Chỉ vì một bát cơm thiu lúc cơ hàn, ta đã dành trọn bảy năm thanh xuân để tận tụy bên cạnh Tống Trường An – một kẻ ngốc nghếch, khờ khạo. Cứ ngỡ hắn sẽ mãi ngây dại như thế, nào ngờ một lần rơi xuống nước lại khiến hắn đột ngột tỉnh trí. Kể từ giây phút đó, Tống gia không còn coi ta ra gì. Tống Trường An nhìn ta bằng ánh mắt đầy sự bố thí: "Ngươi chăm sóc ta bảy năm, dẫu không có công lao thì cũng có khổ lao. Tuy ta không thể cưới ngươi làm chính thê, nhưng một vị trí thiếp thất, ta vẫn có thể cho được." Tất cả mọi người đều đinh ninh ta sẽ ngoan ngoãn phục tùng, tiếp tục cúi đầu khom lưng để cầu lấy một chỗ đứng trong Tống phủ. Thế nhưng, ta chỉ bình thản bưng một bát cơm trắng đặt trước mặt hắn, giọng nói lạnh lùng: "Ngày trước vì bát cơm mà kết duyên, nay cũng vì bát cơm mà đoạn tuyệt." Nói xong, ta dứt khoát xoay người bước vào cửa Thôi phủ, không một lần ngoảnh lại. Dẫu sao cũng là phận hầu hạ, hầu hạ một kẻ vong ân bội nghĩa, hay hầu hạ một chủ nhân mới quyền thế hơn, chẳng phải kết cục sau này sẽ rõ ràng hơn sao?