươi, thả chúng ta đi.”
Liễu Giác lắc đầu, hắn muốn không phải sự cầu xin, mà là sự sợ hãi, là khi nghe thấy tên hắn là sẽ sợ hãi.
Hắn vẫn luôn cảm thấy pháp luật quá nhẹ, chỉ ngồi tù mấy năm thôi thì có gì là khó đâu. Vài năm sau ra tù vẫn là một người lành lặn, thậm chí sẽ không cảm thấy áy náy với người bị hại, mà còn có thể oán hận người bị hại đã báo cảnh sát đưa hắn vào tù, rồi lại thực hiện trả thù.
Hắn chính là muốn ngăn chặn việc bị trả thù trước.
“Sau này chúng ta sẽ biến mất khỏi thành phố này, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, sẽ không xuất hiện trước mặt ngươi. Cầu xin ngươi, đừng làm tổn thương lão công của ta.” Liễu mẫu dùng đầu đập xuống đất, coi như là tự mình dập đầu cho Liễu Giác.
Từng cái từng cái, rất mạnh.
Liễu Giác nhíu mày, cầm thanh sắt nhỏ trên tay xoay tròn.
Liễu phụ lập tức như bị bóp cổ, không dám phát ra tiếng nào.
Liễu mẫu cũng ngậm miệng lại, dùng sức lắc đầu, bà ta thực sự sợ hãi, sợ lão công lại bị tổn thương.
Nước mắt bà ta vẫn chảy xuống, hòa lẫn với tro bụi.
Liễu Giác nhìn về phía Liễu phụ, Liễu phụ căng thẳng đến quên cả thở.
Liễu Giác thấy vậy hài lòng gật đầu, cũng gần như vậy rồi, bị thuần phục thì mới có thể bị khống chế.
“Thả chúng đi đi.”
Hắn nói với vệ sĩ.