34. Chương 34: Hải Đường Khô

Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 34: Hải Đường Khô

Mây Hồ - Tuế Nguyên thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trừ những ngày đầu mới đặt chân đến Shangri-La, từ nhỏ đến lớn Khương Linh Duật chưa bao giờ phải lo nghĩ chuyện tiền bạc. Thực ra, cậu vốn không có dục vọng vật chất cao, vả lại sau khi gặp Thố Sơ, dù có lúc túi tiền eo hẹp, thì lần nào Thố Sơ cũng đứng ra lo liệu cho cậu.
Trải qua những ngày tháng túng thiếu, giờ đây đột nhiên có tiền trở lại, Linh Duật không khỏi có chút cảm thán. Số tiền này không hề nhỏ, là toàn bộ gia sản của cậu. Trước đây, cậu từng dự tính xấu nhất là sẽ giao hết số tiền này cho cha mẹ Từ, không ngờ sau bao vòng vèo, nó vẫn quay về với cậu.
Khi đâm chết con hươu, Thố Sơ đã thanh toán tiền thuốc men cho cậu. Những ngày qua, cậu ăn nhờ ở đậu tại chỗ Thố Sơ... những khoản đó giờ đây đối với cậu chỉ là một con số nhỏ bé. Linh Duật nhớ rất rõ từng khoản nợ, bởi cậu sợ mang ơn hắn. Nhưng hiện tại, cậu đột nhiên không muốn trả hết nợ ngay lập tức.
Có cái cớ này để gắn kết, giữa cậu và Thố Sơ mới có thêm cơ hội.
Do hoàn cảnh gia đình, tính cách cậu luôn có sự mâu thuẫn. Cậu vốn quen do dự thiếu quyết đoán, nhưng trong chuyện này lại kiên định một cách bất thường. Cậu là người đã vài lần cận kề cái chết, điều cậu không thiếu chính là sự dũng cảm mù quáng.
Cất đặc sản vào tủ lạnh xong, Linh Duật trở về phòng gọi điện thoại. Cậu không suy nghĩ quá nhiều về những vướng mắc không vui với Thố Sơ sáng nay, bởi đối với một số việc, cậu luôn có kế hoạch của riêng mình. Trước đây, cậu đồng ý làm việc cùng Thố Sơ là vì tư tâm, bây giờ cũng không ngoại lệ.
Nhưng Thố Sơ không phải ngày nào cũng rảnh để đi làm hướng dẫn viên, thậm chí một tháng chẳng đi được mấy lần. Bất cứ mối quan hệ nào cũng không thể hoàn toàn phụ thuộc vào một phía. Linh Duật không ngại làm việc cùng Thố Sơ, thậm chí rất sẵn lòng, nhưng cậu hiểu rõ mình càng cần phải theo đuổi những gì mình mong muốn.
Cậu đã hẹn thời gian với một studio nhiếp ảnh, gửi trước các tác phẩm của mình cho họ và được thông báo đến phỏng vấn vào buổi chiều. Linh Duật mặc quần áo chỉnh tề, cầm chìa khóa rồi lên đường. Buổi phỏng vấn rất thuận lợi, chủ tiệm là một người phụ nữ ngoài 30 tuổi tên là Gia Ương. Chị ấy rất hài lòng với gu thẩm mỹ và phong cách nhiếp ảnh của Linh Duật, công việc nhanh chóng được xác nhận.
Trên đường về, Linh Duật mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm như bụi trần đã lắng xuống. Suốt thời gian qua cậu luôn mông lung, giờ đây cuối cùng cũng có được cảm giác chân thực.
Việc này lẽ ra cậu nên nói với Thố Sơ trước, nhưng vì buổi sáng hai người đã kết thúc trong không vui, cậu không muốn đột ngột quấy rầy đối phương. Linh Duật biết Thố Sơ nhất định sẽ mừng cho cậu, và chỉ cần cậu vờ như không có chuyện gì xảy ra, Thố Sơ nhất định cũng sẽ chiều theo cậu. Thậm chí hắn còn thở phào nhẹ nhõm, vì đó là sự nhượng bộ từ phía cậu.
Nhưng lần này Linh Duật bướng bỉnh không muốn thỏa hiệp. Cậu là người hiếm khi đấu tranh cho bản thân. Cậu quen thỏa hiệp để được công nhận, đó là điều mà 20 năm cuộc đời đã dạy cho cậu.
Lần đầu tiên cậu đấu tranh cho bản thân là vì “tự do”, nên cậu quyết định từ bỏ sinh mệnh. Hiện tại, lần thứ hai cậu đấu tranh cho bản thân là vì “sinh mệnh”, nên cậu quyết định từ bỏ “tự do”.
Thố Sơ nói sẽ về muộn, Linh Duật không biết chính xác là mấy giờ. Cậu không thể thỏa hiệp, càng không muốn cùng Thố Sơ ở dưới một mái nhà mà lại chẳng nói với nhau lời nào. Cuối cùng, cậu không về tiểu viện Vân Duyệt mà đi dạo các cửa hàng trang sức và tiệm sách trong cổ thành.
Trong tiệm trang sức rực rỡ muôn màu, Linh Duật rất ưng ý nhiều món đồ lạ mắt, nhưng lại nghĩ đến căn phòng của Thố Sơ. Tuy gần như không có đồ trang trí nào nhưng lại vừa vặn, cậu thêm thắt những thứ này vào e rằng sẽ trở nên thừa thãi. Cuối cùng, cậu tiếc nuối đặt từng món đồ trở lại chỗ cũ. Xách túi đồ lớn đi qua mấy con phố, cậu vẫn cảm thấy mình nên mua chút gì đó mới phải.
Thố Sơ không thiếu thứ gì, nhưng Linh Duật có tư tâm. Ngắm nghía hồi lâu, cậu vẫn chọn một bó hoa theo cách thông thường nhất. Cậu có thể không cần nói rõ, không cần nói ra, chỉ cần tặng hoa cho Thố Sơ là được.
Khi Linh Duật ôm bó hồng cam nhiều nụ trở về, trong viện vẫn tối om om. Cậu khẽ hụt hẫng, ném túi đồ lên bàn gỗ nhỏ trong sân rồi đi tìm bình hoa. Oái oăm thay, Thố Sơ tuy có trồng hoa nhưng chưa bao giờ cắm hoa. Trong nhà hắn, ngoài chai nước tương ra thì đến một cái chai cổ sâu cũng không có. Linh Duật từ hụt hẫng chuyển sang đành bất đắc dĩ, chỉ đành tỉa hoa rồi ngâm vào chậu nước.
Trời tuyết không thể ngồi ngoài sân, cậu đành chấp nhận trở về phòng, tự cô lập mình với mọi thứ bên ngoài. Chiếc máy tính lâu rồi không dùng được cắm điện trở lại, cậu kiểm tra thông tin công việc, ngày mai cậu sẽ bắt đầu làm bán thời gian trong vòng một tháng.
“Làm quen” là một quá trình lâu dài, Linh Duật biết mình chưa hoàn toàn thoát ra được, nhưng cậu đã tự đặt mình vào thử thách. Kể từ sau này, mỗi ngày cậu đều phải làm bạn với ống kính, rồi cậu sẽ tìm lại được cảm giác trước kia.
Uống thuốc xong, Linh Duật cuộn tròn trên ghế lật xem tạp chí nhiếp ảnh. Cậu vốn định đợi Thố Sơ về, nhưng xem một lúc liền leo lên giường rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay biết.
Khi bị tiếng chuông báo thức đánh thức, Linh Duật giật mình, cầm điện thoại lên thấy mới 7 giờ sáng. Cậu phải đến studio lúc 9 giờ, hẹn khách lúc 10 giờ. Điều cậu quan tâm hơn là Thố Sơ đã về chưa. Cậu khẽ mở cửa nhìn sang đối diện, cửa phòng vẫn đóng chặt, không có bất kỳ dấu hiệu nào.
Linh Duật dậy rửa mặt đánh răng, ra ngoài mua bữa sáng, ăn xong cho đến tận khi đi làm vẫn không thấy bóng dáng Thố Sơ đâu. Cả ngày hôm đó cậu luôn trong tâm trạng ủ rũ, nhưng khi làm việc vẫn phải dùng cảm xúc tích cực để điều chỉnh trạng thái cho người mẫu.
Chỉ một ngày thôi mà cậu đã kiệt sức. Khi lê từng bước chân nặng nề đẩy cửa sân, cuối cùng cậu cũng thấy người mình muốn gặp. Họ im lặng đối mặt, Linh Duật quan sát hắn một lượt, thấy hắn vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua, đang ngồi hút thuốc trong sân.
“Thố Sơ.” Linh Duật lên tiếng phá vỡ sự im lặng trước, “Tối qua anh không về sao?”
“Ừ.” Thố Sơ ẩn mình trong bóng tối, còn sau lưng Linh Duật là ánh đèn đường, vì thế hắn có thể thoải mái quan sát cậu, nhưng lời nói ra lại bình tĩnh đến lạ.
“Hôm qua có chút việc, tôi ngủ lại quán cà phê.”
Có việc gì mà phải ngủ lại quán cà phê chứ? Linh Duật không thể hiểu nổi, dù không lái xe được thì đi bộ mười mấy phút là về đến nơi rồi. Nhưng cậu không hỏi, cậu đợi Thố Sơ hỏi lại một cách lịch sự xem hôm nay cậu đi đâu, để cậu có thể tự nhiên tiếp tục chủ đề.
Nhưng Thố Sơ không hỏi. Hắn ném tàn thuốc vào thùng rác, nói với giọng nhạt nhẽo: “Tôi về phòng ngủ bù đây.”
Thố Sơ đang xa cách cậu. Dù chỉ là một cuộc đối thoại không quá năm phút, nhưng cậu chắc chắn điều đó. Bó hồng đặt trong nhà vệ sinh vẫn còn tươi, Linh Duật cúi đầu, trông còn héo tàn hơn cả hoa. Cậu vớt bó hoa ra khỏi chậu nước, ôm vào lòng, mặc cho nước thấm ướt quần áo, đứng lặng hồi lâu mới bước đi.
Cậu định mang hoa về phòng mình thì lại đâm sầm phải Thố Sơ vừa lúc bước ra. Phòng ngủ chính của Thố Sơ có nhà vệ sinh riêng, nhưng tắm xong thấy máy sấy bị hỏng nên hắn định sang đây dùng nhờ. Thấy hốc mắt Linh Duật đỏ hoe, Thố Sơ biết phán đoán của mình là đúng, lúc này hắn vẫn không đành lòng làm ngơ.
“Làm sao vậy?” Hắn nhẹ giọng hỏi. Cái tính bướng bỉnh của Linh Duật lại nổi lên. Lúc không có ai quan tâm thì cậu có thể cố gắng chống đỡ, nhưng có người quan tâm rồi, lúc này cậu chỉ thấy ủy khuất. Đã lỡ mất thời cơ, cậu cũng không muốn tặng hoa nữa.
“Có bình hoa không?” Thố Sơ nhìn bó hoa trong tay cậu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Không có bình hoa, chỉ có bình rượu thôi.”
Thố Sơ tìm cho cậu một thùng bình rượu rỗng. Mỗi miệng bình cắm hai cành hoa, bình rượu và hoa tươi đặt đầy dưới đất. Thố Sơ không hỏi vì sao cậu đột nhiên mua hoa, Linh Duật cũng không nói. Trong phòng khách không gian mở, từ bàn trà đến sàn nhà đều ngập tràn sắc hồng cam.
Sau chuyện này, quan hệ giữa họ dường như có phần dịu lại, hằng ngày vẫn có giao tiếp nhưng luôn cảm thấy xa cách. Thố Sơ không còn xoa đầu cậu khi bất đắc dĩ, cũng không cố ý trêu chọc cậu khi nói chuyện gì đó nữa. Mọi thứ vẫn vậy, mà dường như đều đã khác xưa.
Trạng thái này kéo dài gần hai tuần. Họ đều đi sớm về muộn nhưng chưa từng hỏi đối phương đang bận việc gì. Một buổi chiều sau khi tuyết ngừng rơi, Linh Duật trở về thấy Thố Sơ đang bứng một cái cây về trồng trong sân. Cây này đã khá cao, gốc cây còn bọc một lớp đất dày. Thố Sơ đào một cái hố rất sâu, đặt cả gốc lẫn đất vào trong.
“Đây là cây gì vậy?” Nhìn những cành cây trơ trọi, Linh Duật tò mò hỏi. “Hải đường.” Thố Sơ vừa xới đất xung quanh vừa trả lời. “Sao tự nhiên lại muốn trồng hải đường?” “Tôi bứng từ chỗ của A Ba, A Mụ (cha mẹ) về đấy. Nhưng thời điểm bứng hải đường tốt nhất là mùa thu, bây giờ không chắc là nó có sống được không.”
Hiện tại là cuối tháng Giêng, mùa hoa hải đường là tháng Tư, tháng Năm. Lúc đó sân vườn chắc chắn sẽ rất đẹp. “Anh giỏi trồng hoa cỏ như vậy, nhất định sẽ đợi được đến lúc hoa nở.” Linh Duật luôn có một niềm tin mù quáng vào Thố Sơ.
Thố Sơ không nói gì, nhìn những cành cây khô tiêu điều, trong lòng lại nghĩ: Đến lúc đó, Linh Duật còn ở đây không?
Lời tác giả: Thố Sơ, cậu dự đoán đúng rồi đấy, vợ cậu sắp chạy mất rồi!