Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc
Chương 36: Ai không biết lại tưởng anh bán thân
Men Tình Đêm Hương Cảng - Hỉ Phúc thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đèn ngủ trong phòng bật sáng, nhưng ánh sáng không hề chói chang.
Trần Việt đưa tay chỉnh nhẹ, ánh sáng dịu xuống, trở nên ấm áp hơn.
Thực ra, quần áo của hai người vẫn còn trên người, chỉ là không được chỉnh tề. Sự xộc xệch ấy ít nhiều mang theo chút hương vị “giấu đầu lòi đuôi”.
Nhưng lúc này, chẳng ai thực sự để tâm đến điều đó.
Tống Thù Đồng chăm chú ngắm nhìn vóc dáng bạn trai. Với điều kiện trời phú cùng sự rèn luyện chăm chỉ, cơ thể anh đẹp đến kinh ngạc.
Thế nhưng, Tống Thù Đồng không nói ra những lời tán thưởng ấy, bởi cô cho rằng việc chỉ dừng lại ở sự hấp dẫn thể xác thì có phần nông cạn.
Tuy nhiên, làm một người phàm tục cũng chẳng có gì là không tốt.
Trần Việt cúi xuống, những nụ hôn vụn vặt rơi trên má cô.
Nhưng Tống Thù Đồng không tài nào tập trung vào nụ hôn của anh.
Ngay khoảnh khắc này, cô đã cảm nhận rõ ràng một tư vị lạ lẫm. Sự mong chờ xen lẫn chút lo âu ập đến cùng lúc.
Cho đến một khoảnh khắc nhất định, cả hai cùng lúc cảm nhận được đối phương.
Trần Việt khẽ giọng trấn an cô vài câu.
Nhưng trong tình cảnh này, lời nói của anh không có bất kỳ hiệu lực nào, bởi nước mắt Tống Thù Đồng đã lăn dài.
Nói đến khó khăn, chắc chắn ban đầu sẽ có một chút. Đây là quy trình và trải nghiệm không thể tránh khỏi đối với cả hai người.
Muốn nói là vui sướng, đương nhiên cũng có.
Trần Việt cúi đầu hôn nhẹ lên gò má Tống Thù Đồng, anh dịu dàng hỏi cô còn chỗ nào không thoải mái.
Nhưng so với sự khó chịu, niềm vui sướng mà Trần Việt mang lại còn rõ ràng hơn nhiều.
Dù trong khoảnh khắc này, Tống Thù Đồng vẫn chưa hoàn toàn chìm đắm.
“Trần Hoa An.”
“Hửm?”
Tống Thù Đồng định nói gì đó, nhưng rất nhanh cả suy nghĩ lẫn lời nói của cô đều bị cắt ngang.
Nằm ngửa trên giường, cô có thể nhìn thấy ánh sáng mờ ảo phía trên. Chẳng bao lâu sau, tầm nhìn của cô hoàn toàn bị che khuất.
Bên tai cô, ngoài tiếng hít thở, chỉ còn lại những lời đường mật thì thầm.
Tống Thù Đồng bị cảm xúc lấn át quá nhiều, đến nỗi không thể đáp lại từng câu nói của Trần Việt.
Trần Việt cũng hoàn toàn không để tâm đến điều này.
Đêm nay, định sẵn là một đêm trầm luân.
……
Trần Việt ôm Tống Thù Đồng, nhất thời cả hai đều im lặng.
Anh cúi đầu hôn cô. Nụ hôn lần này thực sự chỉ là một nụ hôn thuần túy, không chứa dục vọng, mang tính trấn an nhiều hơn.
Trần Việt vén những sợi tóc dính mồ hôi trên mặt Tống Thù Đồng, rồi lại hôn lên má cô.
Tống Thù Đồng muốn đi tắm rửa, nhưng người đang ôm cô vẫn chưa muốn buông tay, thế là cô mặc cả: “Ôm thêm năm phút nữa thôi.”
Trong năm phút này, Trần Việt cũng chẳng chịu ngồi yên.
Anh hỏi: “Em có cần anh giúp không?”
Câu hỏi này có ngữ khí ôn tồn lễ độ, nghe như thể phẩm hạnh của anh vốn dĩ thích giúp đỡ mọi người như vậy.
Tống Thù Đồng: “Không cần.”
Trần Việt có chút tiếc nuối.
Vài phút trôi qua, Tống Thù Đồng ngồi dậy.
Quần áo hai người không biết bị ném ở góc nào, cô vớ đại được một cái, đó là áo ngủ của Trần Việt rơi ở cuối giường.
Thế là cô chẳng buồn tìm đâu xa, tròng luôn áo ngủ của anh vào người.
Chiếc áo rộng thùng thình trên người cô, dù đã cài hết cúc thì phía trước vẫn thấp thoáng lộ ra chút phong cảnh.
Trần Việt cũng ngồi dậy, anh thích thú thưởng thức cảnh tượng này, cho đến khi Tống Thù Đồng bước vào phòng tắm, khuất khỏi tầm mắt anh.
Sau đó anh cũng dậy dọn dẹp giường chiếu.
Anh nhặt quần áo vương vãi lên trước, rồi tháo ga trải giường thay bộ mới. Những việc này Trần đại thiếu gia làm rất thuần thục.
Khi Tống Thù Đồng quay lại, bộ chăn ga gối đệm trên giường đã thay đổi hoàn toàn.
Đó là một bộ màu tím hoa nhí phong cách đồng quê. Ga trải giường màu tím trơn, còn vỏ chăn và vỏ gối thì một mặt tím trơn, một mặt hoa nhí.
Khác hẳn phong cách chăn ga đơn sắc mà Trần Việt hay dùng trước đây.
Từ khi anh thực sự “gặm” miếng “cơm mềm” này, chiếc chăn đắp trên người trông thế nào cũng hoàn toàn không phải do anh quyết định.
Ban đầu Trần Việt có chút không quen mắt, nhưng ngủ một đêm xong thì tật xấu đó cũng hết. Thậm chí anh còn thấy màu sắc tươi mới này nhìn cũng vui mắt.
Trần Việt cũng sang phòng tắm khác tắm rửa qua loa.
Anh ôm Tống Thù Đồng, nhẹ giọng hỏi: “Em còn chỗ nào không thoải mái không?”
Bàn tay anh dưới chăn đặt lên bụng dưới của cô, xoa nhẹ như đang massage.
Nhưng câu hỏi này hỏi ra cũng chẳng có tác dụng gì, cảm giác khó chịu nhất thời chưa thể tan biến, Tống Thù Đồng chỉ có thể cố gắng lờ đi.
Thế là cô nhắm mắt lại, thuận tay bịt miệng anh: “Ngủ đi.”
Trần Việt cười: “Được.”
Khi quan hệ thân mật đã vượt qua một bước nào đó, sự thân mật và ái muội sau đó đều trở nên tự nhiên hơn rất nhiều.
Trong bóng tối yên tĩnh một lúc lâu, Tống Thù Đồng bỗng nhiên lên tiếng. Cô bảo bàn tay Trần Việt đặt trên bụng cô quá có cảm giác hiện hữu, ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.
Bụng phập phồng theo nhịp thở vốn là chuyện tự nhiên, nhưng khi có bàn tay đặt lên đó, Tống Thù Đồng lại đặc biệt để ý.
Có lẽ cô vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với kiểu thân mật này.
Trần Việt không biết suy nghĩ của cô, nhưng nếu ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô thì anh đương nhiên sẽ bỏ tay ra.
Nhưng trong bóng tối, anh nắm lấy tay Tống Thù Đồng đặt lên bụng mình, rất hào phóng nói: “Anh không sợ ảnh hưởng giấc ngủ đâu.”
Tống Thù Đồng: “……”
Tuy nhiên, Trần Việt rất nhanh đã hối hận về hành động của mình.
Sau khi ngủ say, cơ thể Tống Thù Đồng gần như không chịu sự kiểm soát của ý thức. Tay cô sẽ dừng lại ở vị trí nào, về cơ bản là không thể khống chế.
Trần Việt: “……”
Cảm giác của anh không được tốt cho lắm.
Đêm nay, Trần Việt ngủ không ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy quầng thâm mắt của anh, Tống Thù Đồng còn hỏi: “Anh ngủ không quen giường này à?”
Không liên quan đến giường, mà liên quan chút ít đến người.
Trần Việt thầm thở dài trong lòng.
“Không phải, không phải vấn đề của giường.” Anh trả lời.
Tống Thù Đồng chuẩn bị ra ngoài, cô đang đứng trước gương chọn quần áo.
Cổ áo ngủ hơi rộng, không khó để nhận ra những dấu vết để lại từ đêm qua. Lúc đó cô không cảm thấy đối phương dùng sức bao nhiêu, cùng lắm chỉ thấy hơi ngứa. Giờ mới phát hiện ra dấu vết nhiều và đậm đến thế.
Trần Việt nhìn cô cuối cùng cũng chọn một chiếc sơ mi đen, phối với quần âu đen đơn giản, nhưng vạt áo sơ mi được sơ vin gọn gàng trong quần, thắt lưng màu nâu.
Vẫn là phong cách soái tỷ, sạch sẽ gọn gàng. Khi mặt vô cảm nhìn người khác, vẻ lạnh lùng ấy lại câu hồn đoạt phách.
Trông eo cô nhỏ thật.
Đường cong cơ thể cô anh đã biết rõ, nhưng giờ nhìn lại vẫn thấy đầy sức quyến rũ.
Khuôn mặt Tống Thù Đồng đẹp đến mức trước kia cô trang điểm chẳng cần tốn nhiều công sức, nhưng sáng nay lại phải nghiên cứu kỹ vấn đề che khuyết điểm.
Sau khi giải quyết xong vấn đề của mình, cô nhìn về phía cổ áo gần xương quai xanh của Trần Việt, ánh mắt hơi khựng lại: “Hôm nay anh có cần ra ngoài không?”
Ra ngoài?
Trần Việt đứng sau lưng cô, anh tự nhìn mình trong gương một lát, đại khái hiểu sự quan tâm này từ đâu mà ra.
Anh cười: “Sao thế, em không cho chim hoàng yến của em ra ngoài à?”
Tống Thù Đồng: “Anh thừa biết ý em không phải thế mà.”
Dường như Trần Việt nhập vai này quá sâu, anh tiếp tục trêu cô: “Em bảo không ra thì anh không ra.”
Tống Thù Đồng: “……”
Cô nâng mặt anh lên, thấy anh cười và còn định ghé sát lại hôn cô.
Tống Thù Đồng vừa trang điểm xong, cô không cho phép ai phá hỏng thành quả của mình lúc này. Dù là người đang được sủng ái nhất hiện nay cũng không được phép.
Lẽ ra cô nên nghiêng đầu tránh đi, nhưng trong khoảnh khắc đó cô không biết sao lại không kịp phản ứng, giơ tay tát nhẹ Trần Việt một cái.
Gương mặt không tì vết kia vì thế mà nghiêng sang một bên.
Tống Thù Đồng nhìn tay mình, rất khó giải thích. Thấy anh cứ nhơn nhơn, tay cô hình như tự có ý thức riêng.
Cô không dùng sức, nhưng đúng là đã đánh anh. Cô đang định mở miệng xin lỗi.
Ai ngờ người trước mặt quay lại nhìn cô, tay anh nắm lấy tay cô áp lên má mình, khóe miệng nhếch lên một độ cong rõ rệt.
Anh nói: “Sướng quá, thêm cái nữa đi?”
Tống Thù Đồng: “……”
Cô rút tay về, xoa nhẹ chỗ vừa bị đánh trên mặt anh, ghé sát lại thổi nhẹ hai cái.
“Đừng quậy nữa, em đi làm đây. Nếu anh muốn ra ngoài mà không muốn lái xe thì liên hệ tài xế đưa đón.” Cô đưa cho anh số liên lạc của một tài xế.
“Nếu không ra ngoài thì trưa em gọi người mang cơm đến.”
Tống Thù Đồng lo liệu chu toàn mọi thứ. Bất kể cuộc tình này có tính chất gì, cô là bên có năng lực kinh tế tốt hơn, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để nuôi một người đàn ông, đặc biệt là trong trường hợp anh rất hiểu chuyện.
Đương nhiên, đàn ông không hợp ý sẽ không ở bên cạnh cô quá lâu. Trong thế giới của người trưởng thành, đa phần thời gian vẫn là sự lựa chọn cái gì tiện lợi hơn.
Huống chi Tống Thù Đồng năm nay đã 25 tuổi, không còn là 18 tuổi.
Trần Việt tiễn bạn gái ra đến cửa, anh không quên đòi một nụ hôn thơm.
Tống Thù Đồng hôn rất kiềm chế, cô chỉ ấn nhẹ lên môi anh một cái.
Trần Việt dựa vào cửa, lắng nghe tiếng giày cao gót của cô biến mất trong thang máy.
Đóng cửa lại, anh cầm chiếc điện thoại đã để chế độ im lặng từ tối qua lên. Rất nhiều tin nhắn chưa đọc, chỉ có số ít là về công việc.
Phần nhiều đến từ cậu bạn thân dính người của anh.
Trước đây khi chưa ở chung, Trần Việt có nhiều không gian riêng tư hơn. Tống Thù Đồng thỉnh thoảng đi công tác hoặc tối có tiệc xã giao, đều không rảnh lo cho anh.
Nhưng hiện tại anh đã chuyển vào nhà cô.
Buổi tối, đa phần Tống Thù Đồng sẽ về nhà với anh.
Vậy thì, làm bạn trai, thời gian buổi tối của anh đương nhiên thuộc về cô.
Cho nên sau khi anh trả lời tin nhắn của Chu Minh Xuyên, sáng sớm bên kia đã gửi lại một câu:
【Trần Việt, người biết thì nói cậu đang yêu đương, kẻ không biết còn tưởng cậu bán thân cho ai đấy.】
Trần Việt nhìn tin nhắn đó rồi nhướng mày.
Nhưng câu tiếp theo rất nhanh lại tới:
【Tôi không biết người cậu nói là ai, nhưng dù cậu có yêu đương kiểu xóa đói giảm nghèo thì cũng đâu đến mức không thể ra mặt chứ?】
【Cậu nói thật với anh em đi, có phải cậu tằng tịu với phụ nữ có chồng không đấy?】
Chu Minh Xuyên nghĩ đi nghĩ lại, dường như chỉ có khả năng này mới giải thích được sự giấu giếm của Trần Việt.
Trần Việt: “……”
【Cút.】
Chu Minh Xuyên cảm thấy Trần Việt đang thẹn quá hóa giận.
Nhưng anh ta là một người bạn khoan dung. Khoan dung với bạn bè, và khoan dung với cả chính mình.
Thế là anh ta không chấp nhặt thái độ của Trần Việt, nhắn lại một câu: 【Tôi thấy làm người phải có chút chí tiến thủ, nếu cậu không rời bỏ cô ấy được thì cậu nghĩ cách chuyển chính thức đi.】
Đạo đức của Chu đại thiếu gia rất linh hoạt.
Anh ta cho rằng đạo đức của phụ nữ thường cao hơn đàn ông một chút. Nếu người phụ nữ đó có thể qua lại với Trần Việt, chứng tỏ người ta cũng ưng ý Trần Việt, phẩm chất chắc cũng không đến nỗi quá tệ.
Người như vậy mà cũng ngoại tình thì chắc chắn là do người chồng không ra gì.
Cho nên anh ta ủng hộ bạn thân “chuyển chính thức”.
Đáp lại anh ta là câu 【Đồ thần kinh】 của Trần Việt.
Chu Minh Xuyên không hiểu, anh ta là người bạn tâm lý và độ lượng như thế, sao lại nhận được sự ghét bỏ trắng trợn đến vậy?
Trần Việt đúng là nhờ phúc của mẹ anh là bà Tô Lâm, nếu không thì lấy đâu ra phúc khí được làm bạn với anh ta đây?