7. Chương 7: Sinh vật quý hiếm

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi

Chương 7: Sinh vật quý hiếm

Mày Không Đi Anh Vác Mày Đi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi choáng váng, không phải vì lời nói của anh trai đẹp kia mà vì tiếng hét vừa rồi. Tôi hoàn toàn chưa nói gì, không biết miệng ai mà to tát thế, khiến anh trai đẹp trước mặt tôi hồn phách bay mất, tóc dựng ngược lên.
Cái đứa vừa rồi hình như nhận ra lỗi lầm, bị tôi liếc mắt một cái "mày chuẩn bị tinh thần đi" rồi vội vàng lùi ra sau đám khỉ đột.
Quay lại với anh trai đẹp, tôi thấy anh ấy vẫn chưa hoàn hồn, ngước nhìn xung quanh rồi nói vu vơ: "Anh về đi." Chính xác là tôi đang triệu hồn anh ấy trở về.
Anh ấy nghe tôi gọi bằng giọng như từ cõi âm vọng ra, giật mình tỉnh lại. Tôi giả vờ như chẳng nghe thấy gì, nhíu mày hỏi: "Anh vừa nói gì ấy nhỉ?"
"À, anh muốn hẹn hò với em."
Lần này, để bảo toàn hồn xác cho anh ấy, tôi liếc mắt về phía bọn kia trước khi anh ấy kịp phản ứng, khiến chúng im bặt.
"Ngại quá, anh nhầm địa chỉ rồi phải?"
Chẳng cần hỏi, một anh trai đẹp như vậy mà lại muốn hẹn hò với cô gái lùn vừa xấu vừa kém thông minh như tôi thì chỉ có thể là nhầm địa chỉ. Đâu phải tôi tự chê mình, làm gì có ai tự chê bản thân mình bao giờ. Nhưng thôi, nói sao nói vậy, tôi vốn là người sống thật lòng.
"Không nhầm, người anh tìm chính là em, Trần Ngọc Thảo Huyền lớp 6B."
Nghe anh ấy gọi đúng tên mình, tôi mới ngớ ra. Hóa ra đó là tên tôi, cái tên tôi đã lãng quên từ lâu. Lần này, hồn tôi như bay khỏi xác. Đến khi anh ấy vẫy tay trước mặt gọi tôi, tôi mới tỉnh lại. Chưa kịp trả lời, trống trường vang lên. Anh ấy nói tôi suy nghĩ đi, mai lại đến. Tôi lắc đầu, bước vào lớp trước hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình như tôi vừa trở về từ vũ trụ vậy.
Tôi trở về chỗ ngồi, cô giáo vừa bước vào lớp. Tôi thấy anh Tí vẫn đang ngủ, liền đưa tay lay: "Anh đã về đến nhà chưa?"
Nghe tiếng gọi, anh Tí nhổm dậy. Vẻ mặt đẹp trai, ngây ngô khi vừa tỉnh dậy khiến tôi ngẩn người vài giây. Quả thật anh ấy đẹp trai. Da trắng, tóc đen bóng mượt cắt theo kiểu soái ca undercut. Sống mũi cao thẳng khiến khuôn mặt càng thêm tuấn tú. Đôi mắt xám tro, đôi mắt khiến tôi luôn bị hút hồn mỗi khi nhìn vào, mang vẻ huyền bí khó tả.
"Mày nhìn anh đi, nhìn nữa cũng không đẹp bằng anh được đâu."
Mặt tôi thoáng thoáng vài vạch đen, tôi nheo mắt như mắt lươn, lườm anh ấy. Đang định cãi lại thì cô giáo bước vào, tôi đành đứng dậy chào cô.
Tôi chống cằm uể oải nghe cô giảng bài, đột nhiên anh Tí quay sang hỏi: "Thằng đó đến tìm mày làm gì vậy?"
"Nó bảo muốn hẹn hò với em."
"Mày trả lời sao?"
"Em chưa trả lời, nó bảo mai đến nữa."
Anh Tí nhấp nhổm miệng, lắc đầu nhìn tôi: "Tội nghiệp thằng đó thật. Đẹp trai thế mà bị điên."
Tôi cau mày: "Sao lại điên?"
"Không điên thì đời nào lại đòi hẹn hò với con xấu hoắc như mày."
Tôi tức giận vô cùng. Sao lại chê tôi xấu? Có cần thiết phải nói thẳng như vậy không chứ? Tôi ấm ức: "Em xấu lắm à?"
"Không." Đột nhiên anh Tí phủ nhận khiến tôi mừng rơn, tưởng anh ấy đã nhận ra vẻ đẹp tiềm ẩn của tôi.
"Người ta nói không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết mình xấu thôi. Mày nằm trong số đó."
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi, tổn thương nặng nề.
Tôi muốn giơ tay đấm cho hả giận, nhưng không thể ra tay với anh ấy được. Tại sao ư? Vì tôi thích anh ấy. Phải, thích từ hồi còn bé. Không, chắc thích ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Tôi chẳng biết tại sao mình lại thích anh ấy. Dù sao đi nữa, tôi thích là thích.
Tôi hếch mặt lên: "Trời cho em nhan sắc khiêm tốn để che giấu thiên tài bên trong."
"Bây giờ anh mới phát hiện ra."
"Sao? Phát hiện ra em thiên tài rồi chứ gì?"
"Phát hiện ra mày xấu lại còn điên."
Mặt tôi tức sôi sùng sục, hét lên: "Anh mới điên chứ!"
"Cô kia, trong lớp mà la hét cái gì? Ra cửa đứng mau."
Nghe tiếng quát của cô giáo, tôi giật mình thu mình như con tôm. Cả lớp quay xuống nhìn, tôi quay sang nhìn anh Tí, rồi rời khỏi chỗ đứng ra cửa. Bọn kia cứ cúi gằm mặt không dám nhìn tôi. Tôi tức giận. Tôi thật tức giận.
"Cô kia, vào đây!"
Tôi đang lơ đãng đứng ngoài cửa, đột nhiên cô giáo dạy Toán gọi tôi, tôi giật mình bước vào.
"Lên làm bài này cho tôi!"
Tôi ngước lên bảng nhìn đề bài "Chứng minh ba điểm A, B, C cùng nằm trên một đường thẳng." Tôi nhíu mày, cầm thước và phấn tiến lên bảng. Loay hoay vẽ viết một hồi, rồi trở về chỗ. Vừa ngồi xuống, anh Tí nhìn tôi chằm chằm như nhìn sinh vật ngoài hành tinh.
"Lùn, mày ăn gì mà thông minh thế?"
Tôi ngước nhìn bảng, quay sang anh Tí vênh váo: "Thì ăn cơm chứ ăn gì? Em thông minh từ trong trứng rồi."
"Mày đúng là thiên tài Lùn!"
Tôi cười khẩy. Đương nhiên tôi là thiên tài rồi.
"Theo hình vẽ, ta có ba điểm A, B, C cùng nằm trên một đường thẳng. Trần Ngọc Thảo Huyền, em giỡn mặt với tôi phải không?" Cô giáo đột nhiên nổi trận lôi đình như người đang mắc ấy ngồi trong nhà xí mà rặn ấy, quay xuống trừng mắt nhìn tôi.
Cô ơi, coi chừng ra quần...
Tôi chỉ nghĩ vậy thôi, chứ nói ra chắc cô giáo xuống bóp cổ tôi chết mất. Tôi đứng dậy lắp bắp: "Ơ, dạ, em đo đi đo lại mấy lần rồi cô. Tuyệt đối chính xác."
Chẳng hiểu sao cô giáo vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt ấy. Lúc nãy anh Tí còn khen tôi thiên tài mà. Chẳng lẽ có sai sót chỗ nào?
"Em giỏi quá rồi, giỏi hơn cả mấy nhà toán học. Về chép định nghĩa ba điểm cùng nằm trên một đường thẳng một trăm lần cho tôi."
Một trăm lần ư? Chết tôi mất.
Tôi cắn môi, vâng vâng dạ dạ rồi ủ rũ ngồi xuống.
"Bây giờ anh lại phát hiện thêm thứ nữa rồi lùn ạ!"
Thấy khuôn mặt vênh váo bên cạnh, tôi quay sang gắt: "Lại gì nữa?"
"Anh phát hiện mày vừa xấu, vừa điên lại vừa ngu. Cả thế giới này có lẽ chỉ còn tồn tại mỗi mày thôi. Đúng là sinh vật quý hiếm phải bảo tồn chứ."