Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi
Chương 60: Khoảng cách nảy sinh
Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc xe lao nhanh như gió, lướt qua dòng xe cộ đông đúc trên đường. Trong xe, hai người ngồi im lặng, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng. Người lái tập trung vào đường, người bên cạnh quay mặt nhìn ra ngoài qua cửa kính đen.
Vừa bước vào sân, không đợi anh, Huyền đã mở cửa xe bước xuống. Ánh sáng từ cửa sổ nhà phản chiếu ra khiến cô ngạc nhiên vì sao điện vẫn bật. Dương vừa tới, cô hỏi: "Có người trong nhà sao ạ?"
Dương cũng ngạc nhiên, vì trước khi ra khỏi nhà anh đã tắt hết điện. Nghi hoặc, anh bước nhanh tới cửa, phát hiện ổ khóa bị mở. Anh đẩy cửa bước vào.
"Con về rồi à?"
Thấy bà Lam ngồi trên ghế phòng khách, anh thở phào. Còn tưởng bị trộm.
"Sao giờ này mẹ còn ở đây?"
"Sáng nay mẹ định về, nhưng nhớ ra còn việc trên này nên ở lại một thời gian."
"Sao mẹ không qua chỗ bác? Ở đây chật hẹp, không có chỗ ngủ sao mẹ ở?"
"Anh đang đuổi khéo mẹ anh đấy à? Mẹ ngủ phòng khách được chứ?"
Dương im lặng, mẹ nói vậy thì anh còn biết từ chối sao.
Huyền đứng ngoài sốt ruột, lưỡng lự rồi bước vào. Thấy bà Lam, cô đứng sững, lo sợ: "Cháu... cháu chào bác!"
Bà Lam đoán trước được chuyện, nên không ngạc nhiên. Bà nghĩ quyết định ở lại là đúng. Dù không rõ chuyện gì xảy ra giữa hai người, nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh. Bà giả vờ ngạc nhiên: "Sao cháu lại ở đây? Đã muộn rồi sao chưa về nhà?"
Huyền hiểu ý nhưng không biết trả lời sao, chỉ im lặng cúi đầu.
"Hai đứa ở chung, nhà nào nữa mà về?" Dương thản nhiên nói, như đó là chuyện bình thường. Với anh là vậy, nhưng với cô lại khác. Làm sao cô dám ở lại?
Cô cười gượng: "Anh ấy đùa thôi ạ, bọn cháu gặp bạn. Cháu xin phép về trước. Chào bác, chào anh!"
"Ừ, cháu về cẩn thận." Cô vừa quay người định đi, cổ tay bị túm lại. Huyền ngẩng đầu, nhìn ánh mắt anh chằm chằm, vội cúi xuống, giật tay ra.
"Để anh đưa về."
"Không cần, em tự về được."
"Đừng cãi."
"Con đừng ép người khác. Con bé muốn về thì để nó về."
Dương không vui với lời mẹ nói, nhưng không muốn cãi. Anh túm tay cô lôi đi. Dừng xe trước nhà Huyền, cô định mở cửa thì bị giữ lại. "Có chuyện gì sao ạ?"
Anh nhìn cô: "Mày với mẹ anh có chuyện gì?"
Cô quay đi, tránh ánh mắt: "Em không hiểu?"
"Đừng giả vờ, mau nói."
"Không có gì. Em vào nhà, anh về cẩn thận." Cô mở cửa bước nhanh vào, như thể chậm một chút sẽ không dám nói ra.
Trằn trọc không ngủ được, Huyền nghĩ về chuyện đã qua. Tất cả như trò đùa tàn nhẫn, cô là con rối trong đó.
Sáng hôm sau, cô đến công ty sớm, không về phòng làm việc mà lên tầng cao nhất, đứng trước cửa phòng chủ tịch chờ. Cô biết nếu vào giờ làm việc sẽ bị thư ký ngăn lại vì không hẹn trước. Chưa bao giờ gặp ông, chỉ nghe kể về ông.
Tiếng bước chân nhanh tiến đến, trước mặt là ông Khả Quốc Hùng, trung niên, cao lớn, mặc vest đen nghiêm nghị. Sau lưng là thư ký và trợ lý.
Huyền bước tới chặn đường, cúi đầu: "Chào chủ tịch, cháu biết bất ngờ nhưng mong chủ tịch cho cháu vài phút ạ?"
Ông Hùng kinh ngạc nhưng gật đầu, chỉ ghế bảo cô ngồi.
"Trước khi nói chuyện, bác biết cháu là ai không?"
"Cháu Thảo Huyền, trợ lý giám đốc phòng kế hoạch ạ!"
Thảo Huyền? Ông nhìn cô lâu. Đây chính là người cháu trai cưng nhắc tới. Dù không quá xinh đẹp, nhưng ông thấy được điều cháu gọi là "đặc biệt". Sao em dâu lại không thích cô?
"Cháu tìm bác có chuyện gì?"
Huyền không dám nhìn thẳng: "Bác có thể chuyển cháu sang bộ phận khác được không ạ?"
Ông Hùng ngạc nhiên: "Sao đang làm tốt lại chuyển?"
"Cháu... có lí do... nhưng cho phép cháu không nói được không ạ? Mong bác giúp, cháu sẽ cố gắng hoàn thành công việc."
Ông suy tư. Nhớ lời bà Lam nhờ vả hôm qua, ông gật đầu. Huyền thở phào.
"Dạ, bác chuyển ngay hôm nay được không ạ?"
"Cần thiết gấp vậy không?"
"Cháu..." Cô ngập ngừng.
"Thôi, lát nữa bác sắp xếp."
"Vâng, cháu cảm ơn bác."
Rời phòng chủ tịch, cô không về phòng mà đi thẳng ra cổng. Không muốn gặp anh, cô nhắn nhân viên nghỉ hộ, tắt điện thoại. Cô định về nhà nhưng lại đến bệnh viện thăm bố. Lâu rồi không tới.
Bố vẫn nằm im lặng trên giường inox, lạnh lẽo, miệng đeo ống thở, người đầy dây truyền. Cô ngồi nhìn suốt ngày, mệt mỏi ngủ gục bên cạnh giường. Đến khi y tá thay ca, cô mới tỉnh, hơn chín giờ tối mới về.
Nằm trên giường, tay nắm điện thoại. Cô do dự, muốn mở nguồn nhưng sợ anh gọi. Sợ nghe giọng anh sẽ yếu đuối.
Sáng sớm, vừa bước ra cửa đã thấy bóng quen thuộc đứng tựa xe ngoài cổng. Trước đây cô mong được ở cạnh anh, giờ muốn trốn.
Cô núp sau tường, nước mắt nóng hổi lăn. Cô gửi tin: "Em đi làm rồi, anh không phải đón em đâu."
Dương bất ngờ, trả lời: "Đi rồi?"
"Vâng!" Cô không tin, tiến tới cửa. Cô chạy ra sau cây rậm ngồi.
Dương khóa cửa, chán chường. Cô im lặng, bóp chặt điện thoại. Đến khi xe phóng đi, cô mới rời chỗ.
Trên xe buýt, cô nhìn ra ngoài, nở nụ cười nhạt. Cười cho đời bất công. Kiếp trước ăn ở không tốt nên kiếp này đau khổ.
Vào công ty, thấy nhân viên xúm quanh bảng thông báo. Chị phòng kế hoạch gọi: "Huyền, sao giờ này mới tới! Mau lại đây! Có thông báo thay đổi nhân sự. Em bị đưa sang bộ phận cải tiến. Sao tự nhiên vậy?"
Huyền đã biết trước, không ngạc nhiên: "Em không biết. Em về thu dọn đồ."
Vào phòng, không thấy anh. Tốt, cô đang tránh anh. Nhưng trong lòng hơi hụt hẫng.
Đứng nhìn quanh, cô cảm thấy tiếc nuối. Đây là nơi cô gặp lại anh, chứa đầy ký ức. Rời đi đột ngột khiến cô lưu luyến.
Thấy bóng anh làm việc, cô nhớ lại những khoảnh khắc: anh ôm chặt, hôn trộm... Tất cả như phim chậm.
Thở dài, cô thu dọn đồ vào thùng. Đứng trước cửa nhìn lại lần cuối, rồi rời đi.
Phòng cải tiến mọi người quen biết, dễ bắt chuyện. Cô bớt áp lực.
Đang sắp xếp đồ thì cửa mở, mọi người ngạc nhiên. Dương xuất hiện. Họ đoán mục đích, chào hỏi rồi quay lại làm việc.
"Theo anh ra đây một lát."
Huyền không nhìn anh: "Em đang chuẩn bị công việc. Lúc khác gặp được."
Mọi người kinh ngạc trước thái độ cô. Dương nhíu mày: "Mau đi, đừng để anh nói lại lần hai."
"Xin lỗi, em phải làm việc. Mới chuyển bộ phận, nhiều việc."
Cô không nhìn anh lấy một cái. Thái độ hời hợt khiến anh sắp mất kiên nhẫn. Bước tới, điện thoại reo, anh dừng, vẫn nhìn cô.
Cúp máy, anh quay đi. Lúc ấy cô lén nhìn theo cho đến khi biến mất.
Cả ngày không thấy anh. Có thể anh không rời phòng làm việc, hoặc không muốn gặp cô. Dù sao cũng không phải điều cô muốn. Cảm giác mất mát nhưng cô trấn an bản thân.
Tan tầm, gặp Khánh ở lối ra. Anh túm tay cô lôi đi, mọi người ngạc nhiên.
"Sau này đừng làm vậy nữa, người ta hiểu lầm."
"Kệ, họ muốn hiểu thế nào thì hiểu. Tao phát hiện chỗ này hay lắm."
"Là chỗ nào?"
"Đi rồi biết."
Cô không nói, nhìn ra ngoài mơ màng.
Khánh đưa cô tới khu vui chơi gần công viên. Mới hoạt động hai ngày. Cô suốt ngày ở bên anh, ít ra ngoài.
"Thế mà gọi là hay à? Toàn trò con nít."
"Mày lớn quá nhỉ? Đi ra đứng với bọn nhóc đi, không ai nghĩ mày lớn hơn."
"Ý mày nói lùn?"
"Mày muốn thế thì cứ tưởng vậy. Vào đi." Khánh khoác vai cô lôi vào.
Mua vé, chơi hết trò. Dù nhiều người nhìn ngưỡng mộ, hai người không để ý.
Sau đó ngồi nghỉ, cô thở phì phò: "Mệt thật. Cái thằng khốn kiếp này, ỷ cao bắt bạt tao, đúng là đáng chết!"
"Vâng, tiểu nhân đáng chết, xin lấy công chuộc tội!"
"Bằng cách nào?"
"Đợi chút!" Khánh xoa đầu cô rồi chạy đi. Cô cười. Quen nhau lâu, Khánh biết làm tâm trạng cô tốt hơn. Cô cũng thoải mái bên cậu.
Điện thoại reo, là Dương gọi. Cô định không nghe nhưng bắt máy.
"Đang ở đâu? Gặp anh một lát đi."
"Em... em bận rồi, lúc khác ạ." Cô cúp máy, tắt điện thoại, ngồi thất thần.
Khánh đưa kem: "Quà tạ lỗi đây!" Rồi ngồi bên cạnh: "Mời đại ca Lùn!""
"Miễn cho tội chết!" Cô giật lấy kem, ăn một miếng to. Mát lạnh lan khắp miệng.
"Có một cây thôi à? Sao đủ?"
"Ăn cho lắm rồi mập ra lại than."
"Giờ chị không sợ mập nữa. Ăn mãi không mập. Chính vì vậy..." Cô ngắt lời, giật cây kem trên tay Khánh: "Cây này để tao ăn luôn."
"Ở bẩn quá, dính nước bọt của tao."
"Mặc kệ, ở bẩn sống lâu."
"Chứ không phải muốn hôn gián tiếp à?"
"Thằng điên này!" Cô lườm Khánh, cậu cười. Hai người chí choé, không để ý xung quanh.
Về nhà, Dương uống rượu, đầu hơi ong ong.
Sáng biết tin chuyển nhân sự, anh kinh ngạc. Muốn gặp Huyền nhưng cô xa cách khiến anh tức giận. Định không để ai lôi cô đi xử trận, nhưng phải đi gặp ông Hùng.
Cả ngày bận, vừa xong liền muốn gặp cô. Đáp lại là "em bận", ngắt liên lạc. Cô tránh mặt? Không chỉ hôm nay, từ hôm trước cô đã thay đổi rõ rệt. Hôm qua không thấy bóng dáng, không tin tức. Xin nghỉ liền nghỉ, mất tăm. Không lẽ cô không quan tâm anh lo cho cô thế nào?
"Về rồi à? Lại đây nói chuyện với mẹ một lát."
Dương mệt mỏi, chỉ muốn ngủ. Nhưng nán lại: "Có chuyện gì mẹ nói đi."
"Con uống rượu?"
"Con đi gặp khách hàng. Nói đi mẹ."
"Con... xem cái này đi!"