Giữa lúc triều đình chìm trong nỗi lo âu, ta ngẩng đầu, dứt khoát tuyên bố: "Được rồi, cứ để ta đi gả." Phụ hoàng có rất nhiều công chúa, nhưng người được sủng ái nhất vẫn là đích nữ Trường Ninh – đoan trang, dịu dàng, là niềm kiêu hãnh của người. Còn ta, chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một công chúa bị lãng quên, có lẽ phụ hoàng đã không còn nhớ đến sự tồn tại của ta. Quốc gia nhỏ bé, yếu thế, bị Đại Liêu cường thịnh chèn ép, buộc phải cống nạp đích công chúa để cầu hòa. Trường Ninh công chúa, người vẫn ngày ngày cùng Chu tiên sinh dạy cờ trao duyên, tình sâu nghĩa nặng như vậy, lại sắp vĩnh viễn chia lìa. Ẩn mình sau gốc đại thụ trong hậu hoa viên, ta lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng đau lòng ấy – Chu tiên sinh ôm chặt Trường Ninh, cả hai đều đáng thương đến xé lòng. Trường Ninh từng có ân với ta. Giờ đây, ta không thể khoanh tay đứng nhìn nàng rơi vào bi kịch. Vả lại, với thân phận một công chúa như ta, số phận hòa thân là điều khó tránh. Nếu không phải nàng, thì cũng sẽ là một trong chúng ta... Vậy thì, cứ để ta đi!