39. Chương 39: Anh nhất định sẽ quay về

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 39: Anh nhất định sẽ quay về

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau đợt ấy, bọn tôi lại làm hòa. Nhưng từ bé đến giờ, đây đâu phải lần đầu tiên. Giận thì giận nhưng thương vẫn cứ thương. Vì thế, tôi cũng không thể giận lâu được.
Sáng nay, bụng tôi lại đau quằn quại. Chắc là sắp tới ngày "đèn đỏ" thôi, bởi bình thường tôi cũng hay bị như vậy. Mà nói ra thì xấu hổ kinh khủng. Con gái đến kỳ mà không nhớ, toàn anh Tí nhớ giùm không ấy. Đúng là tôi cũng phục mình luôn.
Nằm trên giường, tôi cứ quay qua quay lại không yên. Hết ngửa mặt nhìn trần nhà, lại ụp mặt xuống gối, chẳng đỡ được chút nào. Bỗng tôi sực nhớ đến thứ nước vàng vàng đục đục mà anh Tí hay cho tôi uống. Tôi bật dậy, lò dò sang nhà hàng xóm. Trước quên không hỏi anh ấy xem là nước gì, để sau này biết đường pha uống.
Hình như anh Tí không có nhà. Tôi gọi oang oang mấy tiếng không thấy trả lời. Cái gã này đúng là chứng nào tật ấy, đi đâu cũng chẳng thèm khóa cửa. Để cửa mở thang thế, muốn dụ trộm đến à?
Gọi mãi không thấy trả lời, tôi buồn bã lắc đầu quay về. Thôi, về nhà cố gắng ngủ cho quên đi.
Vừa bước chân ra tới cửa thì nghe tiếng gọi phía sau: "Huyền sang chơi hả?" Tôi vội quay người lại. Là bác Lam, hình như bác ấy vừa từ dưới nhà đi lên. Tôi cúi chào lễ phép: "Cháu chào bác. Anh Tí đâu rồi ạ?"
"Nó đi sang bên nhà ngoại đưa đồ giúp bác rồi. Hay cháu ngồi đó chờ nó chút đi."
"Vâng ạ!" Tôi gật đầu, quay vào phòng khách ngồi. Kể ra thì tôi cũng sung sướng lắm. Bác Lam sau khi biết mối quan hệ giữa tôi và anh Tí, chẳng những không phản đối, ngược lại còn rất thương tôi, hay bênh tôi lúc tôi bị anh Tí bắt nạt. He he, tôi có bà mẹ chồng tương lai cực kỳ tốt luôn.
Ngồi được một lúc, bụng dưới tôi lại đau quằn quại. Tôi nghĩ ngồi chờ thế này chẳng ổn. Thôi về trước rồi tính sau, biết bao giờ anh ấy mới về. Tôi đứng dậy bước ra cửa thì thấy bác Lam đang loay hoay làm gì đó ngoài sân. Tôi nói to: "Bác ơi, cháu về đây, tối cháu qua sau nha."
Nhìn thấy tôi, bác ấy tự nhiên nhíu mày, vẻ không vui như lúc nãy: "Cháu làm sao vậy? Sao mặt trắng bệch thế kia?"
"Cháu... cháu thấy hơi đau bụng." Thực ra là tôi đau lắm, cứ mỗi lần tới tháng là lại đau như thế. Có bữa đau đến khóc luôn. Bây giờ tôi cảm thấy không chịu được nữa, cơn đau quặn khiến tôi khó chịu, bám chặt vào mép cửa. Chân tôi run run, mặt vã mồ hôi. Mọi thứ xung quanh cứ nhòe nhòe đi trong mắt.
Mùi thuốc nồng nặc sộc vào mũi ngay khi tôi mở mắt. Chắc chắn tôi đang ở bệnh viện rồi, cái mùi này quen thuộc quá.
"Cháu tỉnh rồi à?"
Tôi ngơ ngác nhìn bác Lam ngồi cạnh giường, khuôn mặt hiền từ: "Ơ... bác!"
"Cháu làm bác sợ quá."
"Cháu bị gì vậy ạ?"
Tôi thấy bác Lam hơi lúng túng, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi: "Đường ruột của cháu không tốt. Cố gắng ăn uống cho đều vào."
"Vâng." Tôi trả lời vậy thôi, nhưng lòng thắc mắc. Tôi bị cái gã người yêu này suốt ngày bắt ăn bừa bãi, sao bác còn kêu ăn uống điều độ?
"Lùn!" Tôi đưa mắt nhìn ra cửa, thấy anh Tí hớt hải chạy vào. Nhìn anh ấy nhễ nhại mồ hôi, thương ghê.
"Mày có sao không?" Anh Tí nắm lấy tay tôi, vẻ mặt lo lắng. Tôi khẽ cười, lắc đầu: "Em không sao. Đi về nhà đi, ở đây mùi thuốc hôi khó chịu quá."
"Ừ, về nhà."
Anh Tí đưa tôi về, lại cho tôi ăn thịt bò, lại chí cha chí chóe với nhau. Tôi có mẹ chồng tương lai hậu thuẫn nên dĩ nhiên anh Tí thua. Cái gã lưu manh ấy, đợi bác Lam đi khỏi là bắt đầu hành hạ tôi, đè ra cù lét đến nỗi nước mắt giàn dụa, không biết thương người bệnh gì cả.
Bọn tôi sắp tốt nghiệp cấp ba rồi. Tôi đang phân vân lựa chọn trường đại học. Hôm trước, anh Tí có nói tôi nộp đơn vào trường đại học thành phố chung với anh ấy. Tôi suy đi nghĩ lại, không muốn học xa nên định tối nay sẽ nói với anh ấy tôi sẽ nộp đơn chung trường. Chắc không nộp cũng bị ép thôi.
Tôi ngồi trong phòng anh Tí, loay hoay nghịch điện thoại. Cảm thấy có gì đó khác thường. Sao hôm nay anh Tí hiền thế? Mọi khi làm gì có chuyện để yên cho tôi ngồi chơi điện thoại lâu thế này? Tôi rời mắt khỏi màn hình, ngẩng đầu lên thì thấy anh Tí đang ngồi suy tư. Tôi hỏi: "Anh đang nghĩ cái gì thế?"
"Không có gì!" Anh Tí không nhìn tôi, trả lời gọn lỏn. Thái độ này chắc chắn có chuyện. Tôi gặng hỏi: "Anh sao thế?"
Anh Tí nhìn tôi chằm chằm, không nói gì. Đột nhiên, anh kéo đầu tôi dựa vào ngực, ôm cứng ngắc. Cái lão này, có phải bị ốm rồi không?
"Nếu anh phải đi xa, mày nhất định phải chờ anh nghe chưa?"
"Hả? Anh định đi đâu xa à? Em nghĩ kĩ rồi, em sẽ nộp đơn chung trường với anh."
"Lùn này.... anh...""
"Anh làm sao?"
"Anh... anh sẽ đi du học."
Tôi ngóc đầu dậy, nhìn chằm chằm anh Tí. Anh ấy nói... đi du học? Sao?
"Anh..." Tôi chưa kịp nói thêm, đã bị anh Tí ôm siết lấy. Tôi thấy anh ấy như thế cũng chẳng hỏi thêm gì, dụi đầu vào ngực anh. Đúng thôi, anh ấy tài giỏi như vậy, nhà lại có điều kiện, việc đi du học là quá bình thường. Tôi mừng cho anh, nhưng lo lắng về tình cảm của bọn tôi. Xa nhau cả nửa vòng trái đất, liệu khi anh trở về, bọn tôi có còn như bây giờ?
Bên nước ngoài, lối sống khá thoáng. Không phải tôi sợ anh ấy thay lòng, chỉ sợ qua đó không tránh được những cám dỗ nhất thời. Gái Tây quyến rũ lắm, tôi sợ anh ấy không giữ được mình.
Sợ thì sợ, nhưng tôi chỉ biết giữ trong lòng, không dám nói ra, vì không muốn anh nghĩ tôi không tin tưởng, sợ lại mang thêm phiền muộn cho anh. Thôi đành vậy, duyên số là do trời định, vạn sự tùy duyên.
Ngày anh đi, tôi không kìm lòng khóc sướt mướt. Anh dỗ tôi, bảo tôi không được khóc, cứ khóc như thế anh không nỡ đi. Tôi nín, cười anh cho yên tâm. Anh dặn dò tôi rất nhiều thứ. Anh ôm tôi giữa sân bay, bao nhiêu người qua lại. Rồi thì thầm vào tai tôi: "Mày nhất định phải chờ anh về."
Tôi sụt sịt, túm lấy tay áo anh không muốn rời. Hốc mắt chưa kịp khô, nhòe đi. Anh xoa xoa đầu tôi, thì thầm: "Đợi anh, nhất định anh sẽ về."
Tôi gật đầu, cười tươi, vẫy vẫy tay tiễn anh. Cho đến khi bóng anh khuất hẳn sau cánh cửa soát vé, tôi mới cảm thấy hụt hẫng. Người người qua lại tấp nập, ấy vậy mà tôi lại lạc lõng vô cùng.
Bọn con trai lớp tôi không ra kịp sân bay. Đến lúc máy bay cất cánh, bọn nó mới hì hục chạy tới. Đứa tiếc nuối, đứa ngẩn ra nhìn theo chiếc máy bay từ từ di chuyển xa dần, khuất hẳn trong những đám mây trắng trôi nổi trên nền trời xanh thẳm kia.
Chúng tôi, kể từ đây sẽ ở rất xa nhau.
Tôi học trường đại học thành phố. Bởi bố tôi cũng làm trên đó nên muốn bán căn nhà dưới này. Lúc đầu tôi không chịu, sợ khi mẹ tôi trở về không thấy tôi ở đó không biết đường tìm. Nhưng ý bố đã quyết, tôi không thể không nghe. Từ khi mẹ tôi bỏ đi đến nay cũng đã hơn chục năm, nhưng mẹ tôi chưa một lần về thăm. Tôi không trách mẹ, có thể cuộc sống khiến mẹ không có cơ hội. Bởi tôi biết mẹ rất thương tôi.
Hôm nay là cuối tuần, một ngày không nắng cũng không mưa, bầu trời chỉ một màu nhàn nhạt vô vị. Tôi ngồi chống cằm trên bàn, nhìn ra cửa sổ suy nghĩ linh tinh. Mới đó mà tôi với anh đã xa nhau gần được nửa năm rồi.
Điện thoại chợt reo, tôi giật mình. Nhìn thấy tên anh nhấp nháy trên màn hình, tôi vội cầm lên trả lời: "Alo!"
"Vợ lùn đấy à? Đang làm gì thế?"
Giọng anh hình như hơi khàn khàn.
"Em đang học bài. Anh bị ốm à?"
"Bên này hơi lạnh nên không quen, chỉ bị cảm nhẹ thôi. Dạo này có ăn uống điều độ không?"
"Có, sắp thành con lợn rồi, anh không phải lo."
"Vậy thì tốt. Anh cho người giám sát mày đấy, đừng có ý định léng phéng với thằng nào không anh thiến."
Tôi bĩu môi: "Em có cái gì để thiến à?"
"Thì... anh thiến của thằng kia."
Hỏi han mấy câu rồi anh cúp máy. Thời gian xa nhau, điện thoại là thứ duy nhất giúp chúng tôi đỡ nhớ nhung hơn. Ngày nào anh ấy cũng gọi tôi vài cuộc hỏi han vớ vẩn. Nhiều bữa vừa tắt điện thoại xong đã gọi lại. Anh bảo nhớ tôi, tôi cũng nhớ anh chết được.
Đám con trai lớp tôi bây giờ mỗi đứa một nơi, chỉ có thằng Khánh học chung trường với tôi. Nó kêu bố mẹ ép học chứ nó chẳng có hứng thú gì. Lâu lâu bọn tôi vẫn tụ họp. Bọn nó vẫn gọi tôi là sếp. Bây giờ đứa nào cũng trông chững chạc hơn trước.
Tôi vừa từ trường về, thấy bên trong vọng ra tiếng nói chuyện. Chắc nhà có khách, bước vào thì thấy bác Lam đang ngồi nói chuyện với bố tôi. Tôi ngạc nhiên: "Ơ, cháu chào bác."
"Huyền đi học về đấy à?"
"Vâng ạ!"
"Bác đi thăm họ hàng, tiện ghé vào xem hai bố con dạo này sao rồi. Hẵng còn sớm, bác cháu mình ra ngoài chút đi."
Tôi vui vẻ gật đầu. Từ hồi lên đây sống tới giờ, ngoài lúc đi học hay thằng Khánh rủ ra ngoài, tôi ít khi rời khỏi nhà. Có bữa nghỉ ru rú ở trong nhà cả ngày như con tự kỷ.
Bác Lam chở tôi tới trung tâm mua sắm gần nhà, còn mua tặng tôi mấy bộ đồ. Tôi đang đi học, chẳng có bao nhiêu tiền, bác ấy tặng nhiều đồ thế này tôi cũng ngại, cuối cùng tôi mua tặng bác ấy một chai nước hoa. Sau đó hai bác cháu ghé khu ăn uống. Bác gọi cho mình một ly sinh tố bơ, còn tôi trước nay chỉ thích uống cacao nóng.
"Huyền này!""
"Dạ?""
"Cháu vẫn còn giữ liên lạc với thằng Minh Dương chứ?""
"Vâng ạ! Ngày nào cũng gọi mấy cuộc. Đúng là trẻ con lắm. Còn hở tí là ghen bóng ghen gió." Tôi thoải mái kể hết cho bác Lam nghe. Bác ấy chỉ cười rồi không nói gì. Im lặng một lát, đột nhiên bác ấy quay sang nhìn tôi chằm chằm, trong đáy mắt có gì đó khác thường. Bác ấy hình như có chuyện không vui.
"Bác biết làm vậy có hơi ích kỷ. Nhưng... cháu có thể chấm dứt với thằng Dương nhà bác được không?"
Tôi đang cầm cái thìa khuấy ly cacao, nghe bác ấy nói vậy bỗng khựng lại: "Bác... bác nói gì cháu không hiểu?" Trước nay bác ấy rất thích tôi. Sao tự nhiên bây giờ lại...
Khuôn mặt bác Lam thoáng chút buồn bã: "Có chuyện này đã từ lâu lắm rồi bác không dám nói ra. Bởi vì bác sợ... nhưng bây giờ, có lẽ bác nên nói cho cháu biết. Thực ra cháu...""
Tôi im lặng, chân đặt dưới đất khẽ run run. Tôi dự cảm có điều gì đó chẳng lành sắp xảy ra.