Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu
Chương 50: hùng chủ đại nhân tại thượng ( năm )
Mau Lọt Vào Mỗ Đường Cúc Hoa Bảo Vệ Chiến Bắt Đầu thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Giác lúc này như một con cá khô bị lột vảy, tuyệt vọng nhìn Cố Bạch đang ở phía trên mình.
“Ngươi… Ta… Là ngươi…”
Cố Bạch nhấc vòng eo săn chắc đầy sức mạnh của mình lên, rồi lại cúi người xuống trao một nụ hôn.
Liễu Giác giơ tay cản lại, nụ hôn mềm mại rơi xuống tay y.
“Mẹ nó, hóa ra lại là như thế này.”
Đôi mắt Cố Bạch hơi trầm xuống, cánh tay chống ở hai bên sườn Liễu Giác.
“Ta không làm ngươi vừa lòng sao?”
Liễu Giác kinh hãi thẳng lưng, gân xanh đều nổi lên.
“Khả năng hiểu của ngươi… thật khiến người ta kinh ngạc.”
Cố Bạch kêu lên một tiếng, nắm lấy tay Liễu Giác ấn lên bụng mình.
Liễu Giác nghĩ đến một từ.
Cảm giác như bị đánh trúng điểm yếu, cả người choáng váng.
“Bất quá ta đối với Hùng chủ rất vừa lòng.”
……
Cố Bạch ôm Liễu Giác ra ngoài tắm rửa.
Liễu Giác vẫn còn chìm đắm trong sự “khổ sở” chủ động vừa rồi.
Ngay cả chỗ hiểm của mình nằm trong tay Cố Bạch mà rửa ráy cũng không hề chú ý tới.
Tam Cửu lẩm bẩm: 【Cảm giác ngươi quen rồi đấy.】
Liễu Giác nghĩ thầm như cá khô: Không quen cũng đánh không lại, đánh không lại thì hưởng thụ thôi.
Tam Cửu: 【Cố Bạch và Tề Bạch có chút giống nhau, đều thích chơi cưỡng ép.】
Liễu Giác cười lạnh trong lòng, ai đang chơi y chứ, ở thế giới trước y bị người họ Cố đẩy đến thế giới này, rồi lại gặp một người cũng họ Cố.
Là cảm thấy y thích người họ Cố, hay sao, cứ xem y có kiểm tra ai đó không là biết ngay.
【Ngươi còn muốn chết không?】
Liễu Giác như cọng rau cải héo úa trong đất, chống mí mắt nói: “Chết… Ta muốn hắn thành góa phu.”
Tiếp theo cơ thể “muốn cường tráng… đầy sức mạnh…”
Cố Bạch đè sát người xuống, chỉ nghe được mấy từ từ miệng Liễu Giác.
Những từ này quả thực là đo ni đóng giày cho hắn, trên thế giới này không có trùng cái nào có thể mạnh hơn hắn.
Hắn cười ôm Liễu Giác ra đặt lên giường khách.
Hắn cũng không biết vì sao, lần này trở về lại có dục vọng với Hùng chủ, trước đây Hùng chủ nhìn hắn, hắn sẽ thấy ghê tởm, thậm chí cảm thấy mình có bệnh, đi bệnh viện kiểm tra thì cho thấy cơ thể hắn rất tốt.
Hiện tại hắn lại yên tâm, tinh thần và thể xác cùng được giải tỏa khiến cơ thể hắn vô cùng nhẹ nhàng, tinh thần cũng rất sảng khoái.
Liễu Giác vừa chạm giường là ngủ ngay.
……
Bên ngoài dư luận xôn xao khắp nơi.
Chấn động! Bạn lữ của Nguyên soái vậy mà trong lúc Nguyên soái chinh chiến lại không thỏa mãn dục vọng.
Trời ơi! Anh hùng bị bạn lữ đâm lén, rốt cuộc là bản chất trùng tộc vặn vẹo, hay là đạo đức suy đồi!
Trong bản tin cắt ghép mấy câu mắng Liễu Giác của Giang Lật, lại còn dùng lối viết “xuân thu bút pháp” (thêm thắt ý nghĩa).
Trong quân bộ, thuộc hạ của Cố Bạch.
Những trùng cái vừa huấn luyện xong mồ hôi đầm đìa, cơ bắp dưới ánh mặt trời gay gắt lấp lánh sáng bóng.
Một trùng cái tóc tím uống mấy ngụm nước lớn, giơ tay mở quang não.
“Phụt ——”
Con trùng cái đứng ngay phía trước hắn xoa đầu, quay người giơ nắm đấm lên.
“Ngươi tìm đánh có phải không?”
Trùng cái tóc tím không kiên nhẫn đẩy đối phương ra.
“Nguyên soái bị cắm sừng rồi!”
“Cái gì?”
“Thật hay giả vậy?”
Những quân thư đang nghỉ ngơi sôi nổi chạy tới, rướn cổ lên xem.
“Để ta xem nào…”
Vừa nhìn, liền khiến cho các quân thư nổi giận.
“Thư gia gia, loại trùng đực này nên đánh chết!”
……
Trong văn phòng Nguyên soái.
Giang Lật như chú cún con ủ rũ đứng giữa chờ Cố Bạch xử phạt.
Kha Dung đứng một bên tính toán mắng đến quá đáng thì sẽ khuyên can.
Cố Bạch sắc mặt âm trầm nhìn nội dung bản tin.
“Nói bậy nói bạ!”
Kha Dung hắng giọng.
“Xem ra là bị người ta gài bẫy.”
Cố Bạch ngẩng đầu.
“Mấy ngày nay ngươi đã gặp ai?”
Kha Dung lập tức nghĩ đến hai con trùng đó.
“Em trai của Hùng tử Liễu Giác, Liễu Yến đã đến, nói là tìm ngài, còn tặng canh, nhưng chúng tôi nghĩ Nguyên soái chắc chắn không thích nên đã uống hết rồi.”
Giang Lật cũng nhớ ra.
“Lúc đó tôi vừa lúc nói những lời này, không ngờ…”
Cố Bạch rũ mắt, ngón tay nhẹ nhàng gõ vài cái trên quang não.
Không biết Liễu Giác nhìn thấy những tin tức này có buồn không, hắn gửi một tin nhắn đi để an ủi một chút.
“Sau này đừng thân thiết quá mức với Liễu Yến.”
Giang Lật gãi đầu, bọn họ có thân thiết gì đâu.
Kha Dung nhớ lại hành vi của Liễu Yến, dò hỏi: “Nguyên soái có thể đổi một Hùng chủ khác không?”
Hắn cảm thấy Liễu Yến cũng khá tốt, ít nhất chịu khó bỏ tâm tư.
Ánh mắt Cố Bạch lạnh lùng, như dao nhỏ bắn về phía Kha Dung.
Cả người Kha Dung lạnh toát, run rẩy.
Giang Lật cảm thấy khó hiểu, chuyện này thì liên quan gì đến tin tức chứ.
Cố Bạch nhìn quang não không có động tĩnh, tâm trạng lập tức không tốt.
“Hai ngươi, xuống dưới chạy một trăm vòng.”
Giang Lật mặt ủ mày ê, còn chưa bắt đầu chạy đã như bị hút cạn tinh khí, vịn tường đi ra ngoài.
Kha Dung lấy ra cuốn 《Tâm lý học Trùng Đực》 đã chuẩn bị sẵn, như hiến vật quý mà đặt lên bàn, hy vọng được giảm hình phạt.
Cố Bạch: “Hai trăm vòng.”
Kha Dung:….
……
Liễu Giác nhìn tin nhắn của Cố Bạch, nhanh chóng tắt quang não.
Tam Cửu: 【Bí kíp luyện thể còn muốn không?】
Liễu Giác liếc mắt một cái, lấy từ không gian ra.
“Ai!”
Không có không gian vật sống, cuốn bí kíp này luyện đến chết y mới thấy hiệu quả.
Lại còn phải đề phòng Cố Bạch đột nhiên trở về nhìn thấy hành động kỳ quặc của y.
“Không luyện.”
Y sờ sờ bụng, ngồi lên phi thuyền, một giây định vị đến nhà hàng gần nhất.
Y vốn dĩ đi vào rồi lại lùi ra, nhìn lời nhắc trên tấm biển.
Kính chào Hùng tử quý kính!
Tầng một là khu vực dùng bữa cho trùng cái, tầng hai có khu vực dùng bữa thoải mái hơn dành cho trùng đực, chúng tôi đã chuẩn bị những hương thơm tuyệt vời nhất, những đóa hoa kiều diễm nhất, mong quý ngài dùng bữa vui vẻ.
Ừm?
Sao lại còn phân biệt đối xử, cái này mà đặt ở thời đại của y thì sẽ bị công kích tập thể rồi.
Bất quá, chuyện này không liên quan đến y.
Y hai tay chắp sau lưng, đi vào, nhân viên thấy là trùng đực liền lập tức đón vào.
“Hùng tử, mời đi lối này.”
Liễu Giác gật đầu đi theo đang định lên cầu thang, ai ngờ một thân thể từ cầu thang nhanh chóng lăn xuống.
Y tay mắt lanh lẹ dùng chân cản lại.
Lật người con trùng đó lại, phát hiện là một trùng cái vạm vỡ.
Nhân viên lập tức biến sắc, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ.
Liễu Giác ngồi xổm xuống thử xem còn hơi thở không, đang định gọi nhân viên đưa con trùng đó đi y tế.
Ai ngờ nhân viên cúi người 94 độ: “Thật xin lỗi Hùng tử, là lỗi của tôi đã va vào ngài! Thật xin lỗi, thật xin lỗi…”
Nhân viên chết lặng xin lỗi.
Liễu Giác gãi đầu, đầu óc đầy nghi hoặc, y chỉ chạm vào chân hắn, hơn nữa là y chủ động đưa chân ra, bây giờ quan trọng nhất không phải là con trùng bị thương này sao.
“Ngươi đừng xin lỗi, ta không sao, ngươi mau đưa con trùng này đi bệnh viện đi, ta thấy hắn bị thương không nhẹ.”
Nhân viên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trên cầu thang, một trùng đực thấp bé được một á thư đỡ.
“Xì… Loại quân thư này cũng cần đưa đi y tế sao? Bọn chúng là loại không sợ bị thương nhất, đừng lãng phí tài nguyên y tế.”
Liễu Giác chớp mắt, dùng ánh mắt trong veo nhưng ngu ngơ nhìn đối phương nói: “Ngươi bị tàn phế à?”
Con trùng đực kia lập tức nổi giận quay sang con trùng cái bên cạnh nói: “Giết hắn, mau!”
Trùng cái vô cùng khó xử: “Hùng chủ, hắn là trùng đực.”
Liễu Giác lại nói: “Ngươi không tàn phế thì tranh giành chữa bệnh với người bệnh làm gì.”
Trùng đực tức giận tát con trùng cái một cái, sau đó chạy xuống đá thêm một cước vào người con trùng cái đang hôn mê.
“Đều là ngươi cái đồ tiện này không đồng ý cầu hôn của ta làm ta mất mặt, ta muốn nói với Hiệp hội Bảo vệ Trùng Đực, làm ngươi cả đời phải ngồi tù.”
Liễu Giác nhìn không nổi, vươn tay cản lại, cái thứ này còn bá đạo hơn cả y, khó chịu quá.
Y trực tiếp bóp nát xương tay đối phương, nghe thấy âm thanh dễ nghe, tâm trạng y sảng khoái.
“A a a a a a a!”
“Hùng chủ!”
Vài con trùng cái vội vàng quỳ gối bên chân Liễu Giác.
“Cầu ngài tha cho Hùng chủ, cầu ngài…”
Liễu Giác:……
Y làm hoàng đế còn không có ai quỳ thành kính như vậy.
Y buông lỏng tay, lùi lại một bước, không cho những con trùng cái đó quỳ y.
Con trùng đực kia ôm lấy xương tay gãy, rên rỉ đau đớn, vài con trùng cái tiến lên.
Trùng đực nói: “Ta muốn gọi Hiệp hội Bảo vệ Trùng Đực đến bắt hết các ngươi đi, ngay cả Hùng chủ của mình cũng không bảo vệ được, ta không cần các ngươi, các ngươi nên đi cho dã thú ăn đi!”
Liễu Giác nhớ đến một điều trong luật bảo vệ trùng đực: trùng cái phải có nghĩa vụ bảo vệ Hùng chủ, hết mức thỏa mãn yêu cầu của Hùng chủ.
Nhưng trong đó còn có một điều quan trọng nhất là trùng cái không được làm tổn thương bất kỳ trùng đực nào, nếu không sẽ bị xử tử hình.
Cái thứ này… quá nghịch thiên.
【Cái luật này… thật khiến bổn hệ thống khó hiểu, hơn nữa ngươi hình như gặp rắc rối rồi, hại tất cả trùng cái ở đây vào tù rồi.】
A a a a a a a a!
Liễu Giác gào thét như gà trong lòng, bởi vì trùng đực đánh nhau với trùng cái thì trùng cái có nghĩa vụ khuyên can, nếu khuyên can không thành công thì sẽ bị giam một tháng.
Mà trùng đực đánh nhau, chỉ cần không giết trùng đực đối diện thì sẽ không bị trừng phạt, để bảo vệ sức khỏe tâm lý của trùng đực, ngay cả lời răn dạy cũng không có.
Rất nhanh, người của Hiệp hội Bảo vệ Trùng Đực đến, là một đám trùng cái, bọn họ muốn bắt tất cả trùng cái đi.
“Là tên trùng đực này đánh trùng cái bị trọng thương.” Liễu Giác biện giải.
“Không.” Tên trùng đực kia đắc ý chỉ vào hầu kết của mình.
“Là hắn đánh, một mình ta là trùng đực làm sao có khả năng đánh thắng quân thư được.”
Người của Hiệp hội Bảo vệ Trùng Đực xin lỗi nói: “Hùng hạt Liễu Giác xin lỗi, trùng cái đánh nhau không thuộc phạm vi quản lý của Hiệp hội Trùng Đực.”
Cuối cùng bọn họ đã bắt tất cả trùng cái đi.
Liễu Giác: Thật muốn đập tan cái phi thuyền này.
【Bình tĩnh, bọn họ cũng chỉ là làm công thôi, ngươi đập tan thì họ chỉ bị trừng phạt nặng hơn thôi.】
【Đi tìm Cố Bạch xem, trùng cái thuộc hạ của hắn dám đối xử với ngươi như vậy, bọn họ chắc chắn có mánh khóe gì đó.】
Liễu Giác nghĩ lại cũng phải, y điều khiển phi thuyền đến căn cứ quân sự, sau khi hỏi thăm thì phát hiện Cố Bạch đã rời đi.
“Hắn về sớm rồi.”