Chương 3

Mị Hoặc

Chương 3

Mị Hoặc thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Hoan không hiểu sao lại thấy dáng vẻ của cậu nhóc có chút buồn cười. Nhất thời không đành lòng làm cậu mất hứng, cô liền đáp: "Được thôi."
Quả thực cô cũng muốn xem thử chiếc máy ảnh Canon R3 – vốn được coi là "ông vua" trong làng máy ảnh chuyên nghiệp ấy trông quyến rũ và đắt giá đến nhường nào.
Chẳng mấy chốc, nửa chai vang đỏ đã cạn. Trên sân khấu, các tiết mục đang bước vào giai đoạn cao trào, dưới khán đài mọi người cũng bắt đầu đi lại náo nhiệt, ồn ào chúc rượu khắp nơi. Quanh Thi Dật thỉnh thoảng lại có vài người ghé qua, cười hềnh hệch vỗ vai muốn mời rượu, nhưng đều bị anh dùng vài câu khéo léo từ chối.
"Đi đi, ngày thường chúng ta uống chưa đủ sao? Hôm nay anh em mình đừng có ép nhau uống nữa."
Những người đó cười cười rời đi, trước khi đi cũng không quên liếc nhìn Hà Hoan đầy ẩn ý một cái.
Hà Hoan không thích những cảnh tượng ồn ào thế này, cô chẳng thấy sự náo nhiệt xô bồ này có gì đáng hưởng thụ, chỉ thấy mệt mỏi.
Ngồi bên cạnh, Thi Dật dường như nhìn ra sự mệt mỏi đó của cô, anh đưa ra một lời đề nghị cực kỳ đúng lúc: "Chị có thấy hơi ngột ngạt không? Hay là mình ra ngoài hút điếu thuốc nhé?"
Hà Hoan chẳng cần suy nghĩ liền đồng ý ngay: "Được thôi."
Hà Hoan khoác lại chiếc áo gió, cả hai cùng bước ra khỏi sảnh tiệc, rời khỏi khách sạn để tìm đến khu vực hút thuốc bên ngoài.
Nhưng khi đồng loạt sờ vào túi áo, cả hai mới sực nhớ ra chẳng ai mang theo thuốc lá.
"Đợi tôi một chút, tôi đi tìm người xin vài điếu." Thi Dật nháy mắt với Hà Hoan rồi nói.
Dứt lời, anh nhanh chóng quay người chạy đi. Hà Hoan lặng lẽ đứng nhìn theo, quan sát bóng lưng của anh từ phía sau.
Quả thực là một vóc dáng không có gì để chê: vai rộng, chân dài, eo thon, mỗi bước đi trong gió đều tràn đầy sức sống căng tràn của tuổi trẻ.
Cơn gió đêm lướt qua, kích thích hơi cồn đang bốc lên trong cơ thể Hà Hoan. Nhìn chàng trai anh tuấn, dáng người chuẩn từng bước quay lại phía mình, trong men say chếnh choáng, trong lòng Hà Hoan khẽ lay động một tia ham muốn.
Cô thản nhiên nhìn Thi Dật tiến lại gần. Anh đã xin được hai điếu thuốc từ đồng nghiệp cùng bộ phận, đưa một điếu cho Hà Hoan.
Hà Hoan đón lấy, nhìn Thi Dật. Anh cũng nhìn cô, rồi chợt nở nụ cười ngượng nghịu. Anh lắc đầu tự giễu: "Vừa nãy uống rượu đến lú lẫn cả đầu óc, chỉ lo xin thuốc mà quên mất không xin lửa."
Anh ngẩng đầu nhìn quanh, thấy một người đồng nghiệp quen mặt liền chạy tới mượn lửa châm điếu thuốc của mình, sau đó kẹp điếu thuốc vào ngón tay, nhanh chân chạy trở lại. Vừa đi, làn khói mỏng anh vừa rít vào đã từ từ phả ra, mờ ảo như một lớp sương mù vây quanh gương mặt anh.
Hà Hoan xoay nhẹ điếu thuốc trong tay, lặng lẽ nhìn lớp sương mù ấy tan đi, để lộ gương mặt trẻ trung, tuấn tú của anh.
Thi Dật cười, giơ điếu thuốc đang kẹp giữa ngón tay lên giải thích: "Người ta bảo bật lửa là bạn gái tặng nên không cho mượn được, bảo tôi lấy điếu này làm 'mồi lửa' châm cho chị."
Hà Hoan mỉm cười, kẹp thuốc đưa lên miệng, đôi môi khẽ mở nhẹ nhàng ngậm lấy điếu thuốc, chờ Thi Dật đưa "ngọn lửa" đến.
Thi Dật nương theo động tác của cô, tầm mắt dừng lại trên đôi môi ấy. Dưới ánh trăng, Hà Hoan thấy yết hầu của anh khẽ nhúc nhích.
Sau đó, anh cũng ngậm điếu thuốc vào miệng, nhoài người về phía trước. Đôi mắt khẽ cụp xuống, lưng hơi khom lại để điều chỉnh theo chiều cao của cô. Anh tiến lại gần hơn, gần đến mức đầu thuốc lá của anh chạm vào đầu thuốc của cô.
Hai đầu thuốc lá chạm vào nhau, giống như đang trao nhau một nụ hôn. Hai người cũng theo đó mà bị kéo lại gần nhau, hơi thở của người này phả nhẹ lên gò má người kia.
Thi Dật cụp mắt nhìn hàng lông mày, hàng mi, sống mũi và đôi môi của Hà Hoan. Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng thấy thẫn thờ, như thể vừa bước vào một thế giới cực kỳ tĩnh lặng.
Trong màn đêm đặc quánh, một đốm sáng đỏ rực rỡ lóe lên. Trong nhịp thở giao hòa, điếu thuốc của Hà Hoan đã được châm lửa. Cô kẹp điếu thuốc, cụp mắt rồi khẽ lùi lại phía sau.
Thi Dật cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ cực ngắn. Anh lấy lại tinh thần.
Cơn gió đêm hây hẩy thổi qua, xoa dịu hơi cồn trong cơ thể. Men rượu hòa cùng khói thuốc, khiến người ta có chút lâng lâng.
Thi Dật nhìn Hà Hoan hút thuốc. Cô khẽ cụp mắt, dáng vẻ nửa tỉnh nửa mê đầy mị hoặc, từng sợi khói mỏng manh từ đôi môi đỏ mọng khẽ mở của cô phả ra, quấn quýt không tan.
Anh chưa từng thấy người phụ nữ nào hút thuốc lại có thể quyến rũ đến thế. Thi Dật nhìn đến mức nheo mắt lại, trong lòng và cơ thể đồng loạt dâng lên một luồng cảm giác khô khốc, khao khát.
Đến khi lên tiếng, anh mới nhận ra giọng nói của mình đã bị sự khao khát ấy làm cho khàn đục.
"Hút xong điếu này, chị có muốn về phòng tôi ngồi một lát không?" Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng khàn khàn hỏi: "Tôi muốn cho chị xem chiếc máy ảnh mình vừa nói, và cả những bức ảnh tôi chụp bằng nó nữa."
Nói xong, anh mỉm cười chờ đợi câu trả lời. Đằng sau nụ cười ấy là một sự hưng phấn và căng thẳng chưa từng có.
Hà Hoan tất nhiên hiểu rõ hàm ý sâu xa đằng sau lời mời này. Nếu lời nói chưa đủ rõ ràng, thì ánh mắt thâm thúy và nóng bỏng của anh đã nói lên tất cả.
Nhưng đồng thời, cô cũng không khỏi tự vấn: Liệu có phải mình đang nghĩ quá nhiều? Biết đâu, cậu ấy chỉ đơn thuần muốn mời mình xem máy ảnh thì sao? Dù sao thì cô cũng lớn tuổi hơn, hơn cậu ấy tận 6 tuổi, ngoại hình lại bình thường không có gì nổi trội, bao nhiêu năm nay sự nghiệp cũng chẳng thăng tiến. Còn cậu ấy thì hoàn toàn ngược lại, đẹp trai nổi tiếng cả công ty, năng lực xuất chúng, năm nào cũng được thăng chức.
Trong công ty có biết bao cô gái trẻ trung xinh đẹp, xác suất để cậu ấy có ý đồ với bất kỳ ai trong số đó vẫn lớn hơn nhiều so với cô. Có lẽ cậu ấy chỉ vốn sở hữu đôi mắt nhìn con chó cũng thấy thâm tình, chất giọng dù chửi thề cũng nghe như đang tỏ tình, và một tính cách luôn nồng nhiệt với cả người lạ mà thôi.
Hà Hoan mỉm cười, đầu ngón tay khẽ búng, rũ bỏ tàn thuốc. Cô ngước mắt nhìn Thi Dật, khẽ đáp: "Được thôi."
Dập tắt thuốc lá, Hà Hoan theo Thi Dật bước vào thang máy để lên phòng anh. Suốt quãng đường không gặp ai, mọi người vẫn đang mải mê cuồng nhiệt dưới sảnh tiệc.
Vào đến phòng, Thi Dật bật đèn, lập tức mở điều hòa rồi rót một ly nước ấm đưa cho Hà Hoan.
Vừa nãy đứng ngoài hút thuốc, đầu ngón tay Hà Hoan đã lạnh ngắt vì gió. Khoảnh khắc cầm lấy ly nước ấm, hơi nóng dễ chịu ấy từ đầu ngón tay len lỏi vào mạch máu, truyền thẳng đến trái tim, khiến lòng cô khẽ xao động.