43. Chương 43: Cơm cuốn

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 43: Cơm cuốn

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Huyền giật bắn người hét lên một tiếng kinh hãi khi nhìn thấy người đứng khoanh tay trước mặt, dựa lười nhác vào cạnh bàn nhìn cô chằm chằm.
"Trời ơi, tưởng ma! Cái thằng mất dạy này, mày định giết tao à?" Cô liếc Khánh một cái, rồi tiến đến ngồi thả mình ra sau ghế thư giãn.
Khánh kéo chiếc ghế nhỏ ở góc tường lại ngồi đối diện với Huyền, nhìn cô chằm chằm: "Sao giờ này vẫn chưa về?"
"Cái lão sếp già khọm kia từ lúc vào làm tới giờ ngày nào cũng giao việc ngập đầu, mà toàn là việc vô bổ. Chắc là lão già sắp chết rồi. Hoặc cũng có thể là một gã già dê mặt mũi xấu xí, thân hình như con lợn sề ấy." Huyền cong môi phật phờ, rồi khoanh tay nhắm mắt lại. Khánh chỉ biết nhìn cô lắc đầu cười khổ. Cô gái này, mãi không chịu lớn. Tính tình lúc nào cũng như trẻ con.
Huyền đột nhiên ngồi dậy, cúi gần Khánh như muốn dò xét: "Mày làm ở đây lâu rồi, chẳng lẽ chưa gặp lão sếp kia?"
"À, chưa. Trước đây tao làm cho sếp cũ. Sếp này mới lên nhậm chức nên chưa gặp."
Huyền nheo mắt: "Thật không?"
"Thật mà."
"Ừ." Huyền gật gật đầu, rồi lại ngả lưng tựa ghế nhắm mắt.
Khánh lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Huyền. Không biết từ khi nào hình bóng cô gái nhỏ bé này đã chiếm trọn tâm trí cậu, lấp đầy khoảng không trong tim cậu.
Khánh biết mình yêu Huyền. Từ lần đầu tiên nhìn thấy cô bé đang cãi nhau với đám bạn trong xóm, rồi đỏ mặt khi mặc áo cưới bước lên lễ đường. Đôi mắt đen trong veo như hạt sương sớm nhìn thẳng vào mắt cậu đã khiến trái tim cậu lệch nhịp. Nhưng đáng tiếc, cậu không phải người Huyền yêu. Từ nhỏ tới giờ, cậu chỉ biết lặng lẽ bên cô, cô vui cậu vui, cô buồn cậu buồn. Nhưng cậu sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô khi cô không cần. Rồi dần dần, tình cảm cứ lớn dần, đến khi cậu nhận ra mình thật sự yêu Huyền thì cô đã thuộc về người khác.
Khi Huyền nói chia tay với Dương, cậu tưởng cô nói đùa. Cậu ở bên cô lâu như vậy sao lại không biết cô yêu Dương đến thế. Nhưng cô không nói lý do. Cậu muốn hỏi, nhưng sợ làm tổn thương trái tim nhỏ bé ấy. Vì cậu biết, khi trái tim ấy đau, tim cậu cũng sẽ nhói theo. Chính vì vậy, suốt bốn năm ấy, cậu vẫn bên cô, chăm sóc, quan tâm, giúp cô bình tâm trở lại, quên đi quá khứ đau buồn.
Đến tận bây giờ, cậu biết Huyền vẫn chưa quên Dương. Nhưng cậu mặc kệ, chỉ cần được ở bên cô là đủ. Biết mình mù quáng, nhưng cậu không thể khống chế được trái tim mình.
Rõ ràng trái tim là của cậu, đập vì sự sống của cậu, nhưng lại bị điều khiển bởi cảm xúc của người khác.
Huyền đột nhiên mở mắt, thấy Khánh nhìn mình chằm chằm không chớp thì có chút ngượng. Cô ngồi thẳng, đưa tay quơ qua lại trước mặt Khánh: "Ông làm gì nhìn tôi thế? Yêu tôi rồi à?"
Khánh hơi bối rối trước câu nói đùa. Nhưng cậu khéo léo che giấu cảm xúc, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đưa tay xoa đầu cô cười: "Ừ, lỡ yêu mất rồi, giờ sao đây?"
"Hừ, kệ ông. Xem tôi có vẻ quan tâm không?" Huyền hếch mặt, nở nụ cười nửa miệng, rồi quay đi chỗ khác.
"Về thôi. Muộn rồi, để tao chở về."
"Ừ, mệt quá, không làm nữa. Đi kiếm gì ăn đã. Đói chết luôn rồi." Huyền nghe Khánh nói vậy thì gật gật đầu. Cô tắt máy tính, xếp mấy sấp tài liệu cho gọn gàng, rồi vội vã đi ra cửa trước Khánh.
Ngồi trên xe, Huyền tinh nghịch cầm điện thoại mở game chém trái cây, dán mắt vào đó. Bàn tay nhỏ lướt trên màn hình bấm loạn xạ. Khuôn mặt co giãn theo từng nhịp tay, trông cô như đứa trẻ.
"Ăn gì bây giờ?"
"Thứ gì cũng được." Cô không nhìn Khánh, mắt vẫn dán vào màn hình. Điều này khiến Khánh khó chịu, hai hàng chân mày khẽ nhíu lại. Cậu giật lấy điện thoại trên tay Huyền, nhét vào túi mình.
Bị lấy mất điện thoại, Huyền giật mình, rồi tức giận. Nãy giờ cô chém điên loạn mới qua được cấp độ khác, giờ bị phá đám. Chắc chắn là mất mạng rồi. Cô cắn môi, trừng mắt nhìn Khánh hăm dọa: "Ông định không trả à?"
"Ngồi nhìn máy tính cả ngày không hại gì à? Muốn hai mắt lòi ra mới chịu à?"
"Kệ, lòi ra thì móc mắt ông gắn vô."
"Mắt tao bị cận."
"Ông bị cận lúc nào? Có kính rồi, lo gì. Trả đây."
"Không trả."
Huyền tức đến phồng mang trợn má, hai mắt híp lại nhìn Khánh mặt vẫn trơ ra như không. Nếu là hồi còn học, gã này đã bị cô cho xuống đoàn tụ với tổ tiên lâu rồi. Cô bực tức không thèm nói nữa, hậm hực quay đi chỗ khác.
Xe dừng lại ở một tiệm mì ven đường. Tiệm nhỏ cũ kỹ nhưng đông khách, chỗ ngồi gần như kín. Khi Huyền và Khánh bước vào, chỉ còn lại ba chiếc ghế ở góc tường trong cùng.
Hai bát mì nóng hổi bốc khói vừa đặt xuống trước mặt. Mùi thơm phức xộc vào mũi, kích thích vị giác khiến Huyền không kìm được xuýt xoa, nhìn chằm chằm bát mì như đứa trẻ nhìn kẹo. Cô lấy đôi đũa trong hộp, cúi xuống ăn ngon lành. Khánh dịu dàng nhìn cô gái trước mặt đang hì hục ăn, trên mặt hiện nét cười nhẹ.
Ăn xong, Khánh chở Huyền về nhà. Đậu xe trước cổng, hai người cùng nhau đi dạo. Bầu trời đêm yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe tiếng xào xạc lá khô dưới đất. Họ im lặng đi cạnh nhau. Ánh đèn đường chiếu lên hai người, tạo thành hai bóng đổ dài trên mặt đất.
Mấy hôm sau, ngày nào Khánh cũng qua chỗ Huyền chờ cô tan việc, rồi cùng nhau ăn, đi dạo lung tung trước khi về. Quan hệ vốn dĩ tốt giờ càng thân thiết hơn. Đến nỗi trong công ty, mọi người đồn Huyền và Khánh là người yêu. Dù cả hai phủ nhận, nhưng không ai tin. Họ không muốn giải thích, nghĩ rằng người khác thích nghĩ sao thì nghĩ. Đợi một thời gian nữa họ chán, sẽ chẳng thèm quan tâm.
Công việc ngày càng nhiều. Ai cũng được về sớm, chỉ riêng Huyền ngày nào cũng phải tăng ca tới khuya. Có hôm còn ôm tài liệu về nhà làm đêm để kịp nộp cho gã sếp khó tính. Cô thấy tội nghiệp nhân viên dưới quyền nên cố gắng làm hết.
Vào công ty gần hai tháng, cô chưa thấy mặt sếp lần nào. Phòng sếp bên cạnh nhưng chẳng thấy sếp ra ngoài. Gã bí ẩn quá? Hay sợ lú đầu ra bị cô trả thù nên không dám mò ra? Đúng là đồ nhát gan.
Huyền uể oải vươn người, đứng dậy đi vào rửa mặt cho tỉnh. Lát sau quay ra, cô ngạc nhiên thấy cái bịch gì đó trên bàn làm việc. Cô bước lại mở ra, là một hộp cơm cuốn.
Cơm cuốn...
Huyền sững sờ, quay người chạy ra hành lang tìm kiếm xung quanh. Không một bóng người, bốn bề chỉ là tường trắng lạnh lẽo. Cô thất thểu quay lại phòng. Không biết mình nghĩ gì nữa, chắc cô điên rồi. Cô vừa nghĩ anh mua cho cô đấy. Chỉ có mình anh mới biết cô thích cơm cuốn.
Có mẩu giấy nhỏ dưới đáy hộp, lúc nãy không để ý nên giờ mới thấy. Cầm lên đọc, hóa ra là Khánh mua cho cô. Một nụ cười nhạt nhòa lướt qua trên khuôn mặt u buồn.
Tự nhiên nghĩ tới anh, cô lại thấy nhớ vô cùng. Ngồi bần thần trước hộp cơm cuốn, cô chẳng nuốt nổi dù rất thích món này. Không biết anh giờ thế nào. Đã lâu lắm không nhìn thấy anh. Bây giờ anh lớn rồi, chắc đẹp trai hơn xưa nhiều. Không biết anh có người yêu mới chưa?
Nghĩ tới đây, lòng dâng trào xót xa. Vừa muốn anh tìm được người yêu mới, vừa không muốn anh có người yêu mới. Có lẽ cô ích kỷ, nhưng mỗi khi nghĩ tới chuyện đó, lòng cô lại thắt lại.
Tít tít...
Một tin nhắn từ dãy số lạ hiện lên:
"Ăn hết hộp cơm cuốn, không được bỏ miếng nào nghe chưa?"
Huyền ngạc nhiên, bấm gọi lại nhưng không thấy bắt máy. Khánh đổi số điện thoại từ bao giờ cô không biết. Lại còn học cái thói quát nạt người khác y hệt gã sếp...
Huyền hít sâu, vừa lật tài liệu vừa ăn cơm cuốn bên bàn.
"Huyền ơi..."
"Em biết rồi, chị để trên bàn đi lát em làm."
Chị nhân viên tầng dưới ngao ngán nhìn đống tài liệu trên bàn Huyền: "Em nói xem, em với sếp có thù oán gì mà sếp hành hạ em ghê vậy? Chị nói thật, chị mà như em, chị chịu không nổi. Làm như thế chả chết mất. Em không thấy mệt à?"
"Mệt chứ ạ! Em mệt chết luôn này." Cô đẩy bàn phím sát vào, nằm soài ra bàn uể oải.
"Em... có khi nào mệt quá nghỉ việc luôn không?"
"Em á? Không đời nào. Đống này không làm khó được em đâu. Em nhất định phải xem gã sếp kia là người thế nào."
"Chị mới thấy sếp một lần. Sếp này từ nước ngoài về. Đẹp trai lắm, đúng chuẩn soái ca ấy."
"Thật không?"
"Thật!"
Huyền không tin. Cô tưởng là cha dê già béo bụng nào nữa cơ. Hóa ra là trai đẹp? Cô trề môi khinh bỉ: "Mấy gã đẹp trai toàn não bị vấn đề hết." Vừa nói, cô chỉ vào thái dương mình.
Chị kia nghe xong hoảng hốt. Cái con bé này chẳng biết sợ là gì. Ngồi cạnh phòng sếp mà nói xấu sếp thế này, nếu sếp nghe thấy thì toi. Chị vội tạm biệt Huyền, vừa quay người đụng ngay anh trưởng phòng kế hoạch đi vào.
"Huyền, đây là tài liệu dự án lần này. Em xem rồi viết báo cáo kế hoạch nhé." Anh ta đến đặt tập giấy trên bàn, liếc Huyền rồi nói: "Thực ra anh cũng muốn giúp em, nhưng sếp dặn em phải tự làm nên anh không dám trái ý."
Huyền thấy anh trưởng phòng có vẻ khó xử, cũng tội nên nở nụ cười đáp lại, xua tay: "Có gì đâu mà xin lỗi. Được rồi, em sẽ làm. Hai người đi trước đi, sắp tới giờ về rồi."
Hai người kia cười khẽ, bước ra ngoài. Cô lại vùi đầu vào tài liệu. Số cô đúng là khổ thật.
Điện thoại đột nhiên reo, dãy số lạ. Cô nhíu mày, gạt màn hình bắt máy: "Alo!"
"Cái gì?" Không biết bên kia nói gì, đột nhiên Huyền đứng phắt dậy hét lên, người trở nên đờ đẫn, mặt tái không chút máu. Bàn tay cầm điện thoại lỏng ra, chiếc điện thoại rơi xuống. Cô quỵ xuống đất, tay chân run rẩy.
Khánh vừa đi ngang, nhìn thấy hốt hoảng chạy vào xốc cô dậy: "Mày sao vậy? Này, làm sao thế? Trả lời đi."
Huyền ngước nhìn Khánh, hai hàng nước mắt lăn xuống má. Cô không kìm được, ôm chầm lấy Khánh.
Bố cô bị tai nạn xe. Khi nghe tin, cô như chết lặng. Cô ngồi im một lúc, rồi vội vã bảo Khánh chở đến bệnh viện. Hôm đó, quá xúc động nên cô ngất trước cửa phòng cấp cứu. May có Khánh lo liệu mọi việc, nếu không cô không biết sẽ ra sao.
Bố bị chấn thương đầu, hôn mê mấy ngày nay. Huyền xin nghỉ hai ngày ở lại bệnh viện chăm bố. Chuyện này cô giấu, chỉ có Khánh biết. Mọi người trong công ty tưởng cô bị ốm nên gọi hỏi thăm. Nhìn bố hốc hác trên giường, lòng cô lại xót xa.
Từ khi đi làm, cô chuyển ra ở riêng vì bà dì ghẻ quay về sống chung. Cô không muốn đụng chạm tới dì nên dọn đi. Sau khi biết tin, dì ta ngất xỉu mấy lần. Bác sĩ bảo tuy không nguy hiểm tính mạng, nhưng không biết khi nào bố tỉnh lại. Tệ hơn, nếu thời gian dài không tỉnh, e sẽ ảnh hưởng não, có thể hôn mê vĩnh viễn.
Điện thoại trên bàn cạnh giường rung lên, cô giật mình, đưa tai nghe: "Alo!"
"Em khỏi ốm chưa? Mau quay lại làm việc đi. Chúng chị bị sếp hành hạ ghê quá. Có đứa sắp bị đuổi rồi. Em cứu chúng chị với."
Nghe giọng chị đồng nghiệp khóc lóc, Huyền mới nhớ mình còn bản kế hoạch dang dở. Hiện tại cô không có tâm làm việc, nhưng không muốn mọi người vì mình mà bị liên lụy, nên cố sắp xếp xong rồi quay lại công ty.
Khánh bước vào phòng Huyền, thấy cô ngồi rầu rĩ trước máy tính. Cậu cảm thấy xót xa. Mấy hôm nay cô thức đêm, không ăn uống nên trông gầy guộc, xanh xao.
"Có ổn không?"
Huyền không nói, chỉ im lặng. Trông cô lúc này tiều tụy. Khánh ôm cô vào lòng an ủi. Một lúc sau rời đi, Huyền lại rơi vào trạng thái thờ thẫn.
"Huyền, sếp kêu em mang bản kế hoạch sang cho anh ấy kìa!"
Huyền đang ngồi bần thần, nghe tiếng gọi giật mình nhìn ra cửa. Chị nhân viên phòng kế hoạch hớt hải chạy vào, mặt lấm tấm mồ hôi: "Sếp đang nổi giận đấy. Em cẩn thận nhé, không biết có chuyện gì."
"Em biết rồi, em đi ngay đây."
"Ơ mà em sao thế? Hình như chưa khỏe hẳn? Trông em xanh xao quá. Có ổn không?"
"Em không sao. Em đi nộp bản kế hoạch đây." Nói xong, cô thở dài, cầm bản kế hoạch sang phòng bên cạnh gõ cửa. Im lặng quá. Mấy người phòng kế hoạch đứng xung quanh hồi hộp. Họ muốn xem rốt cuộc sếp họ là người thế nào mà bí ẩn thế.
"Vào đi."
Hai chữ ngắn ngủi vọng ra từ bên trong, giọng lạnh lẽo khiến đám người kia không lạnh mà run cầm cập. Họ nuốt khan nhìn nhau, rồi nín thở quay sang nhìn Huyền đang nhẹ tay mở cửa bước vào.
Cạch...