Chương 26: Treo thưởng chữa bệnh

Mị Vương Sủng Thê (Y Phi Kinh Thế)

Chương 26: Treo thưởng chữa bệnh

Mị Vương Sủng Thê (Y Phi Kinh Thế) thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ khi Bách Lí Hồng Trang xuất hiện, thái độ của thiếu chủ bỗng trở nên rất khác lạ. Bởi vì họ mới gặp mặt có hai lần, chẳng phải đây là một sự thay đổi quá lớn hay sao?
"Ngươi không cảm thấy nữ nhân này rất thú vị sao?" Trong mắt Đế Bắc Thần hiện lên một nụ cười nhạt.
Hắc Mộc thắc mắc, câu nói này của thiếu chủ rốt cuộc có ý gì? Cuối cùng là thích hay không thích?
Rõ ràng là Đế Bắc Thần cũng không có ý định giải thích với Hắc Mộc, sau đó cứ thế im lặng quay về Thần Vương phủ.
Chỉ sau khi xác định Đế Bắc Thần đã rời đi, Bách Lí Hồng Trang mới quay về đại sảnh của Thần Y Phường.
Hai tiểu mao cầu đen trắng nhảy đến trước mặt Bách Lí Hồng Trang, không nói một lời, chỉ dùng đôi mắt tròn xoe nhìn nàng.
"Các ngươi nhìn ta làm gì?" Bách Lí Hồng Trang không khỏi lên tiếng hỏi.
Tiểu Hắc cười mờ ám, "Chủ nhân, vừa rồi người đỏ mặt đấy."
"Thật ra Thần Vương gia ngoại trừ đôi chân tàn tật ra, những phương diện khác quả thực không tệ." Tiểu Bạch trêu chọc, "Với y thuật của chủ nhân, trị liệu cho hắn lành lặn chắc hẳn không thành vấn đề đâu nhỉ!"
Nhìn hai tên nhóc trước mắt chế nhạo mình, Bách Lí Hồng Trang duỗi tay búng một cái, trực tiếp khiến hai đứa bay sang một bên.
Nghĩ lại một màn vừa rồi, nàng càng cảm thấy khó chịu.
Đế Bắc Thần đáng chết!
Tuy rằng nàng rất có kinh nghiệm trong cuộc sống, nhưng lại hoàn toàn không có kinh nghiệm tình trường. Hiện giờ tên đáng ghét Đế Bắc Thần lại cố tình trêu chọc nàng, thật sự là đáng ghét!
"Nghe nói Thái tử sinh bệnh, thái y trong cung đều bó tay không có cách nào!"
"Không biết là vì chứng bệnh kỳ quái gì, trên người Thái Tử điện hạ xuất hiện những mụn nước rất lớn, đau đớn không chịu nổi, hiện giờ đang kêu gọi danh y khắp thiên hạ!"
"Ta nghe nói, nếu ai có thể chữa khỏi bệnh cho Thái tử, có thể được nhận thưởng mười vạn đồng vàng!"
Nghe nói đến tiền thưởng, mọi người đều hít một hơi lạnh. Nếu như y sư nào có thể nhận được mười vạn đồng vàng, sau này cũng không cần phải khám bệnh cứu người nữa.
"Nào có đơn giản như vậy, ngay cả thái y cũng không chữa khỏi bệnh, chỉ sợ không có ai có thể trị được."
Khóe miệng Bách Lí Hồng Trang hiện lên một nụ cười thâm thúy. Phán đoán của nàng quả nhiên không sai, nhóm thái y đúng là bó tay không có cách nào!
Hai tiểu mao cầu đen trắng lập tức lăn trở lại, cũng không dám chế nhạo Bách Lí Hồng Trang nữa, nếu không lần sau không biết chúng sẽ bị ném đi đâu nữa.
"Chủ nhân, Hiên Viên Hoàn bị bệnh là do độc phấn mà ta đã rải lần trước đúng không?" Tiểu Bạch dò hỏi.
Trước đó, nó và Tiểu Hắc cùng nhau rải bột thuốc lên người Bách Lí Ngọc Nhan và Hiên Viên Hoàn. Bách Lí Ngọc Nhan đã chịu trừng phạt, Hiên Viên Hoàn lại vẫn bình yên vô sự, nó liền biết chuyện này khẳng định không đơn giản như vậy!
"Ngươi thật ra rất thông minh!" Bách Lí Hồng Trang cười gật đầu, trong đôi mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, "Loại bại hoại như Hiên Viên Hoàn nên nếm trải mùi vị thống khổ!"
"Chủ nhân, vậy vì sao hiện tại Hiên Viên Hoàn mới bị bệnh?" Tiểu Hắc dò hỏi.
Bách Lí Hồng Trang khẽ nhếch môi cười, "Bởi vì ta muốn Hiên Viên Hoàn mang lại danh tiếng cho Thần Y Phường của ta!"
Nàng đúng là đã tính toán Thần Y Phường phải mất bảy ngày mới có thể khai trương, cho nên mới hạ Chướng Độc phấn (瘴毒粉) cho Hiên Viên Hoàn.
Chướng Độc phấn là một loại độc, người trúng độc sẽ bị nổi mụn nước toàn thân, đau đớn vô cùng. Một khi mụn nước vỡ ra, càng đau đớn thấu xương. Đó tuyệt đối là một loại độc dược hành hạ người.
Các triệu chứng trúng độc sẽ bộc phát sau bảy ngày, trước đó không thể nào phát hiện được. Đây chính là loại thuốc nàng đã đặc biệt điều chế cho Hiên Viên Hoàn.
Nàng tin tưởng, độc do nàng hạ sẽ không ai có thể giải được, ngoại trừ chính bản thân nàng!