Chương 15: Sao lại khóc thế

Màu Xanh Neon – Thù Vỉ

Chương 15: Sao lại khóc thế

Màu Xanh Neon – Thù Vỉ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh Tư Tồn đã thay sang đồ thường.
Áo phông rộng, mũ lưỡi trai, quần dài công nhân cũng rộng thùng thình.
Anh đứng y như lúc nãy, trước quán cà phê, hai tay cắm sâu trong túi quần, im lặng nhìn Kha Nghê.
Kha Nghê vẫn chưa hoàn hồn sau những lời Cảnh Tư Tồn vừa nói.
Một người che ô bước vào hành lang trước cửa xoay của tòa nhà. Tầm mắt Cảnh Tư Tồn không lay động, vẫn dán chặt vào Kha Nghê.
Anh bước lên một bước, tránh đầu nhọn chiếc ô, cũng là để tiến gần cô hơn.
Không khí ẩm ướt, nặng nề hơi nước.
Khoảng cách giữa hai người bỗng thu ngắn. Kha Nghê thoáng đánh hơi thấy mùi thoang thoảng trên người Cảnh Tư Tồn — vị đắng nhẹ của thảo mộc, pha lẫn sự mát lạnh của bạc hà.
Đầu óc cô rối như tơ vò.
Cô không nhớ mình đã tạm biệt Cảnh Tư Tồn thế nào, cũng chẳng nhớ mình lên chiếc taxi ra sao.
Quên cả mình đã về căn hộ thuê bằng cách nào.
Mưa gõ lộp độp vào cửa kính. Chiếc tủ lạnh cũ kêu vo ve tiếng làm lạnh.
Sàn gỗ vang lên tiếng kẽo kẹt mỗi khi Kha Nghê bước qua.
Cô đi đi lại lại trong phòng khách, đầu óc quay cuồng tua lại tiết học Toán Olympic năm ấy —
Giáo viên lớp Toán đứng trước bảng trắng, lắc đầu nhẹ, phủ nhận từng đáp án bốn chữ số đủ kiểu.
Thầy hỏi cả lớp: “Các em hãy suy nghĩ kỹ, liệu đáp án của bài này có thể là một con số dài hơn không?”
Kha Nghê chăm chú nhìn bảng trắng, căng óc tính toán, cuối cùng đưa ra một đáp án năm chữ số: 19009.
Cô liếc trộm que diêm trên bàn bạn cùng lớp.
Cậu ấy di chuyển hai que nằm ngang ở giữa số 8, tạo thành 10000.
10000 rõ ràng nhỏ hơn 19009.
Kha Nghê thầm đắc ý, nghĩ mình chắc chắn đúng.
Niềm vui chưa kịp nở rộ, đã có bạn khác giơ tay, đọc lên một đáp án khiến cả lớp bất ngờ: 91009.
Đúng rồi.
Sao cô lại không nghĩ đến việc đặt con số lớn nhất lên đầu?
Kha Nghê trợn tròn mắt, không ngờ có thể xếp ra con số lớn hơn thế.
Thế nhưng, đáp án cuối cùng lại là một con số sáu chữ số: 811108.
Tiết học Toán hôm ấy khép lại trong chuỗi kinh ngạc dồn dập của Kha Nghê.
Cô buồn lắm.
Bố luôn nói tin tưởng cô, nhưng đáp án của cô lần nào cũng thua kém người ta một khoảng cách xa.
Chẳng bao lâu sau, dưới ánh mắt kỳ vọng cháy bỏng của cha, Kha Nghê đã từ bỏ con người thật của mình.
Cô thốt lên đáp án sáu chữ số — bằng lời nói dối, che đậy bản thân, giả làm một người thông minh.
Sau đó, Kha Nghê lại một lần nữa cảm thấy bị “đè bẹp” khi xem buổi phỏng vấn của Cảnh Tư Tồn.
Lũ lụt, sóng thần, bão tố…
Cô vùi tất cả xuống tận đáy lòng.
Cuộc sống của Kha Nghê tràn ngập các lớp học thêm, những lời “Bố tin con”, thêm vào đó là những cuộc cãi vã ngày càng gay gắt và khoảng cách ngày càng lớn giữa bố mẹ.
Trong cuộc hôn nhân chênh vênh như trứng đặt trên đầu gậy, cô run rẩy giữ bí mật, cố giả làm “những Cảnh Tư Tồn tương lai”...
Cuộc sống ấy kéo dài đến khi Kha Nghê mười sáu tuổi.
Trước ngày tham gia ghi hình chương trình, cô tình cờ lật một tập thơ của Dư Tú Hoa ở hiệu sách.
Lật qua hàng chục trang mục lục dài dòng và lời tựa, cô đọc được bài thơ đầu tiên:
“Nếu gửi cậu một cuốn sách, tôi sẽ không gửi cho cậu thi ca
Tôi muốn đưa cậu một cuốn về cây cỏ, về ruộng đồng
Nói cho cậu biết sự khác nhau giữa lúa và cỏ dại
Nói cho cậu biết một cây cỏ dại luôn phập phồng lo sợ”
— “Mùa xuân”
Kha Nghê như bị ai soi thấu tận đáy lòng. Giữa hiệu sách đông đúc ở trung tâm thành phố, cô òa khóc nức nở...
Cô từng trải qua một giai đoạn dài lo âu nhẹ, nhìn những vết xước nhỏ nơi khóe móng tay, biết mình không thể buông thả mãi trong cảm xúc của quá khứ.
Cô thay cho mình một chiếc váy hoa rực rỡ.
Mưa tạnh, Kha Nghê bước ra ngoài.
Vài ngày sau khi chuyển nhà, cô tình cờ tìm thấy trong con hẻm nhỏ đầy bùn đất của khu dân cư cũ một nơi kỳ lạ — nơi toát lên hơi thở đời thường.
Đó là một cửa hàng tạp hóa khác biệt.
Cửa lúc nào cũng mở, nhưng bên trong chẳng có chủ quán hay người bán.
Tấm bảng treo ngoài ghi rõ lý do:
Chủ quán sức khỏe không tốt, cần gì thì tự lấy, quét mã trả tiền.
Cửa tiệm như đã tồn tại nhiều năm. Cách bài trí là những thứ Kha Nghê từng thấy thuở nhỏ:
Tường ố vàng; quạt trần treo lủng lẳng;
tủ kính gỗ cũ, lớp lọc thô khiến kính ánh lên sắc xanh nhạt;
ánh đèn mờ ảo; chiếc tủ lạnh vỏ xanh dán đầy nhãn dán…
Dù cũ kỹ, nhưng cửa hàng vẫn sạch sẽ, gọn gàng.
Đồ ăn vặt, nước uống, gạo dầu, mì bột, đồ dùng sinh hoạt, xoong nồi chén bát — thứ nào cũng có.
Dưới mái hiên, mấy cụ già thường ngồi đánh cờ vây, chuyện trò.
Họ dùng ấm nước nóng trong tiệm nấu sôi, pha trà mang theo.
Vài con mèo hoang lông vằn, chẳng sợ người, nằm phơi bụng ngủ dưới chân các cụ.
Học sinh đi ngang, tự vào lấy đồ ăn, nước uống, quét mã trả tiền.
Có đứa dùng ấm nước nóng trong tiệm nấu nước, pha mì, rồi ngồi ngay trước cửa vừa ăn vừa chơi game.
Thỉnh thoảng có nhân viên cửa hàng khác, mặc đồng phục in tên tiệm, ngồi xuống, quét mã mua chai nước, vừa uống vừa gọi điện tán gẫu.
Chiếc ghế bố trong tiệm luôn có đủ loại người nghỉ ngơi: anh giao hàng đợi đơn, cụ già đi chợ về mệt, hay người đã nghỉ hưu thong thả.
Cửa hàng tạp hóa như một “góc lười biếng” của cư dân xung quanh.
Kha Nghê từng thấy bạn trẻ quên quét mã, ngậm kẹo m*t chạy ngược lại thanh toán; thấy dì hàng xóm tưới giúp mấy chậu cây xanh, hoa tulip trước cửa; thấy mấy đứa trẻ nằm bò trên ghế, cẩn thận đếm tiền, quét mã rồi lấy gói bánh tôm giòn và vài viên kẹo cao su.
Ngay cả các cửa hàng không người của tập đoàn lớn cũng phải dựa vào camera độ phân giải cao và hệ thống giám sát dữ liệu. Còn tiệm cũ kỹ này lại vận hành trơn tru chỉ bằng sự tin cậy và đạo đức của hàng xóm lân cận.
Kha Nghê yêu cái hương vị tình người ẩn trong những góc nhỏ ấy. Cô vén váy tránh vũng nước, bước về phía cửa hàng, tiện tay gọi điện cho bạn thân Lữ Nghiêu.
Bên trong tiệm, ánh đèn vàng mờ ảo.
Kha Nghê giơ điện thoại bước vào, thấy sau kệ hàng có một người đàn ông đang ngủ trên chiếc ghế mây.
Cô hạ giọng, luồn giữa các kệ hàng chật kín, vừa đi vừa nói với bạn: “Lữ Tiểu Nghiêu, lần sau cậu đến tìm tớ, tớ nhất định sẽ đưa cậu đến xem tiệm tạp hóa này.”
Bạn thân trong điện thoại hỏi: “Nhà dì Tiểu Tôn chỉ chiếm có một phòng thôi mà? Cậu với họ thân thiết thế, sao lại nhất quyết dọn ra?”
Kha Nghê bịa đại: “Để rèn luyện tính tự lập chứ sao, yeah!”
Lữ Nghiêu tiếc nuối: “Tiếc thật, dì Tiểu Tôn nấu ăn ngon thế, nếu là tớ thì ở lì luôn, chẳng đi đâu.”
Kha Nghê cười: “Ừ, bố tớ sau khi cưới dì ấy đã tăng ba mươi cân rồi! Tớ thì không muốn béo phì đâu!”
Lữ Nghiêu cười phá lên.
Kha Nghê vừa nói chuyện, vừa lấy ấm nước nóng trong tiệm rót nước, đun sôi, rồi lấy thêm một ly mì và vài cây xúc xích: “Tớ quét mã trả tiền đây, lát nữa gọi lại tán gẫu tiếp.”
Lữ Nghiêu vẫn cười khúc khích: “Được, bye bye, Nghê Nghê bé nhỏ thân yêu của tớ.”
Kha Nghê quét mã thanh toán.
Người đàn ông sau kệ hàng chất đầy thuốc lá, rượu, kẹo, trà vẫn đang ngủ.
Từ góc nhìn của Kha Nghê, chỉ thấy anh mặc áo phông đen, mặt bị chiếc mũ lưỡi trai màu đen che khuất.
Cô thấy chiếc mũ này quen quen.
Đột nhiên điện thoại reo, cô vội chạy ra cửa tiệm, nhấc máy.
Là bố cô gọi: “Nghê Nghê, sáng mai giáo sư Vương bận việc rồi, con bảo nhóm Lâm Tây Nhuận, sáng mốt các con qua nghe phân tích đề nhé.”
Kha Nghê đáp: “Vâng ạ.”
Bố cô hỏi thêm: “Hôm nay chụp ảnh tuyên truyền, có gặp thí sinh nào khác không?”
Cô không dám nhắc đến Cảnh Tư Tồn: “Có gặp, nhưng đều không quen.”
Bố dặn cô, lần sau gặp lại phải chủ động giao lưu, trò chuyện nhiều hơn. Ai cũng từ trường tốt, có thực lực. Có giao tiếp mới hiểu nhau. Sau này thi đấu, chắc chắn sẽ đối mặt, biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng.
Bố nói: “Con nên học hỏi Lâm Tây Nhuận nhiều hơn.”
Kha Nghê trả lời: “Con biết rồi, bố.”
Mẹ kế gọi bố ra ăn cơm, ông dặn thêm vài câu rồi chuẩn bị cúp máy.
Kha Nghê vội nói: “Con vừa gọi cho Lữ Nghiêu, cậu ấy còn khen tài nấu ăn của dì Tôn nữa. Bố à, bố đừng tham ăn nữa, giờ béo quá rồi!”
Bố cười: “Biết rồi, dì Tôn cũng bảo, cứ thế này thì bố sẽ bị mỡ máu cao mất.”
Cúp máy xong, Kha Nghê nhìn màn hình tối đi, do dự một lúc, rồi gọi cho mẹ.
Mẹ cô từng là trợ lý thiết kế trang sức, lương ít, làm cực. Đến khi Kha Nghê vào cấp hai, bà mới tự mở studio thiết kế trang sức.
Studio dần có tiếng, mẹ từng bước đạt được tự do tài chính.
Người nghe máy là bố dượng Kha Nghê — một người nước ngoài, thích nói chuyện với cô bằng tiếng Trung: “Hi, Nghê Nghê.”
Kha Nghê ngồi ở cửa tiệm tạp hóa: “Hi, Eric, dạo này chú khỏe không?”
“Rất tốt.”
Giọng mẹ cô vang lên, mang theo tiếng cười: “Là điện thoại của Nghê Nghê à?”
Điện thoại chuyển sang mẹ.
Eric còn nói trước khi rời: “Nghe mẹ cháu bảo cháu sắp tham gia chương trình truyền hình, chú rất tự hào, cố lên nhé.”
“Cảm ơn chú, cháu sẽ cố gắng.”
Mẹ hỏi: “Nghê Nghê, sao con bất ngờ gọi điện thế?”
“Mẹ ơi, con… con căng thẳng quá.”
Mẹ dịu dàng an ủi: “Đừng lo, lần thi này con cứ cố hết sức.”
Bà nhắc đến bố cô, nói ông luôn mong Kha Nghê đoạt giải nhất.
Lần thi đại học, Kha Nghê không giành trạng nguyên, bố đã buồn bã cả một thời gian dài.
Mẹ nói tiếp: “Con gái phải có bản lĩnh riêng. Con thấy mẹ này, từ khi mẹ tự kiếm ra tiền, bố con đâu còn dám nói lời khó nghe nữa?”
Kha Nghê cố cười đùa: “Mẹ ơi, dạo này mẹ có chăm chỉ kiếm tiền không? Lỡ con đoạt quán quân, con sẽ đòi một món quà đắt đỏ đấy!”
Cuộc gọi kết thúc, ấm nước trong tiệm cũng vừa sôi ùng ục.
Ngoài cửa, mấy con mèo hoang kêu “meo meo”, cọ cọ vào đôi giày da của Kha Nghê.
Cô có đến hai mái nhà, số người thân đông gấp đôi người khác.
Nhưng khi nhìn chằm chằm vào con hẻm ẩm ướt, lấp lánh dưới chân, trong lòng cô lại hiện lên hình bóng người mà cô luôn cố tránh nghĩ đến ——
Người ấy lúc nào cũng đút tay vào túi, nét mặt bình thản, ánh mắt lạnh nhạt.
Nhưng lời nói lại luôn mang theo một chút ấm áp:
“Sao cậu lúc nào cũng không vui vậy?”
“Cậu đang dùng cái tôi hồi tiểu học để so sánh với một sinh viên năm ba sao?”
Kha Nghê đưa tay dụi mắt, càng dụi càng ướt.
Những cảm xúc tiêu cực dồn nén bấy lâu bỗng chốc hóa thành nước mắt, lặng lẽ trào ra nơi khoé mi.
Một bác gái xách túi bánh sủi cảo đông lạnh đi đến tiệm, liếc thấy Kha Nghê.
Cô vội cúi đầu, quay lưng lại, không muốn ai thấy bộ dạng thảm hại của mình.
Phía sau vang lên tiếng mở tủ lạnh, rồi một tiếng thở nhẹ ngạc nhiên.
Bác gái nói: “Ơ, cháu cũng đang ở trong tiệm à?”
Kha Nghê vừa lau nước mắt, vừa hít mũi, lại nghe bác gái nói tiếp: “Tiểu Cảnh, đây là bánh sủi cảo bác gói cho nhà cháu, có nhân bò và nhân heo đấy...”
Cô chưa kịp nghĩ “Tiểu Cảnh” là Cảnh nào, thì đã nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.
Cảnh Tư Tồn nói: “Cảm ơn bác. Thím Lý vừa mang ít viên thịt đông lạnh đến, bác cầm về ăn thử nhé.”
Bác gái cười khách sáo: “Ôi, ngại quá.”
Sau lưng là tiếng túi nilon sột soạt.
Chẳng mấy chốc, bác gái xách túi thịt viên rời đi.
Cửa hàng tạp hóa lại trở về im lặng.
Gió sau mưa ẩm ướt, se lạnh. Kha Nghê ngồi cứng đờ trong luồng gió, không dám quay đầu lại.
Tiếng bước chân dần tiến lại gần.
Cảnh Tư Tồn đi đến cửa, ngồi xuống, khui một lon bia đưa tới trước mặt cô:
“Sao lại khóc thế?”